Cứ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền

8:57 chiều 24 Tháng Sáu, 2015

Câu này không phải do tôi nghĩ ra. Của chàng thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên. Không ít gã đàn ông bặm trợn, từng phát ngôn hầm hố, xem trời bằng vung, thậm chí “bán trời không mời thiên lôi” có lúc cũng phải thốt lên: “Cứ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền”. Phụ nữ làm ơn ngoan hiền một chút, ngây thơ một chút, dù chỉ một chút thôi. Để còn thấy đời vui. Để còn thấy đời mình không đến nỗi: “Tình mình bây giờ như mưa trên sông/Mưa đầu sông, mưa cuối sông”. Đầu sông, cuối sông chỗ nào cũng mưa ráo trọi, biết trú vào đâu?
Tâm trạng của người đàn ông rất lạ lùng. Nó nhiều sắc màu. Lúc thế này, khi thế kia. Thời mới lớn, mới dứt sữa mẹ đã có âm mưu được trăng hoa, cuống quýt với người tình già dặn tình trường – đặng học hỏi thêm chút ít kinh nghiệm; nhưng khi đã chồn chân mỏi gối, lại thích du dương nhẹ nhàng với tâm thế “già chơi trống bỏi”.

Mà tôi nói thật, dù họ có thích thú, có mơ tưởng gì gì đi nữa thì ở bất kỳ độ tuổi nào, điều bất biến trong tâm trí của họ bao giờ cũng muốn “đối tác” phải biết “giả nai” chút tẹo, ngây thơ chút đỉnh.

Không còn gì chán ngán hơn, khi chưa kịp tỏ rõ bản lĩnh đàn ông, nàng đã “đi guốc trong bụng”, đã biết tỏng chàng đang muốn gì và chủ động hòa nhịp một cách điệu nghệ, sành sõi; không hề đỏ mặt, lúng túng, ngúng nga ngúng nguẩy kiểu như “em còn bé lắm các anh ơi”. Thế có cụt hứng không? Tất nhiên là có. Bởi họ không còn có cơ hội làm “người hùng”, ít ra là trong lúc đang dồn dập cảm hứng.

Tâm lý của đàn ông, trong chuyện XXX, bao giờ cũng muốn chứng tỏ mình phải là kẻ độc đáo nhất, tuyệt vời nhất dù là kẻ đi sau, đến sau. Một khi đã thuộc về họ, dứt khoát họ phải đánh bạt, đánh bay biến hương vị, cảm xúc trước đó nàng đã có, đã tận hưởng. Những trường hợp này, cô nàng cứ việc ngây thơ, cứ ngoan hiền thì nào đã chết ai? Đã “mất gì của bọ”? Đúng không nào?

Tất nhiên là đúng! Đúng ở chỗ, từ thuở khai thiên lập địa đến nay, từ thuở mới lọt lòng, tự người đàn ông đã hình thành bản chất phải luôn “trên cơ” người khác giới. Dù có xấu trai, kiếm ra tiền thuộc hạng bét, học thức không đáng xách dép cho vợ/ người tình, nhưng họ luôn muốn ưỡn ngực chính mình mới là người quyết định mọi chuyện. Đi ra đường, có là cô này bà nọ, tiền hô hậu ủng, lên ngựa xuống xe, tả phù hữu bật đi chăng nữa, khi về nhà là tất nhiên nàng phải “dưới cơ”. Nhiều người phụ nữ thông minh, sắc sảo thừa biết nhu cầu, tham vọng đó của chồng nên đã có những phép ứng xử rất tuyệt.

Tôi có chị bạn, là chủ tịch hội đồng quản trị của một công ty lớn. Đảm đương vị trí ấy, trình độ hẳn không xoàng. Thế nhưng, khi bước chân về nhà, chị cứ “hồn nhiên cô tiên”, cứ như đứa trẻ mới lớn luôn cần được sự quan tâm, hướng dẫn của “bậc phụ huynh” có cách gọi mỹ miều là chồng. Thừa biết, có những vấn đề không thuộc chuyên môn, ngoài khả năng am hiểu của chồng nhưng chị vẫn một hai “xin ý kiến”. Sau khi nghe phán, dù chẳng đâu vào đâu nhưng chị vẫn khen, không quên kèm thêm một câu như khuyến khích: “Em cũng nghĩ như anh. Nhưng, anh nghĩ sâu hơn một chút nữa giúp em”.

Sự ngây thơ, “giả nai” ấy dù không thật nhưng nó chính là phép ứng xử khôn khoan để người chồng thấy rằng, dù gì đi nữa mình cũng không đến nỗi “vô dụng” trong mắt vợ. Hãy tưởng tượng, cái gì, chuyện gì trong và ngoài xã hội mà vợ/ người tình đều có thể giải quyết, không cần đến mình, vậy hóa ra mình chỉ là thứ bù nhìn không hơn không kém?

Dù không phải chuyên gia tâm lý, nhưng tôi dám quả quyết: Một khi Eva thốt lên “Anh ơi, anh à” thì đó luôn là tiếng gọi ngọt ngào, mơn trớn khiến người đàn ông dễ mềm lòng nhất. Lúc ấy, họ cảm thấy tâm hồn chùng xuống đến độ… quay cuồng với câu hỏi: “Ơ hay, sao nàng bé bỏng, thiên thần đến thế nhỉ?”.

Câu hỏi ấy, tôi tin chắc rằng đi tìm câu trả lời không dễ dàng đâu. Chẳng hạn, đã ở với nhau có đến ba mặt con nhưng lần nọ, mua về cái váy trắng tinh, nàng diện vào, đứng trước gương nhìn trước, ngó sau rồi chớp chớp mắt, hỏi khẽ: “Này, anh xem có hợp với em không? Chắc em trẻ hơn chừng hai mươi cái xuân xanh anh nhỉ?”. Nghe câu hỏi dịu dàng, ngây thơ như đứa trẻ lên mười lần đầu tiên trong đời có được cái váy đẹp, thử hỏi người chồng nào mà không cảm động, không dạt dào một niềm yêu mến?

Tôi hoàn toàn phản đối quan niệm cho rằng, một khi nữ giới nếu không còn tính cách ngây thơ nữa thì đừng “cưa sừng làm nghé”, đừng làm bộ ngây thơ. Trông xốn mắt lắm. Nói như thế là trật lấc. Bản chất đàn ông bao giờ cũng muốn trở thành “dũng sĩ” bảo bọc, che chở, bảo ban cho “người của mình”. Nhiều người đàn ông cứ “ăn dưa bở” mãi vẫn thấy ngon lành. Mà thôi, cũng chẳng sao cả. Miễn cả hai cùng vui, thì có “chết thằng Tây” nào?

Tìm kiếm nâng cao: