Vì vợ là vợ anh! – Phần 37

11:56 sáng 7 Tháng Mười Một, 2016

Bà Mây vội vàng lấy kính lão ra đeo, ngấu nghiến đọc như muốn nuốt gọn từng từ từng chữ. Gương mặt bà trong phút chốc đã hưng phấn rạng ngời.

Trời phật phù hộ, rốt cuộc bà cũng có một thằng cháu trai.

-“Bác à, nhưng bác đừng giao bằng chứng này cho người khác nha bác, chỉ sợ họ không tin lại vu khống con làm giấy tờ giả mạo thì chết. Nhất là chị Vân ý, chị ấy giàu nên có thể mua được bác sĩ, chắc chắn sẽ về phe mẹ Sò mà nói con bịa đặt.”

Cái con Vân thì bà còn lạ gì nữa, cả thằng Đăng nữa, hai vợ chồng nhà nó mất dạy như nhau mà.

-“Con cứ yên tâm tin tưởng ở bác. Thế thằng Hậu biết chưa con?”

-“Dạ, con cũng không rõ nữa. Anh nhận Bi là con nuôi, chắc anh cũng biết, tại anh thương thằng bé lắm bác à. Con đoán anh sợ ba nên cố ý không thừa nhận.”

-“Ừ thôi con thông cảm cho nó, ông Hải nhà bác hơi khó tính. Nhưng con đừng lo, việc này bác sẽ dàn xếp chu toàn cho con và Bi.”

Bà Mây với chị Liên kể ra hợp chuyện ghê gớm. Trước kia có lần bà tức nhà nọ chửi nhà kia mà mỗi lần như vậy chị Hà không ủng hộ mẹ chồng thì thôi lại còn ra điều cao sang nhắc nhở mỗi người có một quan điểm sống, mẹ đừng bức xúc nhiều làm gì cho chóng già.

Đó, bảo thế có ức không cơ chứ?

Nhưng chị Liên thì khác, chị với bà ngồi mỉa mai người này xỉa xói người khác, hết chuyện hàng xóm láng giềng lại sang chuyện phim ảnh.

-“Dạo này bác có xem cái phim Vợ Anh chiếu trên tivi lúc sáu giờ tối không ạ?”

-“Có, phim dài tập của đài truyền hình PD chứ gì? Cả khu bác xem, bàn tán rôm rả lắm. Đùa chứ cái con hồ ly sống dai như đỉa, nhạt nhẽo phát chán luôn. Thế mà mỗi lần về ăn cơm thấy con Vân con Hà thích phát cuồng lên mới sợ chứ con. Bọn nó còn hỏi bác rằng nếu ba Hải ngoại tình thì mẹ mong ba về với mẹ vì người kia xấu quá ba không có chỗ nào về hay là vì ba nhận ra ba không thể sống thiếu mẹ? Con bảo thế có khắm không?”

-“Quá khắm chứ bác, hỏi vớ hỏi vẩn chả liên quan. Đợt vừa rồi con tức quá gửi hẳn tâm thư bức xúc tới cái con biên kịch yêu cầu viết tập cuối luôn đi.”

-“Thế nó có trả lời con không?”

-“Có bác à, nó lý sự rằng bây giờ không thể vì một người mà kết thúc phim, hứa khi nào có hơn một nửa lượng theo dõi gửi đơn khiếu nại tới đài truyền hình thì sẽ viết tập cuối. Nhưng rốt cuộc chẳng mấy người viết đơn cả, con đoán họ còn muốn xem tiếp để ném đá cho vui, chứ phim nhảm không có chút giá trị nào như này chắc chỉ có những người rảnh rang mới thích thôi.”

-“Con nói chí lí, ôi chao ôi con biết con Hà nó phát ngôn ngứa tai như nào không? Nó bảo đạo diễn đã nói trước là ông ấy dẫn dắt theo kiểu những mẩu chuyện nhỏ nhặt quanh ta, phim gia đình nên sẽ bị hạn chế đối tượng theo dõi, nhất là những người ưa chuộng phong cách sôi động tình yêu cuồng nhiệt.”

