Thấy bố người yêu đang nhặt đồ ở thùng rác lên ăn, chàng trai yêu cầu ông làm việc này và nhận được cái kết quá bất ngờ

8:21 chiều 7 Tháng Mười Một, 2016

Hôm đó tôi đưa Thu đi ăn cùng bạn, đi ngang bãi rác thì tôi thấy trước mặt mình là bố của người yêu, ông gầy gò, khắc khổ đang run rẩy nhặt đồ ở thùng rác lên ăn. Tôi dừng xe lại, rồi bảo…

Yêu Thu đã lâu nhưng em nhất quyết không cho tôi về gặp bố mẹ, Thu không nói lý do rõ ràng, chỉ bảo là không thích. Tôi tôn trọng Thu, cứ nghĩ rằng em gặp vấn đề gì đó với gia đình nên không muốn nói nhiều đến bố mẹ mà thôi.

Thu giản dị vô cùng, tôi đi làm cũng có tiền nhưng chẳng bao giờ thấy em đòi hỏi mua này mua kia. Em cứ bảo rằng tôi nên tiết kiệm tiền để sau này còn lo cho gia đình. Thấy Thu có cách nghĩ sâu sắc như vậy nên tôi rất mừng. Tôi muốn có một hôm nào đó sẽ được về ra mắt bố mẹ em, thưa chuyện với họ để đón em về chung một nhà.

Nhưng Thu chẳng bao giờ nói đến bố mẹ. Tôi hỏi mãi thì em bảo rằng bố mẹ em bỏ đi khi em còn rất bé, em không muốn nói nhiều đến họ nữa. Tôi sợ người yêu tổn thương nên sau này cũng chẳng dám hỏi nhiều. Nhưng buổi chiều hôm đó, khi tôi đi làm về sớm, định sang đưa Thu đi ăn thì thấy một cảnh tượng lạ lùng.

Một người đàn ông gầy nhom đang đứng trước cửa phòng của Thu, ông ta nói trong nước mắt:

– Thu ơi, cho bố bát cơm đi, bố đói quá.

thay-bo-nguoi-yeu-dang-nhat-do-o-thung-rac-len-an-chang-trai-dung-xe-yeu-cau-ong-lam-viec-nay-va-nhan-duoc-cai-ket-qua-bat-ngo-sau-2-phut

(Ảnh minh họa)

– Ông về nhà đi, sao lên đây ăn bám tôi làm gì? Ông làm thế bạn bè tôi biết tôi có bố đi ăn xin thì làm sao tôi ngẩng đầu lên với người ta được. Tôi còn người yêu nữa, nếu anh ấy nhìn thấy ông thì anh ấy còn dám yêu tôi nữa không?

Người đàn ông kia nghe vậy thì sững sờ. Ông không nói gì nữa mà cúi gằm mặt bỏ đi. Dù ông không ngẩng mặt lên nhưng tôi vẫn nhìn thấy rõ gương mặt khắc khổ của ông. Tôi không nói gì, đứng nép sang một bên để ông đi ra. Tôi cũng bỏ về luôn, hôm đó tôi nói với Thu tôi bận việc nên không đến với em được.

Thu cứ làm ra vẻ bình thường và không hề biết rằng tôi đã chứng kiến cảnh đó. Từ hôm đó đến nay, hình ảnh bố Thu khắc khổ, lưng quấn một tấm nilon run rẩy trong trời mưa gió cứ ám ảnh lấy tôi. Tôi cứ nghĩ rằng Thu là một người con gái tốt nhưng không ngờ em lại hành động như vậy. Tôi đang không biết nên hành động thế nào cho phải thì lại có một chuyện xảy ra.

Hôm đó tôi đưa Thu đi ăn cùng bạn, đi ngang bãi rác thì tôi thấy trước mặt mình là bố của người yêu, ông gầy gò, khắc khổ đang run rẩy nhặt đồ ở thùng rác lên ăn. Tôi dừng xe lại, rồi bảo:

– Bác ơi, bác lên xe cháu ngồi rồi cháu đi mua đồ ăn cho bác. Chỗ đồ ăn đó thiu rồi, bác ăn lại bị đau bụng đó.

Người đàn ông đó nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ. Tôi để ý rằng Thu đang tái mét mặt. Ông định từ chối nhưng thấy tôi nhiệt tình quá nên bước lại phía chiếc xe máy của tôi. Thu không biết làm thế nào, đành bước xuống để bố mình leo lên. Ông cụ thấy mặt con gái thì thất sắc. Tôi đưa cho ông một ổ bánh mỳ rồi bảo:

– Bác ăn tạm nhé, cháu sẽ mua đồ ăn ngon cho bác khi đến nhà hàng.

Ông cụ ngồi yên không nói gì, sau 2 phút, Thu bỗng cất lời:

– Ông cụ này là bố của em.

Tôi nghe mà choáng váng, tôi không nghĩ rằng Thu lại nói ra điều đó. Tôi giả vờ ngạc nhiên hỏi Thu:

– Em nói thật chứ?

– Vâng, bấy lâu nay em giấu anh vì em sợ anh khinh em, không muốn đến với em. Con… con xin lỗi bố.

Ông cụ ăn xin nước mắt nhòe nhoẹt, tôi không hiểu tại sao Thu lại để cho bố đi ăn xin, nhưng tôi không dám hỏi nữa. Tôi bảo Thu:

– Thôi để anh hủy hẹn với lũ bạn, mình đưa bố đến nhà hàng khác ăn rồi về nhà cho bố nghỉ nhé.

– Vâng, em cảm ơn anh.

Sau khi ăn uống xong xuôi, tôi đưa bố con Thu về nhà. Tôi không nói gì, chỉ định để Thu nghỉ ngơi với bố thì ông đã níu tay tôi lại bảo:

– Cảm ơn cháu, cháu quả là một người tốt. Con gái bác rất may mắn khi có được cháu. Bác xin lỗi khi đã dựng nên vở kịch này để thử cháu, nhưng vì Thu là đứa con gái duy nhất của bác, bác muốn nó lấy một người thực sự tốt và yêu thương nó.

Tôi chưa hiểu đầu đuôi cậu chuyện ra sao thì bố Thu đã kể rằng gia đình ông rất khá giả, nhưng cũng vì thế mà bao nhiêu người đến với Thu đều nhắm đến khối tài sản khổng lồ của cả gia đình mà không hề thật lòng với Thu. Trước đó, Thu đã bị trầm cảm một thời gian dài rồi có lần còn tự tử nên bố mẹ Thu rất lo lắng. Lần này bố Thu bắt phải dựng lên một vở kịch để thử tôi trước khi đưa ra quyết định. Tôi hơi sốc nhưng rồi thấy bố Thu chân tình, tôi đã mềm lòng bỏ qua.

Thế là tôi được dẫn về nhà người yêu sau mấy năm yêu nhau. Nhìn cơ ngơi cả mấy chục tỷ nhà Thu mà tôi choáng váng. Thu bảo rằng em xin lỗi vì đã giấu tôi, không phải là sợ tôi đào mỏ mà chỉ muốn xem thái độ của tôi như thế nào nếu như bố em là một kẻ ăn xin, gia đình em không một xu dính túi.

Sau đó đám cưới của tôi và Thu được tổ chức rất lớn. Tôi hạnh phúc vì cuối cùng cũng hiểu được hết hoàn cảnh của người yêu mình, còn Thu và gia đình lại rất hạnh phúc khi biết tôi thực sự là một người tốt. Tôi nghĩ lại tất cả mọi chuyện và mỉm cười. Nếu như tôi khinh bố Thu, bỏ em ngay khi biết chuyện thì có lẽ, giờ tôi đã không thể hưởng được thứ hạnh phúc này rồi.

Tìm kiếm nâng cao:
  • Từ khóa