Chồng mất tôi đuổi ngay đứa con riêng của anh ra đường rồi đi lấy chồng mới, 10 năm sau…

10:52 sáng 21 Tháng Mười Hai, 2016

Rồi mặc cho đứa trẻ ấy kêu khóc, tôi đẩy nó ra đường với 3 bộ quần áo. Không lâu sau, tôi lại kết hôn với một vị giám đốc, tiền của còn nhiều hơn cả của Hoàn.

Năm 25 tuổi, tôi gặp Hoàn và rung động trước sự chân thành của anh. Vợ Hoàn đã mất, để lại đứa con nhỏ 8 tuổi. Bố mẹ tôi bảo rằng thiếu gì đàn ông mà đâm đầu vào gã đã có một đời vợ và một đứa con ấy nhưng sau khi biết Hoàn có khối tài sản khủng và yêu chiều tôi thì họ ủng hộ nhiệt liệt.

Lấy Hoàn về, tôi sướng như tiên, phải nói là tôi không phải làm bất cứ việc gì cả. Cơm thì có ô sin nấu, nhà ô sin cũng dọn, chỉ có đôi khi tôi phải chăm con riêng của chồng mà thôi. Nhưng chẳng hiểu sao đứa bé lại ghét tôi như hắt nước đổ đi, cứ thấy tôi là nó khóc lóc, hét ầm lên khiến Hoàn cứ tưởng tôi làm gì nó. Ấn tượng ban đầu về con riêng của chồng không tốt nên tôi càng ngày càng ghét nó. Tôi phó mặc nó cho ô sin rồi lo cái thân mình cho sướng.

Rồi nó cũng thành cái gai trong mắt tôi kể từ khi tôi có bầu. Mọi sự chú ý của Hoàn cũng dành cho đứa con sắp chào đời của tôi. Thế mà hôm đó, nó lại làm đổ nước ra cầu thang khiến tôi bị ngã sảy thai. Sau vụ đó, tôi ghét nó đến cùng cực. Những lúc Hoàn không có ở nhà, tôi toàn lấy cớ đánh nó. Tôi còn dọa: “Mày mà mách với bố thì liệu hồn, tao sẽ tống mày ra đường. Dù gì mày cũng đã khiến cho con tao mất, bố mày sẽ không bênh mày đâu”.

Có lẽ vì sợ tôi và cũng hối lỗi vì hành động đổ nước ra sàn, thằng bé không dám hó hé gì với Hoàn. Tôi càng sướng, khi nào Hoàn vắng nhà tôi cũng làm đủ mọi cách để hành hạ nó cho bằng được.

Rồi đùng một cái, Hoàn bị tai nạn giao thông, nghe bác sỹ bảo anh không qua khỏi mà tôi rụng rời tay chân. Tôi với Hoàn mới cưới nhau được 2 năm, con cũng chưa kịp có thế mà anh đã bỏ tôi mà đi. Bố mẹ tôi thấy vậy thì khóc lên khóc xuống trách tôi không nghe lời họ, giờ thành quả phụ rồi còn khóc lóc nỗi gì.

gia-dinh

(Ảnh minh họa)

Cũng may là tài sản của Hoàn khá nhiều nên tôi được hưởng hết. Tôi thuê người giả làm giấy tờ rồi chiếm luôn tài sản của con riêng của chồng. Ngày lo xong đám tang của chồng, tôi nói với nó:

– Bố mày chết rồi đó, giờ chả có ai bênh mày nữa đâu. Nhà này giờ là nhà của tao. Mày cút ra đường mà sống.

Nói rồi tôi vứt cho nó 3 bộ quần áo. Tôi đuổi nó ra đường mặc cho nó cứ van xin ở lại. Tôi cười nhếch mép:

– Mày đã thấy vai trò quan trọng của tao chưa? Trước kia tao nói mày không nghe, mày còn thái độ với tao? Giờ bố mày chết rồi thì mày không còn là cái đinh gỉ gì nhé. Cút.

Rồi mặc cho đứa trẻ ấy kêu khóc, tôi đẩy nó ra đường với 3 bộ quần áo. Không lâu sau, tôi lại kết hôn với một vị giám đốc, tiền của còn nhiều hơn cả của Hoàn. Bố mẹ tôi bảo:

– Thế mà may con ạ, chưa có con cái gì thế mà lại may, chứ có rồi có đứa nào nó thèm lấy mày.

Tôi gật gù công nhận bố mẹ nói đúng.

Tưởng lấy được chồng giám đốc là sướng. Ai ngờ cưới hỏi xong xuôi chồng tôi mới hiện nguyên hình là một kẻ cờ bạc có tiếng, nợ nần chồng chất. Anh ta đánh hơi được tôi đang có tiền nên tìm mọi cách để cưa tôi cho bằng được. Lấy tôi về, anh ta hành hạ tôi đủ kiểu, bảo tôi mà hé răng nửa lời là anh ta cho tôi đi đời luôn.

Tôi một phần vì sĩ diện không muốn bố mẹ mình biết nên cứ ngậm bồ hòn làm ngọt chịu đựng tất cả. Nhưng càng im lặng, chồng tôi càng phá. Anh ta moi hết số tài sản mà Hoàn để lại cho tôi để nướng vào cờ bạc. Tôi rút hết tiền ra gửi vào một tài khoản khác hoặc nhờ giữ hộ thì anh ta đánh đập tôi để tôi nhả ra cho bằng được.

Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Đến khi tôi thân tàn ma dại thì bố mẹ tôi cũng biết chuyện. Ông bà bắt tôi bỏ hắn ta nhưng hắn ta không cho, bắt tôi phải chịu chết với hắn. Cuộc sống của tôi cứ như ở trong địa ngục. Hôm đó, hắn ta đánh tôi đến ngất đi, tôi không chịu nổi nữa bèn ôm quần áo trốn đi.

Tôi lết đi trong đêm, vô vọng vì không biết sẽ đi đâu về đâu thì bỗng gặp một chàng trai cao lớn. Cậu ta dìu tôi vào vỉa hè hỏi han rồi bỏ tiền thuê cho tôi một cái nhà nghỉ. Cậu ta dặn rằng cứ ở đó, mai cậu ta sẽ quay lại.

Lúc đầu gặp cậu thanh niên đó, tôi cứ ngờ ngợ nhưng không thể nhớ ra cậu ta là ai. Ngày hôm sau, cậu ta quay lại đưa cho tôi 5 triệu rồi nói:

– Dì cầm tiền đi thuê nhà mà sống. Con biết dì bị thằng cha đó hành hạ suốt 10 năm rồi. Sống vậy khổ lắm. Con sẽ tìm việc cho dì.

Đến lúc này tôi mới ngớ người, thì ra cậu bé đó là đứa con riêng của chồng cũ tôi đã đuổi ra khỏi nhà 10 năm trước. Tôi há hốc mồm kinh ngạc. Nghe nó kể lại rằng thì ra Hoàn đã để dành cho nó một khoản tiền khác và gửi gắm nó cho một người dì ở quê nuôi. Sau khi học xong cấp 2, nó đi du học ở Mỹ và mới trở về.

Tôi cầm trong tay 5 triệu của thằng bé mà nước mắt cứ chảy. Người ta bảo rằng đời có nhân quả cũng chẳng sai chút nào. Giờ đây tôi phải sống như thế nào đây?

Tìm kiếm nâng cao: