Vì vợ là vợ anh! – Phần 36

11:52 sáng 7 Tháng Mười Một, 2016

Hiếm khi người yêu dùng lời lẽ nặng nề như vậy, cả người chị như bị hẫng, mãi sau mới nức nở nghẹn ngào.

-“Anh quát em? Anh lại quát em cơ đấy. Em là cái gì mà lúc anh buồn thì anh tìm tới tâm sự còn lúc vui anh ngay lập tức quên mất? Mấy tuần nay anh mất tăm mất thích với con mắm nào mà vứt bỏ em với con? Cuộc đời em đã chẳng còn nơi nương tựa mà anh lại lạnh lùng với em thế hả anh? Sức chịu đựng của anh có hạn à, được, được, vậy anh đi đi, em không ăn mặc em, em chết mặc em anh đừng có quan tâm nữa.”

Giám đốc Hậu đợt này bù lu một đống việc u hết cả đầu đâm ra dễ nổi nóng. Giận quá nên anh cũng không kiểm soát được mình, cứ thế bực bội bỏ đi mặc kệ người yêu oán trách.

Chị Liên thấy thái độ ba Hến cương quyết thì sợ tái mặt, vội vã bò dậy ôm chân anh khóc lóc tức tưởi. Chị khóc tới khản cả giọng, kêu gào thống khổ đến mức kiệt sức ngất đi, cũng may bác sĩ riêng tới khám bảo không có gì nguy hiểm cả.

Ba Hến ôm Bi ngồi một góc thẫn thờ nhìn mẹ, chẳng biết có phải cái người này đã sang đầu ba từ lâu rồi không?

Nếu là chị Hà thì dù anh có đi vắng cả tháng cũng không bao giờ có chuyện Hến Sò thiếu một hạt cơm chứ đừng nói tới việc bị bỏ đói. Nhưng nếu là chị Hà thì ốm đau như này chắc người nọ lo lắng người kia sốt ruột loạn cả lên ấy chứ.

Từ ba Hải tới ba Hào, rồi thì ông ngoại râu tóc bạc phơ đến dì Hợi cậu Hợp, kể cả bác Vân bác Đăng cũng thương cũng mến.

Cuộc đời nó vậy đó, có những người sướng từ trong kén, lại có những người khổ mà khổ mãi không dứt. Chẳng hiểu sao số chị Liên quá cực, sống cô độc cái gì cũng một thân một mình đến tội.

Âu cũng tại anh, nếu ngày đó không cướp đi đời con gái của chị phải chăng mọi chuyện sẽ khác? Ba Hến nghĩ mà áy náy khôn nguôi, đợi mẹ Bi tỉnh thì dẫn đi ăn với mua sắm bù, chị mè nheo đòi thuê giúp việc ngay anh cũng chiều.

Từ ngày có người trông Bi chị Liên nhàn hẳn đi, rảnh rỗi quá nên quyết định lên công ty anh Hậu thăm thú, mục đích cũng để cho bọn nhân viên biết mặt sếp bà đi là vừa.

Tới phòng rón rén vào định ú oà người ta như thời xa xưa, nào đâu ngờ cái giọng buôn dưa bán lê thắm thiết tình cảm khiến chị muốn nổi điên.

-“Anh định bắt cá hai tay hả? Ly thân rồi mà chưa dứt được sao?”

-“Hâm à, gọi về cho Hến Sò thì chả nhẽ không hỏi han cô ấy? Bọn anh giờ là bạn thôi, thực ra anh mới phát hiện Hà rất có duyên ăn nói, có hôm hai vợ chồng ngồi tới ba giờ sáng vẫn chưa hết chuyện. Lúc nào rỗi em với Hà cũng ngồi uống trà tâm sự với nhau xem, biết đâu lại hợp thì hay.”

-“Về sau chia tay hẳn thì thôi đừng liên lạc nhiều anh à, không hay chút nào cả.”

-“Có sao đâu em? Ngày xưa mình cũng thế mà.”

Anh Hậu vừa xem báo cáo vừa vô tư đáp làm chị Liên ức sôi máu. Tuy nhiên nói ra thì hớ nên chị đành ngậm bồ hòn làm ngọt đi ra phía sau bóp vai cho người thương. Đến tầm chiều thấy ba Hến giải quyết giấy tờ gần xong mẹ Bi liền ghé tai nũng nịu.

-“Em mới ngắm được đôi dép cao gót đẹp lắm, ở trung tâm thương mại phía đối diện ấy, đang sale nên giá cũng rẻ cực kỳ luôn, có 999 USD thôi à, mình đi ăn rồi rẽ qua đấy nha.”

Gớm cái người này, cứ như gái mới lớn vậy ấy. Hồn nhiên nhí nhảnh không khác gì con cá cảnh, anh Hậu gật đầu rồi mà lúc đứng dậy vươn vai thế nào tình cờ liếc qua cửa kính thấy ba Hải đang đạp xe lóc cóc rẽ vào cổng công ty.

-“Toi rồi, em cầm thẻ của anh mua gì thì mua này, đi mau mau không lại to chuyện.”

Có người vội vã dặn dò, có kẻ ấm ức nhõng nhẹo.

-“Ứ thích đâu, giờ ra nhỡ đụng ba thì cũng thế mà.”

-“Không gặp được đâu, ba anh không thích đi thang máy, với lại mắt ba kém rồi em bịt cái khẩu trang vào là ba không nhận ra đâu.”

-“Sao cứ bắt em trốn chui trốn lủi hoài thế? Nhân tiện thì thưa chuyện có phải hay không? Em tin rồi ba sẽ thương em như ba thương anh vậy.”

-“Thôi em bớt ảo tưởng sức mạnh đi, ngay cả bác Đăng còn bị đập cho tơi bời khói lửa nữa là. Đợi hai ba tháng sức khoẻ ba ổn định anh với mẹ Sò thưa chuyện rồi mới tới lượt chúng ta tính gì thì tính.”

Ba Hến cương quyết nên mẹ Bi đành phải ngoan ngoãn nghe lời, ngúng nguẩy nhận thẻ rồi bịt khăn kín mít đi sang trung tâm đối diện mua sắm. Đúng là trời phật phù hộ, anh chị hôm nay coi như thoát được kiếp nạn lớn.

Ông Hải lộc cộc cầu thang bộ mãi mới lên tới nơi, ông thương con trai làm khuya vất vả, xót ruột đem cho bát chuối om lươn với mấy quả ổi lê trồng sau vườn. Xong vì còn hẹn bạn già đánh cờ tướng nên ông chỉ dặn dò con giữ gìn sức khoẻ chứ không ở lại chơi lâu.

Anh Hậu tiễn ba một đoạn, sống mũi thấy cay cay à. Tóc ba trắng bạc vậy rồi mà vẫn nấu cho anh ăn, trong khi anh bao nhiêu năm nay lo hết cái này tới cái kia nhiều khi cả tháng cũng chẳng chịu về nhà.

Ba Hến thở dài, quay vào bên trong lau đũa lau thìa rồi chậm rãi thưởng thức. Ngon, công nhận rất ngon. Trước kia anh cứ ngỡ chuối om lươn như này là hoàn hảo rồi, có điều từ khi lấy vợ mới được khai sáng.

Tự dưng lòng nặng trĩu, có người lấy máy ra nhắn tin thắc mắc.

“Chuối om lươn mình nấu khác ba ở điểm gì?”

“Em dùng mẻ thay giấm với cả cho thêm chút tóp mỡ nữa mình ạ.”

Thì ra là vậy, thảo nào có mùi thơm đặc trưng mà ăn lại ngậy ngậy nữa, Hến Sò cứ húp sùm sụp hết bát này tới bát khác à.

“Thật lòng anh thích ăn kiểu của mình hơn, nhưng đừng nói gì với ba nhé.”

Chị Hà xem tin mới nhận, đang lau nhà mà cũng phải bật cười. Dạo gần đây cuộc sống của chị khá yên bình nhẹ nhàng. Phía sau trường có mảnh đất, lúc đầu cậu Hợp với ba tính xây thêm phòng học nhưng rồi lại thôi, căn bản chỗ đó cũng nhỏ quá chẳng bõ.

Thế nên mẹ Tôm với mẹ Sò bàn nhau trồng rau sạch cho cả nhà, mà khổ mẹ Tôm lười chảy thây, tính khí cũng không kiên nhẫn, cuốc được hai luống là bỏ luôn à, toàn bộ phó mặc cho chị gái.

vi-vo-la-vo-anh-5

Mẹ Sò thì cứ hết giờ dạy lại lang thang ngoài vườn xới xới tỉa tỉa thành ra cũng chẳng có thời gian nghĩ linh tinh nữa. Thỉnh thoảng chị còn dắt tụi nhóc qua đây chơi, tay nhỏ xíu cầm cái gáo đồ chơi múc nước tưới cây yêu ơi là yêu á.

-“Mẹ Hà ơi rau này có phải rau răm không ạ?”

-“Ừ, đúng rồi. Hến của mẹ giỏi quá.”

Hến được khen phổng cả mũi, em hái mấy lá đưa cho mẹ Hà rồi ngọt giọng làm nũng.

-“Mẹ Hà cầm về rồi mai mẹ Hà nấu cháo hến rau răm cho Hến ăn nha.”

Cục bông lớn nài nỉ làm cục bông nhỏ cười khanh khách á.

-“Hihi, chị Hến ăn cháo hến. Hến Hến…cùng là hến à…Sò cũng ăn…mai mẹ Hà nấu nha mẹ Hà…”

Mẹ thơm các em rồi dịu dàng gật đầu. Hôm sau chị ninh cháo với xương từ sáng, tới trưa xào hến xong định ra nhà trẻ đón con về sớm thì lại nhận được điện thoại của chú Thắng.

-“Sếp Hà ơi…toi rồi…sếp Hậu…viện…nằm viện…ngộ độc rau sắng chị ạ…”

Trợ lý của anh vừa thở hổn hển vừa báo cáo tình hình làm bà xã sếp ở đầu dây bên kia cũng cuống cuồng theo. Ba Hến bị dị ứng rau sắng ghê lắm, điều này anh chắc chắn rõ hơn ai hết chứ? Chẳng hiểu cớ làm sao lại bất cẩn tới vậy.

-“Sếp ông nằm ở phòng E308 chị nhé…bệnh viện gần công ty…em sẽ nhắn địa chỉ…nhưng mà cái phòng này hơi đặc biệt…nếu rẽ từ cổng phía Nam vào thì sẽ thấy cửa sổ, sau đó chị phải đi vòng qua mới tới cửa chính…cửa chính đối diện với cổng phía Bắc, xung quanh có rất nhiều quán ăn…”

Chị Hà cúp máy rồi mà tay vẫn run cầm cập, cố bình tĩnh múc bát cháo sau đó vội vàng cầm âu chạy lên với chồng. Phòng ốc đúng là kỳ lạ như chú Thắng nói, nhưng cũng may như thế lại tránh cho mẹ Sò một cuộc gặp mặt không mong muốn.

Xem ra chị lo lắng thừa rồi.

Ở trong đó, ba Hến, mẹ Bi…tình cảm âu yếm dạt dào khiến người ta phải ngưỡng mộ.

-“Em phải chạy khắp phố mới tìm được miến xào cay anh thích đó…cực cay luôn…dậy ăn cho nóng nào…em bón nhé…”

Tim chị, nơi ấy đột nhiên nhói.

Mấy tuần không gặp, ba Hến gầy đi nhiều quá. Hình như lần này anh bị rất nặng, mặt mũi chân tay sưng húp đỏ ửng, ăn miếng nào là nôn miếng đấy, có ông bác sĩ vội vã đi vào khám qua xong lại cáu ầm ĩ.

-“Ôi dồi ôi dốt ạ, đừng có ăn đồ cay. Đang bị ngộ độc mà, húp cái gì thanh đạm thôi, mau mau đi mua thứ khác cho ông xã không lại đói lả ra.”

Mẹ Bi vâng vâng dạ dạ rồi hớt hải lao ra ngoài. Mẹ Sò xót chồng ứa nước mắt, chẳng biết làm sao đành níu tay em y tá nhờ vả. Em bé khá dễ tính nên vui vẻ đem âu cháo vào cho bệnh nhân rồi bảo mình mua theo lời chị dặn.

Anh Hậu mở ra ngửi mùi thơm ngào ngạt, một phần cảm động trước tấm lòng đội ngũ y tá bác sĩ, một phần bụng réo nên ăn luôn không do dự.

Thìa thứ nhất, cháo ấm làm bụng cũng ấm.

Thìa thứ hai, sực nhớ con gái cưng cũng thích ăn cháo hến.

Thìa thứ ba, có người bắt đầu nghèn nghẹn, ngó ngang ngó dọc thấy bóng dáng quen quen phía cửa sổ thì cẩn thận đặt âu xuống bàn rồi lật đật xỏ dép chạy vòng qua đằng đó.

Bà xã lủi thủi một góc, mắt mũi đỏ hoe à.

Khoảng khắc ấy, lòng ông xã cũng bứt rứt không yên, cảm giác nhộn nhạo cồn cào cứ như có cả đàn kiến bò qua bò lại trêu chọc ấy.

Lại nhớ cái ngày mới lấy nhau, chị vô tình nấu canh cua rau sắng hại anh cả người nổi mẩn đỏ ửng, suốt cả một đêm ai đó ôm chồng nức nở thổn thức, còn mếu máo bảo thôi mình li dị em quách đi cho rồi.

Tính chị Hà vậy đó, thường ngày cứng rắn nhưng hễ chồng con làm sao là mau nước mắt lắm. Thực ra lỗi do anh quên chưa dặn vợ thôi, nhưng chị cứ tự trách bản thân rồi buồn mất mấy ngày luôn. Thời xưa nghe dì Hợi nói mẹ Sò rất mê cái rau đấy, vậy mà từ hồi đó tới giờ thấy bà xã cạch luôn à.

-“Lớn rồi còn khóc nhè.”

Ba Hến khẽ trách, mẹ Sò giật mình đáp bừa.

-“Đâu có đâu, em bị muỗi bay vào mắt mình à.”

-“Vậy để anh giúp mình.”

Vợ còn chưa kịp từ chối thì chồng đã áp hai tay lên má, miệng ra sức thổi thổi. Khoảng cách gần quá, tim chị bỗng dưng đập loạn. Cử chỉ dịu dàng trìu mến của anh, là do đang bệnh sao?

Nụ hôn trên mi mắt, cũng chẳng biết vô tình hay cố ý?

-“Mình…đỡ chưa…sao lại…”

-“Anh đỡ nhiều rồi. Trưa nay họp xong anh ăn luôn cơm suất ở công ty, cũng không để ý.”

Chính xác hơn là, nhiều năm được bà xã lo cho từ chân tơ kẽ tóc, thành ra hơi chủ quan. Có người khẽ gục đầu vào vai vợ, trầm ngâm thủ thỉ.

-“Cảm ơn mình…vì đã đến thăm anh.”

-“Mình tự dưng sao vậy?”

-“Anh nghĩ rằng mình sẽ không qua.”

Ba Hến cười khổ, mẹ Sò thấy chồng là lạ liền đặt tay lên trán anh kiểm tra, hơi nóng hầm hập truyền tới hại chị lo ngay ngáy, hốt hoảng vỗ vỗ vai người ta dặn dò.

-“Mình cố ăn nhiều vào với hạn chế thức khuya nhé. Thôi mình vào nghỉ đi không ngoài này gió máy làm sao thì khổ…em về đây…mình giữ gìn sức khoẻ…”

Giọng chị Hà buồn buồn, chị cũng không nghĩ anh lại nắm tay mình siết nhẹ rồi ghé tai thì thầm ở lại chút đã. Cái kiểu nỉ non thực sự chẳng giống cặp vợ chồng già sau ly thân chút nào cả, người đi qua không biết có khi tưởng nhầm họ đang ve vãn tán tỉnh nhau ý chứ.

Quả thật hiện giờ mặt chị đỏ ửng thẹn thùng như gái đôi mươi. Anh cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy, ngượng ngượng ngại ngại, bí quá đành phải nói tránh.

-“Ở lại…đợi anh ăn xong…tiện thể…tiện thể…mang…mang…âu về…”

Ba Hến vội vàng quay người đi vào, mẹ Sò lẽo đẽo theo sau, mẹ Bi chứng kiến một màn mà ruột gan sôi sùng sục, vứt hộp cháo vừa mua xuống giường cho người yêu rồi kéo ai đó ra ngoài nói chuyện riêng.

-“Gớm, cô giáo Hà, rảnh rỗi quá nhỉ? Thảo nào chất lượng giáo dục mấy năm nay tụt dốc không phanh.”

Chị Hà chán chẳng buồn tranh luận, chị Liên ngược lại tức lồng lộn.

-“Này này, đừng có kiêu kỳ khinh người thế em à. Nói thật từ thở bé đến giờ chị chưa từng thấy một con đàn bà nào mặt trơ trán bóng như em cả. Anh Hậu yêu chị, đó là một sự thật mãi mãi không bao giờ thay đổi, anh ấy tốt với em cũng chỉ vì em là mẹ Hến Sò thôi, chớ ảo tưởng sức mạnh rồi sau này tự chuốc nhục đó.”

-“Rồi, em xin chân thành cảm ơn chị đã nhắc nhở và lo lắng cho em. Tiếc rằng chúng ta mỗi người một quan điểm không bao giờ hoà hợp được với nhau đâu chị à, tốt nhất là dừng thôi.”

Nhiều lúc mẹ Sò cũng không hiểu nổi mẹ Bi nữa, không nói thì trách kiêu chảnh, mà nói rồi cũng chẳng yên thân.

-“Em không phải dùng cái giọng xỉa đểu đó hiểu chưa? Đừng tưởng con Hến được giải nhất mà căng nhé, em quen biết mua giám khảo chị thừa hiểu, nể mặt ban tổ chức chị không thèm bóc mẽ thôi. Còn nữa, hạnh phúc không phải của mình thì có giành giật cũng chẳng được đâu em, đừng lôi đứa con gái đáng thương của em vào cuộc, cũng đừng bất chấp mọi thủ đoạn để đạt mục đích. Ba mẹ em ở đâu mà không dạy cho em đạo lý làm người hả Hà?”

Đúng lúc ấy nhân vật nam chính hớt hải lao ra, căn bản bác Đăng vừa mới nhắn tin, vỏn vẹn có một câu thôi mà làm thằng em trai sững sờ điêu đứng.

“Tôi vừa chở ba qua thăm chú, tôi giờ đi có việc lát vào sau.”

Cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra, quả nhiên là chân lý ấy. Ông Hải e hèm làm mẹ Bi ba Hến mặt tái xanh tái mét. Ông cũng chẳng to tiếng gì, chỉ bình thản kéo con dâu về phía mình rồi chậm rãi mở lời.

-“Tôi ở đây, ba Hà đây. Có gì xin mời thiên kim đại tiểu thư tiếp tục chỉ bảo.”

Trong khi chị Hà với chị Liên còn đang đơ thì anh Hậu phản xạ khá nhanh, lập tức xông ra nắm tay vợ rồi bối rối chào hỏi mẹ Bi như kiểu bất ngờ lắm ấy. Ông Hải nhìn thái độ thằng con trai thấy ôi chao ôi là nực cười.

Con nít ranh mà đòi qua mặt lão già này hả?

Ấn tượng của ông với cái chị Liên này cũng hơi khó nói, trước kia cũng thương cũng mến lắm, căn bản tại thằng Hậu dại dột, làm con gái nhà người ta còn đang đi học đã có chửa, xong lại còn xảy nữa chứ, nghĩ mà xót ruột.

Nhưng rồi chị đột ngột bỏ thằng bé đi lấy chồng đại gia làm cảm tình trước kia của ông đổ hết xuống sông xuống biển. Đợt đó thằng Hậu suy sụp ghê gớm lắm, cả ngày cứ thất thểu như cái xác khô vậy ấy, từ ngày cho sang nhà anh Hào gặp con bé Hà mới thấy nó phấn chấn vui vẻ lên, lấy vợ vào có điểm tựa, sự nghiệp cứ thế thăng hoa ầm ầm.

Âu thì phúc phận đời thằng Hậu tới nay cũng là nhờ cái Hà, khổ nỗi quý con dâu bao nhiêu ông bực chị Liên bấy nhiêu. Cũng không nghĩ còn có duyên gặp lại chị, tiếc rằng cái duyên này thật chẳng mấy tốt đẹp gì cả.

Đàn bà con gái ăn nói hợm hĩnh chua ngoa nghe chướng cả tai, không hiểu con mắm đó và thằng Hậu liên lạc với nhau lâu chưa mà ban nãy nó tự tin vênh váo đến vậy?

-“Chị này là ai nhỉ? Thông cảm tôi già rồi trí nhớ không được tốt lắm.”

Từ đợt nhập viện lần trước ông Hải bắt đầu có dấu hiệu hay quên cái nọ cái kia nên anh Hậu lại cứ tưởng ông hỏi thật, ngây thơ đáp.

-“Liên ba à.”

-“Liên nào nhỉ?”

Ba già ngơ ngơ ngác ngác hại con trai phải giải thích bã bọt mép mới nhận ra. Đoạn ông quay sang chị chậm rãi bảo.

-“Thông cảm, cũng bảy tám năm rồi, tại mặt con cũng nhạt nhoà chẳng có cái quái gì đặc biệt nên bác quên xừ mất.”

Vợ chồng Hậu Hà được phen choáng váng, thường ngày ba Hải liền lắm à, có bao giờ móc mỉa ai như thế đâu, chị Liên ấm ức nhưng vì bề trên nên vẫn phải nhỏ nhẹ.

-“Dạ, nghe nói anh Hậu bị dị ứng nên con tới thăm.”

-“Ừ, bác cảm ơn. Thế con thăm xong chưa?”

Mẹ Bi rụt rè gật đầu, ông nội Hến Sò tươi cười thân thiện.

-“Thăm xong rồi thì về đi chứ còn ở đây làm gì hả con?”

-“Dạ…vậy bác và anh giữ gìn sức khoẻ…con về ạ…”

Chị Liên quay người lẽo đẽo bước đi, chị Hà thì ba chồng ở đây nên có muốn chuồn e rằng cũng khó. Ba cha con nói chuyện một lát thì bác Đăng bác Vân rẽ qua, đủ hai thằng quý tử rồi ông Hải mới hắng giọng hỏi han.

-“Anh Hậu có định nối lại tình xưa không thế? Có thì bảo tôi trước một câu, để tôi chuẩn bị voi chín ngà gà chín cựa ngựa chín hồng mao tới rước Liên tiểu thư về cho anh.”

-“Gà ngựa nhằm nhò gì đâu ba, có khi con phải mở kho hốt cho chú ấy mấy rổ kim cương đá quý thì may ra mới ăn thua.”

Được cả cái bác Đăng nữa, chẳng nói giúp câu nào thì thôi lại còn thừa nước đục thả câu có thốn không cơ chứ? Anh Hậu mặt đen kìn kịt, xua tay chối đây đẩy.

-“Đâu có đâu ba, ba nghĩ nhiều rồi. Từ hồi Liên về nước tới giờ tụi con mới gặp nhau đúng có hai lần à.”

-“Hai lần hay mấy lần tự anh biết rõ nhất. Cứ liệu cái thần hồn đấy, léng phéng là không xong với tôi đâu.”

Chẳng mấy khi ba giáo huấn chú Hậu làm tâm trạng bác Đăng tốt ghê gớm. Ngồi hóng hớt mà chỉ chực thời cơ để thêm mắm dặm muối.

-“Chú học chạy marathon đi là vừa, đề phòng có ngày ba Hải cầm dép tổ ong đuổi theo.”

-“Anh Đăng anh ngậm mồm vào cho tôi nhờ, nhức đầu. Tôi nói các anh nghe đừng có tham bát mà bỏ mâm, yêu nhau thì dễ nhưng chung sống lâu dài được mới khó. Đời thằng đàn ông lang bạt lông bông đến khi về già nhục không để đâu cho hết ấy. Nhất là anh Đăng đó, hoa thơm cỏ lạ cũng chẳng bằng một tấm chân tình đâu, đầu hai thứ tóc rồi còn dại.”

-“Vâng, ba nhắc hoài nhắc mãi à.”

Bác Đăng nói chung chẳng phục, theo quan điểm của bác thì ba già cổ hủ rồi. Nhưng cũng chính vì ba già nên bác lại càng không dám cãi liều, cái gì cũng giả bộ nhất nhất nghe theo.

Hôm đó thậm chí còn là đứa con gương mẫu lần lượt chở ba về Triều Khúc, chở vợ chồng Hậu Hà tới Royal rồi còn qua lớp mẫu giáo đón Hến Sò hộ chú thím ấy.

Bác Vân ngồi hàng ghế dưới chơi với hai cháu, vừa lấy gấu bông cho vừa dặn dò tỉ mỉ.

-“Mai là sinh nhật mẹ Hến Sò phải nhớ đó, chiều mai đi học về nhớ dặn ba Hậu mua quà cho mẹ Hà nha.”

Em Sò vâng dạ gật đầu, chị Hến ngả vào lòng bác nũng nịu mè nheo.

-“Bác không nhắc thì Hến cũng nhớ á, xong nếu Hến bảo ba Hậu thơm mẹ Hà là bác Vân lại mua búp bê cho tụi con phải không ạ?”

-“Ừ đúng rồi, Hến giỏi quá à.”

Vợ đưa tay véo má cháu yêu, chồng đang lái xe cũng phải bật cười góp vui.

-“Hến Sò mà bảo được bác Vân lên đây thơm bác một cái thì bác mua cho con búp bê to gấp chục lần con đó.”

Uầy.

Ôi chao ôi, to gấp chục lần cơ á?

Hai cục bông nhỏ khấp khởi mừng thầm, ngay lập tức bốn mắt to tròn long lanh nhìn bác Vân năn nỉ. Nhưng mà bác không chịu á, các em đành phải giở chiêu độc.

-“Bác Đăng đẹp trai lồng lộng nha, sao bác Vân lại không thơm bác Đăng ạ? Bác Vân ghét bác Đăng à? Bác Đăng là bác của tụi con nha, Hến Sò yêu bác Đăng chết đi được sao bác Vân lại ghét ạ?”

Lũ quỷ này nữa, láu cá ghê gớm, mẫu câu đó là để áp dụng cho ba mẹ chúng nó cơ mà, cớ làm sao lại mang ra sài linh tinh thế này?

-“Bác Đăng nói dối đó, nếu không tin tụi con có thể hỏi thử xem bác có biết tên em búp bê là gì không?”

Các nàng ngay lập tức với tay níu áo bác Đăng, thấp thỏm mong ngóng mà bác trả lời sai toét luôn à, rốt cuộc bĩu môi quay lại ôm bác Vân, chỉ có bác Vân mới biết chỗ mua thôi.

Bác Vân là nhất rồi á.

Bác ôm các em vào lòng tiếp tục hỏi chuyện ríu rít, hại chồng bác bên trên tức nghẹn họng. Bao nhiêu năm rồi, bao nhiêu con đàn bà bị khuất phục dưới chân, vậy mà vẫn còn sót một con, chính là con vợ mình, chẳng thể nào khống chế được.

Vênh vênh câng câng nhìn ngứa cả mắt.

-“Sò ơi Sò bảo bác Vân hộ bác rằng sự việc năm đó không như bác nghĩ đâu. Nhược điểm của bác ấy chính là quá tự tin, luôn cho rằng mình đúng.”

Sò cứ tưởng bác nói thật, ngây ngô nhắc lại không sót một từ. Bác Vân cũng không vừa khi lợi dụng Hến để gửi “tâm tình”, Hến nghe rõ ràng rồi thì chu môi truyền đạt.

-“Bác Đăng ơi bác Vân xin được hỏi lại bác rằng là, mấy năm nay mặt bác chình ình báo lớn báo nhỏ, bác Vân phải suy nghĩ như thế nào cho đúng ạ?”

-“Bác Vân ơi bác Đăng là nam nhi đại trượng phu, có nhu cầu á.”

Cứ như thế tụi nhóc cư nhiên trở thành liên lạc viên cho các bác mãi tới lúc về nhà. Hai cục bông nhỏ khoanh tay cúi người chào ba mẹ ngoan ơi là ngoan á, em Sò cúi thấp quá còn rớt cả cái mũ xuống đất nhìn yêu gì đâu à.

Ba Hậu phấn khởi chạy ra đón hai tiểu công chúa, mặt ba Hậu bị sưng vù nha, thương ghê ấy, lũ trẻ ôm ba hỏi thăm rối rít luôn. Mẹ Hà bảo ba không sao, còn đưa tuýp thuốc để các em thoa cho ba.

Ngón tay Hến Sò nhỏ xíu à, xoa xoa bôi bôi xong thi thoảng còn thủ thỉ hỏi ba có xót không ạ làm ruột gan ba già mát rười rượi, may mà bị ốm nên được nghỉ tha hồ mà chơi với con, cả tháng bận rộn nhớ tụi này kinh khủng khiếp ấy.

Đi đâu cũng chẳng bằng về đùa nghịch với hai cô nhóc này.

Đi đâu cũng chẳng bằng…về nhà!

Đi đâu cũng chẳng thấy yên bình dễ chịu như ở nơi đây. Có lẽ do hợp phong thuỷ rồi, từ căn phòng thoang thoảng mùi oải hương tới chiếc chăn ấm áp đều đem lại cảm giác sáng khoái lạ lùng, đêm qua ở công ty còn đang stress tưởng phát điên mà đêm nay ở nhà ngủ li bì luôn.

Có người miên man một mạch mãi tới xế trưa mới thức giấc.

Đập vào mắt là bó hoa oải hương tím mộng mơ xếp hình trái tim nằm ngay ngắn trên mấy quyển giáo án của vợ. Hoa này trong nước làm gì có, xem ra phải đặt tận bên Pháp rồi, cũng kỳ công ghê gớm nhỉ?

Thiệp cũng tím nốt, phía trong là dòng chữ đầy rắn rỏi.

“Mong em có một ngày thật ý nghĩa.

Từ giờ em hãy sống cho chính em. Cười lúc em vui và khóc khi em buồn, đừng cố kiềm nén hay nhẫn nhịn vì ai cả.

Trong mắt anh, em mãi là cô bé hoàn hảo nhất.

Phía cuối con đường, nơi ấy, anh vẫn chờ.

Anh Thanh.”

Kinh thật, già tổ bố ra rồi còn sến sẩm, đọc phát ớn, hỏng cả tâm trạng ngày mới của ba Hến mà. Đã vậy mẹ Sò còn lật đật chạy vào ôm bó hoa ra góc bếp, phấn khởi ngồi tỉa tỉa cắt cắt mới hoành tráng chứ.

Hoa người ta cất công bó rồi thì cứ thế vứt luôn vào lọ là xong việc gì phải mất công đến thế?

Vẽ chuyện.

-“Mình thấy đỡ hơn chưa?”

Vợ ân cần hỏi thăm, chẳng ngờ chồng đáp lại rất chi cộc lốc.

-“Chưa.”

-“Bụng dạ vẫn khó chịu ạ? Chán quá, đáng nhẽ sáng nay em phải gọi mình dậy dùng bữa sáng mới đúng, thôi mình vào đánh răng rửa mặt đi rồi ra ăn trưa cho đúng giờ.”

-“Không mượn mình quan tâm.”

Ông xã lủng bủng rồi bỏ vào nhà tắm, lúc ra đã thấy vợ dọn cơm canh xong xuôi, thức ăn toàn đồ mềm thôi à, anh đang ốm nên chị còn nấu thêm cả nồi cháo ếch nữa. Nhìn một bàn la liệt bao nhiêu thứ ngon có người tự thấy thèn thẹn, lí nhí bảo vợ.

-“Anh cảm ơn…có gì mình cứ đưa hoá đơn…anh sẽ chuyển tiền đầy đủ. À, tính thêm cả công mình nấu vào nhé.”

Ba Hến rạch ròi quá làm mẹ Sò chưa ăn cổ đã nghẹn đắng à, cũng may chị là người biết tiết chế cảm xúc, vẫn dịu dàng gắp đồ cho chồng rồi động viên anh ăn nhiều nhiều vào cho mau khoẻ.

-“Anh lớn rồi chứ không phải Hến Sò, anh thích ăn gì anh tự gắp được.”

-“Dạ.”

Không khí yên lặng ngột ngạt, mãi một lát sau anh Hậu mới e hèm.

-“Hoa đẹp đấy.”

-“Vâng, công nhận đẹp nhỉ mình nhỉ? Lúc nãy em đặt trên bàn uống nước mà sáng cả phòng khách.”

Mẹ Sò thật thà tâm tình, ba Hến vứt cái muôi độp một cái xuống bát làm nước canh bắn ra tung toé.

-“Mình sao thế?”

-“Nhỡ tay.”

-“Dạ.”

-“Dạ dẫm cái gì, mình suốt ngày dạ với chả dạ, người không biết lại tưởng mình ngoan lắm.”

-“Em xin lỗi…mà mình này…tối nay em có hẹn…nhưng em sẽ nấu cơm rồi đón con xong mới đi…dù sao ở nhà mình cũng chướng mắt với em mà.”

-“Mình đi thì cứ việc đi, cơm anh biết nấu, Hến Sò anh tự đón được. Với cả anh chướng mắt với mình bao giờ, mình đừng có mà đổ tiếng ác nhé.”

-“Mình cau có khó chịu suốt từ nãy tới giờ mà.”

-“Mình hỏi ngốc nghếch thế? Anh mới bị dị ứng đi viện về, cả người nổi mẩn, bụng dạ thì nhộn nhạo, theo mình anh có thấy dễ chịu được không?”

Có người bực tức bỏ vào phòng ngủ làm người kia sốt sắng chạy theo. Chị tìm lọ thuốc rồi cẩn thận bôi cho chồng, ngẫm kể cũng tội, mẩn đỏ chi chít như này chắc ngứa lắm. Tay chị xoa tới đâu da dẻ anh mát mẻ dễ chịu tới đấy, ông xã mắt nhắm lim dim, bà xã ngồi matxa tới hai giờ kém thì chuẩn bị sách vở ra trường, thấy người ta ngủ nên chị không làm phiền mà chỉ viết giấy nhắn để lại.

“Vậy chiều nay dạy xong em không qua nhà nữa, mình đón con nhé. Chúc ba cha con buổi tối vui vẻ.”

Vợ đi rồi, căn nhà trống vắng đến lạ kỳ.

Chồng cầm tờ giấy nho nhỏ nằm thẩn thơ thơ thẩn, có nỗi buồn man mác len lỏi trong tim không sao mà nói lên lời.

Trong khi đó người yêu anh đang mang con trai cưng đi gặp “bà nội tương lai”. Bà Mây vừa nhìn thấy Bi trống ngực đã đánh thịch một cái.

Thằng bé…tóc của nó màu nâu đen, trong số những người bà biết thì rất ít người có màu tóc tự nhiên như vậy.

Giống hệt ông Hải, giống hệt thằng Hậu.

-“Bi, chào bà đi con.”

-“Dạ, con chào bà ạ. Bà đẹp như bà tiên ý bà.”

Đúng là con trai có khác, phong độ lịch sự đáng yêu quá đi mất.

Mẹ gọi cho Bi một cốc nước cam, bé ngồi đọc sách gần quầy pha chế còn mẹ nói chuyện với bà ở bàn ngoài ban công.

-“Bác à, bác chịu gặp con quả thật con biết ơn vô cùng. Lần đầu tiên gặp bác con đã biết bác đảm đang hoàn hảo hiếm có khó tìm, khi đó con chỉ có một khát vọng là được làm con dâu bác. Nào có ngờ ba bị bệnh nặng, nhà nghèo không có tiền chữa, chẳng còn sự lựa chọn nào khác…từ ngày ra nước ngoài không một ngày nào là con không nhớ tới bác…bác chính là thần tượng của con…nhờ có bác con mới sống mạnh mẽ được tới ngày hôm nay…”

Bà Mây nghe bùi hết cả tai, e hèm bảo.

-“Bác tuyệt vời thì nó là sự thật hiển nhiên rồi, ở đời phải sống nhân hậu còn để đức cho con cháu con à. Mà thôi cái gì qua rồi thì cho qua đi, bác cũng không ghét con nữa.”

-“Vâng, nhưng con áy náy lắm ạ, chính vì con mà anh Hậu lấy phải người vợ không ra gì, đã không chịu đẻ con trai cho anh rồi lại còn ngoại tình với thầy giáo cũ, hàng đêm nghe anh tâm sự mà nước mắt con cứ chảy hoài.”

Chuyện này bà Mây cũng không ngạc nhiên lắm, cái nhà vô phúc, được hai đứa con dâu như hai con cọp cái vậy đó, khổ nỗi lũ đàn ông từ chồng đến con toàn thằng bù nhìn nên mới bị dắt mũi.

Tuy nhiên nghi ngờ là một chuyện, tận mắt nhìn thấy tin nhắn của con trai gửi cho chị Liên mới đau đớn. Thì ra nó đã biết tất cả, nó cũng rất đau khổ, cũng chỉ vì ông Hải nên mới nhịn nhục.

Mẹ Bi thấy bà Mây phẫn nộ thì cố nhịn cười, lừa người già dễ thật đấy. Mà chẳng cứ người già, bây giờ đầy trường hợp nguỵ tạo tin nhắn đem lên mạng bóc phốt mà mọi người vẫn tin ầm ầm đấy thôi.

-“Bác à…không chỉ anh khổ…con cũng khổ lắm. Đúng là duyên trời nghiệt ngã, chỉ vì bé Bi không phải máu mủ của chồng trước mà hai mẹ con bị ông ấy đánh quá trời luôn. Nhưng dù thế nào con cũng không hối hận, có được cốt nhục với người mình yêu thì khổ bao nhiêu cũng chịu được…”

-“Cái gì…con nói cái gì? Thằng Bi…vậy nó…nó…là con…”

Bà Mây sửng sốt hỏi han, chị Liên thì cứ úp úp mở mở, đợi đến khi bà tò mò phát điên chị mới thả thính.

-“Thôi bác à, ba ruột Bi là ai thì trên đời này mình con biết là được rồi, nói ra nhiều kẻ không hiểu lại tưởng con điêu ngoa lợi dụng họ.”

-“Không sao cả…có bác bảo kê…con nói thật đi…có phải là con của thằng Hậu không?”

Có người nóng ruột thắc mắc, có kẻ nức nở tức tưởi.

-“Khổ lắm bác à…năm ấy con trốn về nước…rồi đêm đó…đêm đó…chúng con không làm chủ nổi mình…chết…con nhỡ lời…bác coi như chưa từng nghe thấy bác nhé…Bi không phải là con anh Hậu đâu…bác đừng hiểu nhầm…không phải ạ…”

Chị càng chối thì bà lại càng tin, bà liếc nhìn bé Bi, công nhận có vài nét của anh Hậu chứ cái mặt không đặc sệt giống mẹ như Hến Sò. Nhìn mà cưng ghê gớm, bà thèm bà khát cháu trai bao nhiêu năm rồi, khấn vái tứ phương, chẳng thể ngờ được cháu lại ở gần mình đến vậy.

-“Bác à, đây là chút lòng thành của con, của ít lòng nhiều mong bác nhận giùm con.”

Bà Mây mắt sáng rừng rực nhìn cơi trầu khảm ngọc. Người đâu mà có tâm dễ sợ, chẳng bù cho con Vân con Hà quanh năm chỉ biết dắt đi cắt quần áo với cho mấy cây vàng, không bao giờ chịu để ý tới sở thích thực sự của mẹ chồng gì cả.

Có lẽ người như chị Liên mới là mẫu con dâu lý tưởng của bà.

-“Con đừng lo gì cả, có gì cứ nói với riêng bác thôi. Rồi bác sẽ đòi lại công bằng cho con, bác sẽ tống cổ con quỷ cái kia đi để đón mẹ con con về. Hãy tin ở bác, ông Hải rất thương vợ, bác mà doạ tự tử thì ông cũng chẳng làm gì được đâu. Cho nên là con cứ thoải mái tâm sự, không phải sợ.”

Mẹ Bi oà khóc, mãi sau chị mới đưa ra một tập giấy tờ rồi sụt sịt trình bày.

-“Đúng là đi khắp thế gian cũng chẳng tìm được người đàn bà thứ hai có tấm lòng thiện lương như bác. Vầng hào quang toả ra từ bác khiến con muốn giấu diếm cũng thấy thẹn với lòng mình. Vâng, bác đoán đúng rồi ạ, Bi chính là con ruột của anh Hậu. Nếu bác không tin có thể xem xét nghiệm ADN ở đây, trùng khớp tới 99.99% đó bác à.”

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: