Chơi bời với gái làng chơi và cái kết đắng ngắt

12:01 chiều 30 Tháng Mười Một, 2015

Mẹ tôi đuổi Quỳnh ra khỏi nhà. Cô ta ung dung đứng lên, không quên bỏ lại một câu: “Bao giờ chọn được ngày nhớ nói với cháu một câu, cháu còn chuẩn bị”.
Tôi năm nay gần 30 tuổi, hiện đang công tác trong ngành thuế. Tôi đã trải qua một vài cuộc tình nhưng đều không đi đến đâu. Tất cả đều từ một lý do, tôi chưa có dự định lập gia đình, trong khi các cô bạn gái của tôi đều sốt sắng thúc ép chuyện cưới xin. Tôi lẩn tránh mãi, cuối cùng thì xích mích rồi chia tay.

Nhiều lúc, tôi nghĩ không hiểu sao con người cứ thích trói buộc mình vào hôn nhân khi tuổi đời còn trẻ. Tôi còn muốn tự do dài dài.

Dù chưa có ý định lấy vợ, nhưng tất nhiên với một thằng đàn ông khỏe manh bình thường như tôi. Độ tuổi này đang là độ tuổi sung sức và nhu cầu mãnh liệt nhất trong khoản “chuyện ấy”. Tôi không muốn một mối quan hệ yêu đương rõ ràng vì chán khoản cưới xin nên tôi giải tỏa chuyện ấy bằng cách tìm đến gái làng chơi.

Tôi thường thích xu hướng “tình một đêm”, sau đó đường ai nấy đi để tránh phiền toái, chính vì vậy, với 1 người, tôi không bao giờ gặp lại đến lần thứ 2. Thế nhưng với Quỳnh, tôi tự phá vỡ quy tắc của Quỳnh, ở Quỳnh có sức hấp dẫn đặc biệt mà tôi không tài nào dứt ra được.

Tôi quen Quỳnh trong lần đi karaoke “tay vịn” với đám đồng nghiệp trong phòng. Hết “tăng 1”, tôi và Quỳnh hẹn nhau đi tiếp “tăng 2”, bãi đáp là một nhà nghỉ ngoài ngoại ô thành phố.

Quỳnh quả thực rất điêu luyện trên giường, tôi chưa bao giờ gần gũi một người đàn bà nào nóng bỏng, quyến rũ như Quỳnh. Từ ngày đi lại với Quỳnh, tôi cắt đứt hoàn toàn các mối quan hệ khác. Tất nhiên chẳng phải vì tôi yêu đương gì Quỳnh, tất cả chỉ vì Quỳnh khiến tôi thỏa mãn, Quỳnh có khả năng khiến đàn ông không chán được cô.

choi-boi-voi-gai-lang-choi-va-cai-ket-dang-ngat
Ảnh minh họa

Hơn 3 tháng trôi qua, tôi và Quỳnh vẫn gặp nhau đều đặn 1 tuần 3 lần. Quỳnh luôn tỏ ra gần gũi, thoải mái với tôi. Chính vì thế, tôi có phần mất cảnh giác. Tôi không phải thằng ngu khi không biết chiêu trò của gái bán hoa, chính vì thế, tôi không bao giờ để lộ bất kỳ thông tin cá nhân nào cho những người đó biết. Nhưng với Quỳnh, vì tin tưởng nên tôi đã chủ quan nói ra nơi công tác của mình cho cô ta. Tôi không thể ngờ, đó là cái sai lầm tai hại nhất đời của tôi.

Hơn 1 tháng sau, Quỳnh hẹn gặp tôi tại một quán cà phê. Tôi có phần ngạc nhiên, trước giờ nếu gặp nhau, chỉ cần tôi cho địa chỉ khách sạn, Quỳnh sẽ tự đến. Chưa bao giờ cô ta chủ động gặp tôi như thế này.

Tôi vừa ngồi xuống bàn, Quỳnh đặt trước mặt tôi một que thử thai, 2 vạch màu đỏ chạy song song. Tôi cười khẩy: “Con tôi hay con thằng nào, có khi cô còn không biết”. Quỳnh chỉ cười khẩy, đáp: “Con anh, 4 tháng nay, ngoài anh ra tôi không hề ngủ với thằng nào khác, anh không tin thì tùy, đợi tôi đẻ ra đi xét nghiệm là biết ngay”. Tôi bắt đầu bối rối: “Cô muốn gì, loại gái bán hoa như cô, cô định dùng thứ này để uy hiếp tôi sao”. Quỳnh cười ha hả, cô ả không phải dạng vừa: “Tôi sao dám uy hiếp anh, tôi chỉ muốn nhắc nhở anh, nếu không cho mẹ con tôi một danh phận, tôi sẽ ôm bụng bầu này đến cơ quan anh làm ầm lên, xem anh còn cứng được nữa không. Từ chỗ này tới cục thuế đâu có xa xôi gì”. Tôi nổi điên lên, thiếu chút nữa cho cô ta cái bạt tai.

Tôi đứng dậy, bỏ về. Tuy bề ngoài tỏ ra giận dữ, nhưng thực ra tôi thấy cũng chờn lắm rồi. Cô ta mà đến cơ quan tôi thật, đời tôi coi như xuống dốc không phanh.

Cũng từ hôm ấy, Quỳnh tấn công, đe dọa tôi dồn dập. Cô ta ép cưới. Tôi không còn cách nào khác đành dẫn cô ta tới nhà. Mẹ tôi biết chuyện nổi cơn tam bành, mắng chửi tôi một trận rồi hắt cả cốc nước vào mặt cô ta. Quỳnh trơ tráo: “Bác đối xử với cháu sao cũng được, cháu quen rồi, nhưng còn cháu nội bác, bác nhẫn tâm bỏ đi sao?”. Mẹ tôi đuổi Quỳnh ra khỏi nhà. Cô ta ung dung đứng lên, không quên bỏ lại một câu: “Bao giờ chọn được ngày nhớ nói với cháu một câu, cháu còn chuẩn bị”, sau đó vênh mặt đi về. Mẹ tôi khóc lóc, kêu than, còn tôi ngồi im re một góc.

Cuối cùng, đám cưới vẫn diễn ra. Bố mẹ tôi đều là lãnh đạo cấp cao đang công tác, không thể để chuyện này bung bét ra được. Tôi chán nản và căm hận Quỳnh vô cùng nhưng không làm sao được. Ngày đăng ký kết hôn, tôi mới biết cái tên Quỳnh chỉ là tên giả, cô ta tên thật là Lành. Trời đất ạ, Lành gì mà rạch giời chui xuống.

Giờ tôi trách mình cũng muộn rồi, ai bảo tôi ngu xi, chơi bời nên mới ra nông nỗi này. Tôi hối hận quá nhưng không cứu vãn nổi nữa rồi, thôi đành cắn răng sống chung với lũ.

Tìm kiếm nâng cao: