Cô sinh viên đành liều chơi trò “uống rượu lấy tiền” của đại gia để đóng học và cái kết khi vừa uống tới cốc thứ 6

8:30 chiều 7 Tháng Mười Một, 2016

Cốc thứ nhất, thứ hai… thứ 5, Trà đã có cảm giác muốn nôn. Nhưng trước mắt cô chỉ còn 1 cốc nữa thôi, 1 cốc nữa thôi cô sẽ sẽ có đủ tiền đóng học phí…

Dù gia cảnh khó khăn vô cùng nhưng thương đứa con gái út ham học và học giỏi nên bố mẹ Trà không nỡ dừng ước mơ bước vào giảng đường đại học của con lại. Ngày con nhập trường bố mẹ Trà chạy đôn chạy đáo khắp nơi vay tiền cho con nhập học.

Tuy nhiên vì gia cảnh quá khó khăn, mẹ thì sức yếu, bố lại bất ngờ bị tai nạn lao động nên khi vừa mới nhập học được 3 tháng Trà đã phải xin đi làm thêm để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống sinh viên. Nếu cô muốn tiếp tục học thì chỉ còn cách tự nuôi mình chứ không thể có ai nuôi cô được nữa vì bố là trụ cột kiếm tiền để nuôi gia đình hiện tại đã nằm bất động một chỗ.

Trà vật lộn cố gắng vượt qua được năm năm nhất đại học. Không ai biết được rằng cô gái mảnh dẻ có nụ cười tươi sáng ấy lại phải làm rất nhiều công việc, từ bưng bê rồi rửa bát thuê cho các quán ăn đến cả lau chùi nhà vệ sinh để kiếm tiền tự nuôi mình và gửi chút ít về cho bố mua thuốc uống, lúc này bố cô đã có thể làm việc nhẹ trở lại. 2 đứa em của cô nửa ngày đi học nửa ngày cũng đã phải đi làm thêm.

co-gai-ngheo

Không ai biết được rằng cô gái mảnh dẻ có nụ cười tươi sáng ấy lại phải làm rất nhiều công việc, từ bưng bê rồi rửa bát thuê cho các quán ăn đến cả lau chùi nhà vệ sinh để kiếm tiền tự nuôi mình (Ảnh minh họa)

Bạn bè biết chuyện, biết hoàn cảnh của Trà thì ai cũng phải cảm phục nghị lực phi thường của cô. Cứ thế Trà bước vào năm 2 đại học, vẫn nửa ngày đi học rồi lại về đi làm thêm cho tới tận 10 giờ tối. Tuy nhiên đúng thời điểm phải đóng học phí của kì 1 năm thứ 2 thì bất ngờ bố cô lại đau trở lại do một lần cố rướn người lên cao với đồ. Mẹ gọi điện bảo đưa bố vào bệnh viện mà nhà chỉ còn có 500 ngàn, chưa biết xoay tiền đâu cả vì anh em họ hàng xung quanh ai nhà cô cũng đã vay cả, mà chưa trả được người nào.

Mẹ vừa ngắt điện thoại Trà vội vàng mang hết số tiền mình định dùng để nộp học phí gửi ngay về quê cho mẹ lo cho bố ở bệnh viện. Chỉ khi mẹ thông báo bố đã ổn và được ra viện thì cô mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rồi chỉ còn hạn 2 ngày nữa là phải đóng học phí, nếu không nhà trường sẽ đình chỉ việc học, Trà lại choáng váng. Giờ biết kiếm đâu ra số tiền lớn đó bây giờ, lẽ nào ước mơ học đại học của cô phải dừng lại sớm thế này sao. Còn bao dự định dang dở, cô không muốn, không muốn bị đuổi học chút nào cả.

Suốt ngày hôm ấy Trà cứ như người mất hồn, nghĩ tới chuyện sắp bị đuổi học mà cô chỉ muốn khóc. Sau khi tan học Trà lại tới quán cô đang làm phục vụ để tiếp tục công việc, cô muốn ứng lương sớm, nhưng 1 tháng lương thì đủ làm sao đóng học phí được. Chẳng ai có thể cho cô vay số tiền lớn như thế, bạn bè đều là sinh viên, ai cũng khó khăn như cô cả mà thôi. Chúng có dư cũng chỉ có thể cho cô vay hai, ba trăm ngàn là nhiều.

Đang buồn thì chợt Trà giật mình bởi quản lý bảo mang rượu cho một bàn ở góc quán. Chỉ có 2 người đàn ông và một cô gái mà không hiểu sao họ gọi nhiều rượu và cần nhiều cốc tới vậy. Chỉ khi bưng tới nơi Trà mới biết thì ra ở đó đang có một cuộc thi gọi là “uống rượu lấy tiền”. Từng tờ tiền được kẹp dưới từng cố rượu có giá trị tăng dần, và cô gái kia uống được tới chén rượu nào thì sẽ được hưởng giá trị của những tờ tiền được kẹp dưới những cốc rượu đó.

Cô gái ngồi cùng bàn 2 người đàn ông đó có vẻ tửu lượng rất khá và người đàn ông kia cũng đặt tiền dưới từng cốc rượu có giá trị cao hơn rất nhiều lần những đám thanh niên khác từng chơi ở đây. Cô gái kia thu về được khá nhiều tiền, nhưng người đàn ông kia không hề tỏ ra tiếc tiền mà chỉ cười nụ cười thoải mái bảo cô gái có thể chơi được nữa thì chơi tiếp. Nhưng cô gái này khước từ và xin ra về trước nhưng vừa bước được 3 bước thì cô ấy quỵ luôn có lẽ vì say.

Ngay lập tức một người đàn ông trong số đó dìu cô vào phòng đặt sẵn, Trà hiểu chuyện gì sẽ xảy ra sau đó. Thấy Trà chăm chú quan sát, người đàn ông ăn mặc lịch sự ấy liền hỏi: “Em có muốn chơi không. Nếu em có khả năng, em có thể thử”. Trà suy nghĩ, biết đâu cô có thể kiếm được tiền đóng học phí vào ngày mai, nhưng nghĩ tới cảnh mình sẽ trở thành miếng mồi béo bở cho gã đàn ông còn lại như cô gái kia thì cô lại rùng mình. Nhưng… ước mơ muốn tiếp tục được học lại cháy bỏng. Cô muốn thử… và cô dự tính chỉ cần uống hết cốc thứ 6 cô sẽ đủ tiền đóng học và cô sẽ dừng lại. Chỉ hết cốc thứ 6 thôi mà…

Và rồi Trà gật đầu đồng ý uống trong sự cổ vũ của người đàn ông đó. Chị chủ quán định ngăn Trà lại nhưng có lẽ sợ người đàn ông kia nên chị lại không dám. Cốc thứ nhất, thứ hai… thứ 5, Trà đã có cảm giác muốn nôn. Nhưng trước mắt cô chỉ còn 1 cốc nữa thôi, 1 cốc nữa thôi cô sẽ sẽ có đủ tiền đóng học phí. Phải dừng lại mất 3 phút để hết hoa mắt, Trà cầm cốc rượu thứ 6 lên nhưng ngay khi định đưa vào miệng uống thì bất ngờ người đàn ông đó giữ chặt lấy tay Trà lại.

Em đừng uống, toàn bộ số tiền này sẽ thuộc về em, tôi không muốn em uống cốc này vì nếu em uống nó chắc chắn em sẽ phải vào trong kia cùng với bạn tôi giống như cô gái ban nãy. Em cầm tiền và về đi. Trà không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng cô vẫn cầm lấy tiền và xin nghỉ làm sớm vì không còn đủ sức làm việc nữa.

Đi xe ôm về tới nhà Trà nằm vật ra giường ngủ như chết không biết gì, mãi tới 8 giờ sáng hôm sau cô mới tỉnh vì con bạn cùng phòng lay gọi hỏi có tiền đóng học chưa đi đóng mau. Trà vội vàng lật đật trở dậy rửa mặt rồi lao ngay tới văn phòng khoa để đóng học phí, lòng vui lạ thường.

Sáng ấy cô nghỉ học, chiều lại tới quán làm thêm, cô vội vàng hỏi chị chủ quán về vị khách hôm qua thì mới vỡ lẽ: “Chị đã muốn ngăn không cho em uống nhưng chị thực sự không dám vì 2 ông ấy giàu có và máu mặt, rượu có chất kích thích đó. Nhưng không hiểu sao người đàn ông ấy không cho em uống cốc rượu đó, có lẽ ông ấy thương em. May cho em đấy”.

Nghĩ lại Trà thấy mình đúng là may mắn, từ hôm đó tới giờ cô chưa gặp lại người đàn ông đó lần nào. Chị chủ quán cũng không rõ, nếu như một lần được gặp lại nhất định cô sẽ nói lời cảm ơn và trả lại đủ tiền vì dù sao nhờ có ông ấy cô mới có thể tiếp tục tới giảng đường hôm nay. Không ngờ trên đời vẫn còn có những người tốt như vậy.

Tìm kiếm nâng cao:
  • Từ khóa