-“Ôi dào, chỉ giỏi bao biện. Mẹ Sò văn hoá lùn cả ngày rỗi rãi không có việc gì làm nên thích rồi bênh cái phim đó là đúng rồi, con cũng chẳng bất ngờ.”

-“Ừ, bác cũng nghĩ thế, mà nó lại bảo mỗi một món ăn dọn ra có người thấy mặn có người thấy nhạt là chuyện bình thường, mẹ đừng nên nhục mạ những người có sở thích khác mình như vậy. Đúng là dở hơi, ngu dốt mình tốt bụng khai sáng cho lại còn không biết ơn.”

-“Đúng bác ạ, phải chửi cho mà sáng ra, để lần sau còn tiến bộ chứ ạ.”

Hai mẹ con buôn dưa bán lê cả tiếng đồng hồ mà vẫn rôm rôm rả rả ấy. Bà chơi với Bi lâu lắm, bà còn dắt Bi đi siêu thị mua cho thằng bé bao nhiêu áo quần, mãi tới chiều tối mới về nhà ý kiến ý cọ với ông Hải.

-“Con Hà ngoại tình với thằng Thanh đó, tôi không thể chấp nhận được đứa con dâu như thế nữa. Ông gọi bọn nó về rồi bảo con nặc nô đó viết đơn giải thoát cho con trai tôi đi.”

Bà nghiêm túc là thế mà chồng bà vẫn thản nhiên xem tivi như điếc vậy.

-“Ông Hải, ông nghễnh ngãng hả? Con trai bị cắm sừng như thế ông không xót sao?”

-“Bà hâm à? Im mồm để tôi nghe Hoài Linh diễn cái.”

Vợ giận tím mặt tím mày, ra sức bôi nhọ con dâu mà chồng chẳng thèm đoái hoài. Rốt cuộc tức nước vỡ bờ nên bà buột miệng.

-“Nói ông nghe thằng Bi là cháu ruột mình đó. Nhưng ông đừng có mà đánh mà mắng con trai tôi.”

Ông Hải không hề sửng sốt như bà nghĩ, ngược lại ông cười sằng sặc luôn. Từ nãy tới giờ xem hài cũng chưa có chi tiết nào khiến ông nghiêng ngả ngả nghiêng như thế.

-“Bà lú hả? Ăn sằng nói bậy…có khi lát nữa tôi phải gọi điện cho thằng Đăng nhờ mua thuốc chống ngu cho bà thôi.”

-“Ông…ông xúc phạm người quá đáng…cháu mình không thương…cái đồ…cái đồ ác độc…”

-“Ôi chao ôi bà sinh con mà không hiểu tính à? Nói con thằng Đăng còn tin được chứ con thằng Hậu thì còn mơ đi.”

Mẹ Bi dự tính chỉ có chuẩn mà, mấy người trong nhà này đều ngốc nghếch như nhau, thành ra sự việc trắng cũng đổi thành đen được.

-“Ông đúng là có mắt như mù rồi ông Hải ạ, không nói nhiều với ông nữa, hoặc ông chọn nó hoặc ông chọn tôi, nếu nó còn làm con dâu thì tôi chết cho ông xem.”

Bà Mây phải cứng miệng như vậy bởi bà biết, anh Hậu rất nể ba, ba không đồng ý thì có thách anh cũng chẳng dám làm liều. Bà vừa ngúng nguẩy bỏ ra ngoài sân vừa doạ doạ dẫm dẫm.

-“Tôi đếm đến mười…ông không nghe tôi thì tôi nhảy ngay xuống cái giếng này…”

-“Một.”

-“…”

-“Hai.”

-“…”

-“Ba.”

-“…”

-“Bốn…Năm…Sáu…Bảy…Tám…Chín…”

-“…”

-“Chín rưỡi.”

-“TỪ ĐÃ.”

Ông Hải hét lớn, từ trong nhà cuống cuồng chạy ra. Bà Mây thở phào nhẹ nhõm luôn à, phải thế chứ. Suy cho cùng ông cũng chẳng thể nào sống thiếu bà được.

Bà với con yêu tinh đó, tất nhiên bà phải quan trọng hơn rồi.

-“Sao? Tưởng ông không quan tâm tới cái thân già này nữa?”

Có người bĩu môi xỉa đểu, có kẻ chậm rãi chỉ điểm.

-“Bà có thích nhảy thì ra ngoài sông ngoài hồ mà nhảy, cái giếng này tôi mới cho người lọc tháng trước, nước hãy còn trong, bà thông cảm đừng làm ô uế.”

-“Ông…ông…”

-“Mà thôi đi, chết trôi chết nổi con cái lại mất công vớt, có gì bà vào trong này tôi lấy cho mấy viên thuốc ngủ mà uống.”

Bà Mây ức nghẹn cả họng, tủi thân khóc lóc chạy vào buồng dọn đồ đạc đòi bỏ về quê. Ông Hải tỉnh bơ không tiễn, bà Minh đi qua trông thấy chị gái dỗi hờn thì nén cười trêu chọc.

-“Chị đi thong thả nha, anh Hải cứ để em lo.”

Bà Mây nghe mà chỉ muốn bùng cháy, mà đang giận ngùn ngụt nên mặc kệ luôn, cứ thế lao ra đường vẫy xe về Giáp Bát. Bác Thơm cô Thắm đi chơi nên nhà giờ chỉ còn bà Minh và ông Hải.

-“Cả nhà vẫn ổn chứ ạ?”

-“Ổn cả.”

-“Đăng dạo này khoẻ không ông?”

-“Khoẻ, nó không khoẻ con ai khoẻ nữa, cái thằng mất nết, gái gú tùm lum à, tôi phát điên vì nó mất.”

Ông Hải trút muộn phiền, ngoảnh sang thấy mắt bà Minh đỏ hoe tự dưng thương thương nên chuyển chủ đề.

-“Được cái thằng Khôi giỏi lắm nhé, thi gì cũng giải nhất, năm nào cũng được nhận phần thưởng học sinh xuất sắc của thành phố đó. Nhưng nó đi du học rồi, chắc Tết mới về cơ, để tôi lấy ảnh cho bà xem.”

Bà Minh mở lời xin ông luôn mấy tấm giữ làm kỉ niệm, ông Hải in cũng là để cho bà mà nên thoải mái gật đầu. Bà cẩn thận cất vào túi áo rồi tươi cười nhờ vả.

-“Có gì ông thay tôi chăm cái Vân nữa nhé, thôi tôi về đây, ngồi lâu không hay. Mà ông không đuổi theo chị ấy à?”

-“Ôi dào, một tháng doạ bỏ nhà mấy lần thành quen rồi. Bà không phải lo, về ngay bây giờ ý mà.”

Ông vừa dứt lời thì có tiếng cạch cửa thật. Bà Mây đến giờ vẫn chẳng thể nào ưa nổi bà Minh, định đi nhưng sợ giao trứng cho ác nên đành lật đật quay lại. Mấy chục năm trôi qua rồi mà hai chị em gái bà vẫn lục đục như vậy.

Nghe bảo con gái bà Minh vừa mua được cái nhà hai tầng cũng trong làng Triều Khúc, mất tầm một tháng sửa sang xong thì bà sẽ chuyển về đây sống. Bà Mây khóc không ra nước mắt luôn, đàn ông mà, chỉ sợ tình cũ không rủ cũng đến.

Thế cho nên đành gọi điện cho con dâu tương lai tỉ tê tâm sự. Cũng may chị là đứa biết điều nên chỉ nhẹ nhàng an ủi bà.

-“Không sao bác à, con biết bác trai vẫn có ác cảm với con nên không tin tưởng là điều đương nhiên. Bi được nhận bà nội thôi là con cũng mừng lắm rồi ạ. Mỗi tội thằng bé thiệt thòi quá, con thấy Hến Sò là con gái mà chưa gì đã được bác Đăng cho đất, đằng này Bi đường đường là cháu đích tôn lại chẳng có gì.”

-“Đừng lo, còn bà ở đây thì trước sau gì Bi cũng có phần. Mẹ Bi cũng ráng chịu nhé, rồi đâu khắc có đó, nhất định sẽ danh chính ngôn thuận à.”

-“Dạ, đi khắp thế gian cũng chẳng tìm được người nào tốt bụng hơn bác. Con cảm động quá ạ.”

Bà Mây đang ríu rít chém gió với mẹ Bi thì ông Hải đi vào thành ra đành phải gác máy. Mềm nắn rắn buông, bình thường ẽo ọt làm màu làm mè còn được chứ giờ địch ngay trước mắt cứ nóng nảy là chỉ có thiệt thôi, cho nên dù tức chồng sôi máu nhưng bà vẫn ngọt nhạt xuống nước hỏi han nịnh nọt.

vi-vo-la-vo-anh-6

Ông Hải thấy thái độ vợ xun xoe mà buồn cả cười, trong khi đó con trai ông buổi chiều đi đón tụi nhỏ về thì nhận được tin sốc.

-“Hôm nay là sinh nhật mẹ Hà đó ba. Ba Hậu chở tụi con đi mua quà cho mẹ Hà đi.”

Anh tưởng hai cục bông nhỏ nhầm lẫn nên phải giở lại sổ xem, ai ngờ chính mình mới là người nhầm. Chẳng hiểu lần trước tặng quà lệch ngày như vậy chị có buồn không nữa?

Sinh nhật đầu tiên của anh sau ngày họ cưới nhau, đúng lúc đồng hồ điểm 0 giờ sáng chị lay anh dậy rồi nhét vào tay chồng một chiếc áo len tự đan. Ba Hến cảm động lắm, trước giờ chưa từng có ai quan tâm anh nhiều như vậy, lại còn chọn đúng thời khắc đầu tiên của ngày mới nữa chứ.

-“Cảm…cảm…ơn…mình…anh…vui…”

-“Mình còn có điều ước gì muốn thực hiện nữa không?”

Chị dịu dàng hỏi, anh cười tủm tỉm rồi ghé tai vợ thì thầm. Mẹ Sò ngượng chín người nhưng vẫn lật đật chạy vào nhà tắm thay váy. Tính chị nhát cộng thêm cổ hủ lạc hậu nên chỉ bẽn lẽn ngồi cạnh giường chứ chẳng hoàn thiện được yêu cầu của ông xã.

Tuy nhiên hai má vợ hây hây đỏ cũng đủ khiến tim gan chồng náo loạn. Anh kéo chị vào lòng, khẽ mân mê xương quai xanh mảnh khảnh rồi nhẹ nhàng gạt dây áo, cảnh xuân quyến rũ e ấp dưới lớp ren mỏng manh hại anh ngứa ngáy tê dại.

Cũng không phải lần đầu chạm, chẳng hiểu sao vẫn bồi hồi thổn thức đến thế. Từng nụ hôn nồng nhiệt chuyển từ nơi trắng mịn tròn trịa tới nụ hoa diễm lệ đầy mê hoặc, hơi thở của vợ lúc một gấp gáp, cánh môi chồng không ngừng đùa nghịch nhấm nháp.

Chiếc váy kia rơi xuống, da dẻ chị cũng nhuộm màu phấn hồng, hai tay bất giác vòng qua cổ ông xã, cả người mềm nhũn tựa vào anh. Đầu óc anh khi ấy trống rỗng hỗn độn, anh siết vợ chặt hơn, cố gắng áp sát vào người chị, tham lam tận hưởng thứ cảm xúc ấm áp nồng cháy đầy mãnh liệt.

Đêm đó, anh ôm chị lâu thật lâu.

Năm tháng trôi qua, bận rộn hối hả, nào có nhớ những khoảnh khắc ngọt ngào ấy? Để rồi hôm nay mường tượng lại, vẻ đẹp mơn mởn thuần khiết trong quá khứ của ai đó bất chợt khiến anh khao khát.

Gần bảy năm chung sống, sinh nhật anh, chị chưa từng quên.

Nhưng sinh nhật chị, hình như anh chưa từng nhớ.

Đợt ấy chị hỏi, em thích màu gì nhất hả mình?

Đợt ấy, anh chẳng thể trả lời được.

Ngày hôm nay, nhờ có một người đàn ông khác, anh đã biết đó là màu tím, màu của hoa oải hương.

-“Ba Hậu ơi ba sao ba đơ thế ạ? Đi thôi ba, đi mau mau còn về tổ chức sinh nhật cho mẹ Hà nha.”

Con gái ngọt giọng nhắc nhở. Anh chở các bé tới tiệm đồ lưu niệm, Sò chọn cho mẹ Hà một quyển sổ làm giáo án còn chị Hến mua bánh xà phòng oải hương thơm lừng, ba Hậu cũng lựa sợi dây chuyền đính đá màu tím nha.

Ba còn mua bánh sinh nhật với bao nhiêu bóng bay nữa ý, ba cha con hì hà hì hục ngồi bơm bơm buộc buộc mất gần một tiếng đồng hồ mới phủ đầy được cái phòng khách.

Toàn bóng bay trắng trắng tím tím, chắc chắn mẹ Hà sẽ thích lắm nha.

Nhưng mẹ Hà mãi chưa về à.

Hến Sò bắt đầu sốt ruột hỏi thăm ríu rít cả lên, anh Hậu sực nhớ ra vợ đi chơi nên đành động viên con gái chịu khó đợi. Hai cục bông nhỏ đòi gọi điện kêu mẹ về mà ba không cho phép à, tụi nhóc xị mặt kêu đói, ba chiều con vào bếp rang cơm.

Lúc này bé Hến mới hí hửng chạy tới điện thoại bàn bấm số. Gọi hai lần mà chẳng thấy mẹ Hà nhấc máy ý.

-“Hay chị Hến nhớ nhầm số mẹ Hà rồi?”

-“Đâu có, chị nhớ đúng mà.”

Nhóc con kiên nhẫn gọi lại lần nữa, nghe giọng mẹ ở đầu dây bên kia mừng huýnh luôn.

-“A…mẹ Hà…mẹ Hà ơi Hến nè…”

-“Sò nữa nè mẹ Hà ơi…mẹ ơi mẹ đi đâu thế? Tối nay mẹ có về không? Mấy giờ mẹ về ạ?”

-“Mẹ có chút việc tầm mười một giờ mẹ về nha, Hến Sò ngủ ngoan nhé.”

-“Ứ ừ không được đâu mẹ Hà ạ. Mẹ ơi mẹ về nhanh lên nhá, Hến với em Sò với ba Hậu có cái này cho mẹ hay cực kỳ luôn ấy. Với cả…với cả tụi con nhớ mẹ Hà lắm rồi, để hôm khác đi làm việc được không ạ? Bây giờ mẹ Hà về ngay về luôn nha mẹ Hà.”

-“Hến ơi Sò ơi…ra ăn cơm con…”

Lũ trẻ nghe giọng ba gọi liền hoảng hốt dập máy. Chị Hà vừa đặt điện thoại xuống bàn thì anh Thanh cũng thả vào lòng bàn tay chị một sợi dây chuyền bằng vàng trắng, mặt của sợi dây đó màu tím trong suốt, trạm trổ dựa trên hình ảnh của đoá hoa oải hương, trông kiêu sa lấp lánh vô cùng.

Bên dưới có khắc ba cái tên Hà Hến Sò.

Không thể phủ nhận được, chị Hà rất cảm động. Nếu thầy đặt hai từ Thanh Hà lồng vào nhau sẽ là chuyện bình thường, nhưng ở đây lại là tên ba mẹ con chị. Thầy lúc nào cũng nghĩ cho chị, vậy mà cớ làm sao chỉ đi chơi với thầy có mấy tiếng thôi lòng chị cũng không yên?

Giọng hai cục bông nhỏ cứ luẩn quẩn trong đầu à, hại mẹ sốt ruột mãi không nguôi.

-“Anh chở em về nhé!”

Thầy với áo khoác cho trò cưng rồi lịch sự đề nghị. Thầy với chị đi xe mất cả tiếng mới tới đây, nhà hàng này nằm ở ngoại thành, hồ nước rộng lớn mênh mang được anh bố trí thả hoa đăng sáng lung linh huyền ảo.

Mất công là thế nhưng lại không hề ca thán dù chỉ một câu, sẵn sàng đặt cảm xúc của mình sau cảm xúc của chị. Thầy đối với chị, chính là nâng niu trân trọng.

Còn chị đối với thầy, tới bây giờ có lẽ vẫn chỉ dừng lại ở hai từ kính trọng.

-“Thầy…em xin lỗi thầy…thầy bảo em phải làm sao đây?”

-“Em cứ làm những gì khiến em thoải mái nhất.”

Thầy càng tâm lý thì chị càng khó nghĩ, trong lòng quả thực rối bời hơn bao giờ hết. Nên ở lại tận hưởng bữa tối lãng mạn hay nên về với con, về với người chồng chưa từng nhớ ngày sinh nhật của chị?

Nếu các mẹ bỉm sữa rơi hoàn cảnh này, không biết các mẹ ấy lựa chọn ra sao nữa?

Giá kể cuộc đời cho chị một lần được trở lại thuở mười tám, nhất định chị sẽ không phải do dự đến thế. Cứ tự nhủ từ ngày hôm nay trở đi sẽ sống vì mình nhiều thật nhiều, vậy mà cớ sao nghe con gọi ruột gan lại rối bời?

“Lúc nãy Hến Sò mè nheo mình à? Nhà không có chuyện gì đâu, mình đi chơi vui vẻ.”

Tin nhắn của chồng đến thực sự rất đúng lúc, chị Hà như trút được gánh nặng trong lòng, nhẹ nhõm tiếp tục dùng bữa tối với thầy Thanh. Gió thổi đìu hiu, trên chiếc thuyền êm ả lặng lẽ trôi giữa những đoá hoa đăng rực rỡ sắc màu, thầy chủ động ghé qua đeo dây chuyền cho chị. Khoảnh khắc ấy, thật sự rất lãng mạn.

Hai thầy trò mải trò chuyện nên tới mười một giờ rưỡi mới về tới Royal, thầy khoác áo cho chị rồi dặn dò đi cẩn thận. Chị Hà chợt phì cười, chỉ là từ đây lên nhà thôi mà, thầy cũng cẩn thận quá rồi.

Tuy nhiên chị vẫn vâng dạ, trước khi mở cửa thì nhắn một tin cho thầy an tâm.

Cửa mở rồi, tâm trạng chị chưa từng hỗn độn đến thế.

Bóng bay trôi bồng bềnh khắp nhà, bánh sinh nhật ba tầng “Chúc mừng sinh nhật mẹ Hà” đặt ngay ngắn trên bàn uống nước, ở góc ghế sô pha nào đó Hến Sò đang ngủ khì khì vạ vật trên người ba.

Mẹ Hà nhẹ nhàng đi dạo loanh quanh, căn phòng trang trí đẹp quá, mẹ ứa nước mắt vì cảm động, mẹ hối hận mãi khôn nguôi, ước gì thời gian quay trở lại, mẹ lập tức sẽ lao ngay về với gia đình nhỏ của mẹ.

Chị tiến tới gần ghế sô pha, dịu dàng quỳ xuống ngắm nghía ba cục bông hai nhỏ một lớn. Cục bông nhỏ má hồng hây hây rất đáng yêu, cục bông lớn tuy ngủ mà vẫn chau mày, chẳng biết dạo này công việc có áp lực gì không nữa?

Mẹ Hà thơm mỗi em một cái rồi ngửi ngửi da dẻ các nàng, thơm ghê gớm cơ. Chị Hến giật mình tỉnh giấc, thấy mẹ Hà thì hét toán loạn, vội vã quay người lay ba với em gái.

-“Sò ơi Sò ơi, mẹ Hà nè…mẹ Hà về rồi…ba Hậu…ba Hậu ơi mau dậy thôi…dậy chúc mừng sinh nhật mẹ Hà thôi…với cả các cô các chú đang theo dõi truyện Hậu Hà của ba mẹ con ơi, có một chút trục trặc nhỏ nên chap này dì Lan Rùa nhà con chỉ đăng một phần ba trên đây thôi ạ, phần tiếp theo lát nữa các cô các chú tìm đọc ở facebook Lan Rùa(fb:/lanruanhim) của dì nhà anh Khôi con nha. Dì con sẽ up lên đó trước bảy giờ tối ạ.”

Ba Hậu với em Sò mắt nhắm mắt mở bật dậy. Hến tíu tít chạy đi lấy bật lửa cho ba thắp nến, các em đợi mẹ Hà ước xong thì lần lượt lôi quà ra tặng. Riêng anh Hậu thấy vợ đang mang chiếc vòng lấp lánh sắc tím, sang trọng nổi bật gấp mấy lần cái sợi mảnh của anh thì cười nhạt rồi ngay lập tức giấu quà trong túi quần.

-“Ba Hậu…quà của ba Hậu đâu rồi?”

-“Rơi mất đâu rồi ý Sò à.”

-“Thế thôi ba Hậu hôn mẹ Hà đi, hôn bù thay quàá. Mau lên mau lên ba Hậu, không có quà là không được đâu ý…”

Hến nhanh nhẹn đề nghị hại ba mẹ đỏ phừng phừng. Mà lũ nhóc nhà chị dạo này chẳng hiểu bị làm sao nữa, không biết từ lúc nào các bé trở nên cực kỳ nhạy cảm, mè nheo hờn dỗi đủ trò bắt ba mẹ phải thực hiện bằng được mới thôi.

Ba Hến rốt cuộc chịu thua hai cục bông nhỏ, lườm lườm các nàng rồi một tay kéo mẹ Sò vào lòng, một tay đỡ gáy, chậm rãi áp môi mình vào môi vợ, nhẹ nhàng hôn miết.

Bàn tay chồng xoa đều đều phía eo khiến người vợ bất giác mềm nhũn, chị vô thức dựa anh sát hơn, nụ hôn ấy, càng lúc càng say đắm, càng lúc càng cuồng nhiệt mê loạn. Cánh môi anh dịu dàng mớn trớn đôi gò má, rong ruổi ngậm lấy vành tai chị, hơi thở ấm áp của anh khiến dây thần kinh xúc cảm của chị run rẩy, toàn thân nóng ran tê dại.

Tim chị đập thảng thốt, tim anh cũng rối ren đến lạ, con họ đứa ngồi ngắm ba mẹ mắt tròn xoe long lanh, đứa buồn ngủ rũ rượi ngã rầm một cái xuống ghế sô pha.

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: