Vì vợ là vợ anh! – Phần 33

11:44 sáng 7 Tháng Mười Một, 2016

Hến khóc nấc cả lên, ba Hậu lau nước mắt cho em rồi thủ thỉ tình cảm.

-“Sao Hến ngốc thế? Hến cứ giả bộ đồng ý làm con dâu chú ấy đi có mất gì đâu, sang đó ở vài tuần thôi, nịnh chú chấm cho giải nhất rồi hết cuộc thi Hến lại về nhà.”

Em nghe ba xúi thì ngây cả người, nghĩ nghĩ ngợi ngợi thấy không ổn liền phụng phịu.

-“Nhưng mấy tuần lận đó, ba Hậu không nhớ Hến à?”

-“Không, ba không nhớ.”

-“Cơ mà…cơ mà…nhỡ chú ấy thương Hến quá rồi bắt ở lại mãi mãi thì sao…chú không cho Hến gặp ba nữa ý…ba không buồn à ba?”

Ba lắc đầu làm cục bông nhỏ tủi thân hết sức, ngúng nguẩy dỗi hờn nằng nặc giơ tay đòi sang mẹ bồng. Nhưng ba đâu có để em thoát dễ thế, giữ chặt ơi là chặt, chị Hà nhìn chồng con vô tư chọc nhau giữa khán phòng bao nhiêu phụ huynh mà phát ngượng, nhưng cũng thấy chút gì đó ngọt ngào lắm.

Ngược lại tâm trạng chị Liên không tốt chút nào, bản tính hiếu thắng nên vẫn cố kiết hỏi.

-“Thế Hến trả lời mười câu hết bao lâu?”

-“Dạ, con không biết cô Liên ạ.”

Mẹ Sò tất nhiên tin lời con gái, đoán hoặc các cô các chú mải trêu quá không thông báo cho bé, hoặc nàng ấy vì nghĩ mình trượt nên buồn rũ rượi chẳng để tâm. Trong khi đó mẹ Bi lại thở dài chán nản, trộm nghĩ mới nhỏ xíu đã nói dối trắng trợn như thế chẳng biết lớn lên còn điêu ngoa cỡ nào nữa?

Thường thường nếu ra toà người cha hay giành được quyền nuôi dưỡng đứa lớn, vậy thì rất có thể tương lai Hến sẽ ở với anh chị, lanruanhim. Nói thật lòng chị cũng không ghét bỏ gì Hến cả, chẳng qua ở đứa trẻ này có một vài điểm chưa được, đặc biệt là tính điệu đà quá mức, hay làm nũng và cái mồm cứ xoen xoét suốt ngày ấy.

Tuy nhiên suy cho cùng cũng là máu mủ ruột thịt của người ta, sau này chị sẽ giúp anh uốn nắn con bé dần dần.

Ba Hậu thì chẳng quan tâm nhiều mấy thứ linh tinh, con gái ba mà, ba cưng chẳng để đâu hết được ấy. Ôm nàng Hến trong lòng rồi lại thấy nhớ nàng Sò, vì ban giám khảo cũng chẳng công bố kết quả trong hôm nay nên anh Hậu không nán lại hội thi nữa mà gọi xe cho mẹ con Bi rồi chở Hến Hà về bên nội ăn cơm.

Ông Hải còn yếu mà vẫn cùng Khôi với Sò ra ngõ đón Hến, em hôm nay là tâm điểm của cả nhà nha. Ai cũng xúm lại hỏi chuyện thi cử làm bé kể lể tới mệt nhoài cả người luôn.

-“Thế là Hến chấp nhận trượt à?”

-“Vâng bác Vân ạ, trượt thôi ý, cô Liên bảo Hến dốt nha, nhưng mẹ Hà con bảo không phải, Hến thế là giỏi rồi, lỗi là do Hến dễ thương thôi, vì quá dễ thương nên mới trượt.”

Cái miệng chúm chím ngọt xơn xớt làm tim bác Đăng mềm nhũn luôn à, bất chợt quay sang rủ rê vợ.

-“Vân này, hay tối nay Đăng sang rồi mình làm thêm đứa nữa đi.”

-“Ôi dào sang cái gì mà sang, thời gian ấy chi bằng Đăng chạy vào rừng mơ mà bắt con tưởng bở.”

Có người mỉa mai làm người kia bực bội ghê gớm. Giận gì mà giận kinh thế chứ nị, chục năm rồi mà vẫn chẳng nguôi ngoai?

-“Con gái ba Việt có khác, từ Lan Rùa tới Vân Điệu đều dai như đỉa.”

Rùa là biệt danh của dì Lan. Con bé đó khá dễ thương nhưng bị cái tính đã điệu lại còn chậm chạp lề mề. Bác Vân tuy không chậm nhưng điệu thì gấp năm gấp bảy em gái.

Điệu là điệu từ trong trứng nước cơ nhé, nhớ ngày mẫu giáo chẳng có cái chuyện quái gì mà nàng suốt ngày thưa với chả gửi, con thưa cô bạn Đăng cấu con, con thưa cô bạn Đăng vẽ bậy lên vở tập tô của con, con thưa cô bạn Đăng xé cái diều của con với bạn Tuấn, con thưa cô bạn Đăng thơm trộm lên má con.

Lần nào mẹ Cún thưa là y như rằng lần đó ba Cún phải đứng góc lớp.

Nhiều khi trông cái mặt kiêu kiêu vênh vênh phát ghét luôn ấy, chẳng biết lại xúi dại gì Hến Sò nữa, nhìn nghi nghi à.

Lâu lắm cả nhà mới có một bữa cơm vui vẻ tới như vậy, căn bản cũng tại ba Hải mới ra viện không lâu nên từ vợ tới các con đều rất cẩn thận trong khâu ăn nói, thiết nghĩ nếu mỗi người chịu nhịn nhau một chút thì cuộc sống có phải dễ thở hơn rất nhiều không?

Đại gia đình ngồi buôn dưa chém gió tới tám rưỡi tối mới giải tán. Về tới nhà ba Hậu đang định đưa hai cô nhóc đi tắm thì thấy mẹ Sò kéo kéo vạt áo.

-“Mình này…Sò thì thoải mái nhưng Hến…Hến…em thấy…người ta bảo…”

Chuyện khó nói nên chị cứ ấp úng mãi, cũng may anh Hậu khá thông minh, nghe câu là hiểu ý liền à. Anh cười phá lên rồi thuận tay véo má vợ trêu.

-“Ôi dào, mình hâm, người ta là người ta mình là mình. Mỗi nhà có một cách nuôi dạy con cái chứ, có nhà khác nhà mình nhưng cũng đầy nhà giống chúng ta mà. Ngày xưa mẹ Mây vụng quá mà bọn anh bé chưa biết nên ba Hải vẫn tắm cho bốn chị em đấy thôi, với cả chả nhẽ mình không tin tưởng anh?”

-“Không phải…em…em…”

-“Tất nhiên anh cũng nghĩ cho con, nhưng Hến còn nhỏ xíu à chẳng sao đâu, từ năm sau mới cần tới mình.”

Vợ nghe chồng nói thì thở phào, nhiều khi cứ nghĩ đàn ông vô tâm nhưng hoá ra không phải, họ chỉ vô tâm với những thứ không ở trong tim họ thôi.

Điển hình như ba Hến đây này, các em được ba chăm bắm từng li từng tý từ khi lọt lòng, từ việc vẽ lông mày bằng lá trầu tới tắm lá gì hoa gì, chẳng biết có công dụng không nhưng anh Hậu đều vô cùng cẩn thận tỉ mỉ.

Nhất là cái đợt nóng quá rôm sẩy thì thôi rồi, hại ba đứng ngồi không yên, mở miệng là nhắc vợ cho con ăn đồ mát mát thôi. Nói chung cái gì có qua thì cũng có lại, ba thế nên tụi nhỏ thân anh lắm, chơi bời đùa nghịch chán chê trong bồn tắm mới í ới gọi mẹ nhờ mang khăn bông cô bé Lọ Lem.

Con ba Hậu thế đó, được chiều quen rồi nên thỉnh thoảng cứ quên hết cái này tới cái kia à. Mẹ mắng yêu vài ba câu thôi chứ cũng cưng các em lắm, lại lật đật đem vào cho bọn nhóc.

-“Con cảm ơn mẹ Hà ạ, ba Hậu ơi ba gội đầu cả cho mẹ Hà nữa đi.”

Chị Hà ngại nên vội vã xua xua bảo tý nữa mẹ tự gội cũng được. Sò tiu nghỉu nói thầm với chị gái rằng chán thế chứ nị, sợ cuối tuần không có lâu đài cho búp bê ở rồi ý, mẹ còn chưa hiểu gì thì Hến đã cất giọng mồi chài.

-“Ơ được ba Hậu gội cho sướng hơn nhiều ơi là nhiều á, ba Hậu vò tóc nha, mát xa nha, xong cho xà phòng vào tạo bao nhiêu bọt thơm lừng hết cả lên ý. Sao mẹ Hà lại không thích? Hay là mẹ Hà ghét ba Hậu ạ, ba Hậu là ba của Hến Sò mà sao mẹ lại ghét ba?”

Đứa lớn mồm năm miệng mời, đứa nhỏ cũng nũng nịu mè nheo. Hai chị em nhì nhèo ầm ĩ làm ba nhức hết cả đầu, đành bảo vợ thôi mình ra đây anh gội cho. Chị Hà ngượng ngượng nhưng cũng nghe lời chồng cho xong chuyện.

vi-vo-la-vo-anh-2

Cái giường gội đầu thần thánh của Hến Sò đây mà, nhớ đợt lâu rồi bọn nhóc xuống tiệm cắt tóc ở dưới tầng trệt với ba thấy hay hay liền khoanh tay ngoan ngoãn xin bác chủ cửa hàng cho tụi con mang về nhà. Bác bảo ừ thế cũng được nhưng phải để ba Hậu lại. Hến Sò nghe hoảng quá vội vã lắc đầu nguầy nguậy rồi lao vào ôm ba chặt thật chặt, chỉ sợ hở ra ba bị bác bắt thì chết.

Con với chả cái đáng yêu quá thể đáng, làm ba mát lòng mát ruột ghê gớm, tối về phấn khởi đặt luôn cái giường giống hệt tặng lũ trẻ. Phục vụ hai cục bông nhỏ bao nhiêu lần thuần thục thế mà gội cho vợ lại cứ lóng nga lóng ngóng, phải chăng là do tóc chị quá dày?

Công nhận dày thật, đen mượt nữa chứ.

-“Ba ơi chỗ bên trái vẫn chưa ướt hết ba à…”

Sò bi bô nhắc nhở làm ba giật mình phụt cả vòi nước vào mặt mẹ. Chồng luống cuống xin lỗi, vợ bối rối ngượng ngùng, trong khi đó hai đứa nhỏ tựa cằm vào thành bồn tắm ngây ngốc nhìn ba mẹ rồi cười hề hề.

Xong xuôi ba đồng chí Hà Hến Sò ngồi xếp thành hàng ngang nha, đồng chí Hậu cầm máy sấy giải quyết lần lượt từ con đến mẹ. Chồng cẩn thận tỉ mỉ quá, hơi thở nhè nhẹ đều đặn phả vào cổ khiến tim vợ đập loạn, thực sự đã rất lâu rồi họ không gần gũi, giờ đây chỉ một cái chạm nhẹ của người ta nơi bờ vai cũng đủ làm chị run rẩy.

Anh Hậu cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy, từng thớ tóc mềm mại như tơ cùng cái mùi oải hương thân thuộc xộc thẳng vào sống mũi hại đầu óc mơ màng chuếnh choáng đến lạ kỳ. Máy sấy đặt xuống rồi nhưng vẫn cứ thấy lưu luyến, tay anh luồn qua chia tóc chị làm ba rồi tết tết cho giống Hến Sò.

-“Mình…mình…làm gì vậy?”

Vợ ấp úng hỏi, chồng chưa kịp đáp tụi nhóc đã hồ hởi nhảy vào trả lời thay.

-“Ba Hậu tết đuôi sam đấy mẹ Hà ạ, tết vào là xinh như công chúa luôn.”

-“Công chúa Hến, công chúa Sò, công chúa Hà, ba công chúa nha.”

Chị Hà ngước lên nhìn con, chỗ to chỗ nhỏ rối bù hết cả lên thế kia mà kêu đuôi sam à? Đúng là trẻ con, ba bảo xinh là cũng tưởng mình xinh thật. Các em chơi loanh quanh đợi ba mẹ xong thì kéo hai người vào phòng đòi kể chuyện cổ tích.

Lâu lâu được ngày nghỉ nên các bé làm nũng hư lắm, mãi chẳng chịu đi ngủ đâu, nghe hết chuyện này tới chuyện kia mà vẫn ríu rít om sòm cả lên à. Ba Hậu mải vui nên quên mất tiết mục tâm sự đêm khuya với mẹ Bi, đành phải nhắn tin hẹn chị chiều mai hẹn hò bù.

Em Bi sang chỗ ba Bảo từ sáng sớm rồi nên lần này chỉ có hai anh chị với nhau thôi, vừa mới gặp người yêu anh Hậu đã nhắc nhở.

-“Liên này, anh biết em thương Hến nhưng đừng bao giờ dùng những từ kiểu như “dốt nát” trước mặt con bé một lần nữa hiểu chưa? Với cả em hơn Hà ba tuổi nên nhường nhịn cô ấy được tý nào thì nhường giúp anh với, đừng suốt ngày ba cái trò đàn bà cạnh khoé nhau anh nhức đầu lắm.”

-“Ơ nó thái độ em trước mà, với cả thương con là không nên suốt ngày khen với nịnh rồi đưa con lên trời anh hiểu không? Phải cho nó biết nó đang ở đâu để còn tiến bộ, ngày xưa ba mẹ mình cũng đánh chửi suốt đấy có sao đâu.”

-“Anh biết thế nhưng con gái như khúc ruột của ba vậy đó, cái gì con sai thì nhẹ nhàng chỉ bảo thôi, bất kể ai nặng lời với bé anh cũng không thích.”

Chị Liên tuy không đồng tình với quan điểm của anh Hậu nhưng cố nhịn xuống để cho êm ấm. Hai người về Bách Khoa la cà hết quán này tới quán kia rồi lại tay nắm tay dạo bước quanh công viên Thống Nhất.

Hoa lá rực rỡ, chim chóc líu lo ríu rít khiến chị có cảm giác như mình được trở lại tuổi mười tám. Khi xưa sánh đôi bên anh hãnh diện một thì giờ đây nở mày nở mặt gấp trăm gấp vạn, đàn ông thành đạt ở độ tuổi ba mươi mang nét hào hoa chững chạc, thực sự khó có thể chối từ được.

Yêu lại từ đầu, không phải ai cũng có cơ hội này.

Cảm xúc khi tựa đầu vào vai anh cùng thưởng thức những thước phim lãng mạn vẫn vẹn nguyên như thế. Bộ phim này là do chị chọn, được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên trên wattpad của Vịt Xinh, nói về một người con gái vì trả nợ giúp gia đình đã phải bán mình cho đại gia, để rồi hàng ngày bị tra tấn đánh đập cực kỳ thảm hại.

Nữ chính diễn rất đạt, nhiều cảnh lột tả chân thực tới mức khán giả bên dưới lũ lượt sụt sịt theo. Ngay cả anh Hậu thường ngày mạnh mẽ như vậy mà cũng ứa nước mắt, chị biết chẳng phải người ta đau lòng vì nhân vật, mà sự thật là xót thương cho số phận của chị.

Mẹ Bi xúc động đến nghẹn ngào, bao nhiêu năm trôi qua, tình cảm anh Hậu dành cho chị vẫn nồng nàn như thuở ban đầu. Kể ra mẹ Hến Sò cũng rất tội nghiệp, số phận người đàn bà không được chồng yêu thương nó nghiệt ngã lắm.

Nhưng cuộc đời mà, gieo nhân nào thì gặp quả ấy thôi, lỗi là do em ấy quá cố chấp, còn trách ai được nữa?

Một buổi hẹn hò tuyệt vời, xem phim xong anh đưa chị đi ăn rồi lại chu đáo chở về, trước khi xuống xe chị ôm nhẹ người yêu rồi dịu dàng chào tạm biệt.

Ánh mắt anh nhìn chị say đắm lắm, có vẻ như ba Hến rất thất vọng vì không được mời lên nhà, chẳng phải là chị yêu anh ít hay chảnh choẹ gì, chỉ là chị muốn mọi thứ diễn ra thật hoàn hảo, muốn dần dần khơi gợi từng cung bậc cảm xúc trong anh, muốn cùng nhau chơi trò đuổi bắt.

Giây phút anh bắt được chị, cũng là lúc anh thèm khát chị đến phát điên.

Đàn ông vốn là vậy mà, cái gì càng khó nắm giữ sẽ càng kích thích. Mẹ Bi kiêu sa quay người, vừa mới định bấm thang máy thì chuông điện thoại đã réo rắt kêu.

-“Liên à, cảm ơn em vì mấy cái túi nhé, chị với cái Thắm thích mê từ lâu rồi mà con Vân ken bon bủn xỉn quá xin mãi không được.”

Có người phì cười, xin sao được mà xin? Túi hàng hiệu loại đó hiếm lắm chứ, đừng tưởng nhiều tiền là mua được, phải có thẻ hội viên nữa cơ.

Chị thì chẳng có thẻ cũng chẳng có tiền, chỉ có tài mua hàng fake chất lượng cao hối lộ bác Thơm cô Thắm thôi.

-“Dạ, của ít lòng nhiều mong cô bác đừng chê.”

-“Ôi dào em vẫn phóng khoáng như xưa đó, giá kể em là em dâu chị thì tốt quá đi mất, hôm nào sang nhà chị ăn cơm đi.”

Chị chị em em buôn lê bán dưa cả tiếng đồng hồ bao nhiêu chuyện trên trời dưới đất thân ơi là thân, đề tài sôi nổi nhất chính là bôi bác hai cô con dâu vàng nhà ông Hải, nhất là cô mẹ Hến Sò.

Trong khi đó người bị chỉ trích vẫn đang ngồi chăm chú chấm bài. Hến Sò đêm qua với ngày hôm nay nô nhiều quá thành ra ngủ từ sớm rồi, ba tụi nhỏ đi chơi mà làm người ta tưởng đi đánh trận về vậy đó, thở ngắn thở dài, giày cũng chẳng thèm tháo cứ thế lê vào trong phòng ngủ, nới lỏng được cái cà vạt xong thì cả người cũng như mất lực ngã nhoài xuống giường.

-“Hẹn hò vui vẻ chứ mình?”

Chị Hà mở lời hỏi thăm, thôi thì dù sao cũng là bạn cùng phòng. Anh Hậu mệt mỏi đáp.

-“Cũng tạm…à…lọ thuốc nhỏ mắt nhà mình còn không nhỉ?”

-“Còn mình ạ, mình sao thế?”

-“Dạo này anh già bố nó rồi, hôm nay đi xem phim trông cái màn hình lớn mà cứ bị chảy nước mắt mãi mới sợ chứ.”

Mẹ Sò bật cười, quay sang trêu ba Hến.

-“Chắc do xem phim cảm động quá đấy mình ạ.”

-“Mình hâm, hoa hết cả mắt có nhìn được cái quái gì đâu mà cảm với chả động?”

Chồng cáu làm vợ hơi sốt sắng, không nhịn được buột miệng dặn dò.

-“Mai mình đặt lịch hẹn bác sĩ đi, sợ viêm nhiễm gì thì khổ.”

-“Không sao đâu, có khi tại anh dùng máy tính nhiều, công ty dạo này bận liên miên luôn. Mà mình có nhận được tin nhắn gì không?”

Bà xã khẽ gật đầu, thế rồi ông xã bà xã cùng nhìn nhau tủm tỉm cười. Làm cha mẹ nó là như thế đấy, mình xếp thứ nhất có khi cũng không vui bằng con cưng được lọt top 15 bé xuất sắc đâu.

Ban tổ chức chắc sợ phụ huynh so đo các cháu nên không công bố số phút cụ thể, chỉ nhắn tin trượt hay đỗ, những bé trượt thì động viên an ủi còn những bé đỗ thì cổ động tinh thần để 27 thi chung kết. Cứ tưởng tuy Hến kém nhưng xinh nên các cô chú thích trêu, ai ngờ em lại làm ba Hậu mát mặt thế chứ nị.

Mẹ Bi nhận được tin nhắn sau anh vài phút, chẳng hiểu sao Bi cũng đỗ mà lúc đó mặt chị cứ nghệt cả ra, ba Hến đoán chắc do chị mải suy nghĩ chiến lược dạy Bi thế nào để vòng tới đạt kết quả cao nhất.

Tính cách anh Hậu và chị Liên khá tương đồng, cùng là người tham vọng nên cũng phần nào hiểu được đối phương. Chẳng bù cho vợ anh, tính trầm, bão tới nơi rồi nhưng lúc nào cũng bình chân như vại vậy đấy.

Thôi kệ đi, cứ để lần này Bi toả sáng tự khắc bà xã sẽ lo lắng cho tương lai Hến nhỏ thôi, giờ anh nói nhiều cũng vô ích à.

Mẹ Sò thấy ba Hến trăn trở rồi dụi dụi mắt mãi thì xót ruột lật đật đứng dậy ra tủ ngoài phòng khách tìm thuốc, khổ nỗi mang vào tới nơi thì anh lại gà gà ngủ mất, nhìn cái dáng co quắp đến là tội.

-“Mình à…mình…nằm thế này đau người đấy…mình…dậy thay áo quần cho thoải mái…mình…”

Ai đó nghe câu được câu mất, trong mơ màng lười biếng đáp.

-“Thôi anh ngại lắm, mình cởi hộ anh với.”

Vợ hơi sững sờ, chồng càu nhau một lúc thì bừng tỉnh, nhớ tới lời vừa nói tự dưng ngại ngại. Cũng tại trước kia quen thói được bà xã hầu hạ nên giờ nhiều khi mệt mỏi cứ quên béng mất là đã ly thân rồi. Không khí ngượng ngập kỳ quái, có người vội vã bật dậy nhận lấy lọ thuốc nhỏ mắt từ tay vợ rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh, có kẻ luống cuống chạy ra bàn tiếp tục công việc.

Chị chấm được thêm hai bài nữa thì điện thoại đổ chuông, bác Vân ở đầu dây bên kia tức tối thấy rõ.

-“Thím dở hơi à mà từ chối chú Thanh hết lần này tới lần khác như thế?”

-“Em…em…chưa sẵn sàng….”

-“Bây giờ còn chưa sẵn sàng thì đợi tới bao giờ cho sẵn sàng? Năm mươi chắc? Thím không thử thì làm sao biết được mình có rung động hay không? Mà cũng có gì to tát đâu, chỉ là thầy trò đi dùng bữa tối với nhau thôi mà, dù gì người ta cũng là thầy giáo cũ, một chữ cũng là thầy, nữa chữ cũng là thầy. Thử xem có con học trò nào kiêu sa đỏng đảnh như thím không?”

Bác Vân nói chung chẳng nghiêng về phe nào cả, kiểu thấy cá là tát vào ao thôi, chẳng cần biết con gầy con béo ra sao. Thím Hà về với chú Hậu cũng được mà thím ấy tìm được ý chung nhân bác càng mừng. Thế cho nên mẹ Cún cứ nửa thuyết phục nửa mô kích đến khi mẹ Sò phải chịu trận thì thôi.

-“Nhớ đấy nhé, mà thím cũng nên bảo chú Hậu một câu cho phải phép.”

-“Dạ, em biết rồi.”

Vợ vừa hay cúp máy thì chồng cũng ra ngoài, chị cẩn thận xếp sắp lại giấy thi của học sinh rồi trải chăn đệm xuống đất chuẩn bị đi ngủ, chuyện hơi tế nhị nên nằm trằn trọc mãi tới khuya mới mở lời được.

-“Mình này…mai…chắc tối mai em đi chơi với thầy Thanh…mình…mình ổn chứ?”

Cứ ngỡ ông xã ngủ rồi, ai ngờ tầm nửa tiếng sau đột nhiên thấy anh bật đèn nhỏ, quay người ngó xuống chỗ vợ ấp úng hỏi.

-“Hai người…chính thức rồi à?”

-“Không đâu, chỉ là ăn tối thôi ạ.”

Chị Hà đáp rồi len lén nhìn chồng, sâu thẳm trong tim chị mong anh cản chị đừng đi, nhưng có lẽ đó là hi vọng quá xa vời, ba Hến trầm ngâm một lát rồi chậm rãi bảo.

-“Ừ, nhưng đừng về muộn quá bởi nhà gắn camera, ba biết thì không hay đâu. Chúc tụi em vui vẻ.”

Lòng vợ buồn man mác, lại một đêm dài thật dài. Có lẽ nếu là chị Liên câu trả lời sẽ khác chăng? Liệu anh có ghen lồng ghen lộn lên không nhỉ?

Cớ sao bản thân chị cứ mãi cố chấp như vậy?

Ba Hải cũng khoẻ khoẻ rồi, việc thưa chuyện chỉ là sớm muộn thôi. Rồi cũng có ngày anh dọn ra với chị ấy.

Rồi cũng có ngày họ phải xa nhau.

Cũng đâu còn con nít nữa mà mãi cứ ngu muội tới vậy? Chị còn trẻ mà, vẫn có thể bắt đầu một cuộc sống mới hạnh phúc hơn. Còn ba Hào mẹ Hảo, bác Vân dì Hợi cậu Hợp, cả Hến Sò cùng bao nhiêu người yêu thương chị nữa, chị chẳng muốn mọi người cứ phải lo lắng thương hại mình.

Mẹ Sò thở dài, hôm sau chị vẫn đi chợ nấu cơm xong xuôi cho mấy ba con rồi sáu rưỡi mới vào buồng sửa soạn thay đồ. Hến Sò vừa thấy mẹ bước ra đã tíu tít bám lấy trầm trồ nũng nịu.

-“Uầy…uầy…uầy…mẹ Hà xinh thế.”

-“Ôi chao ôi mẹ Hà mặc váy đẹp như cô tiên vậy á, mẹ Hà đánh son nha, hai má hồng hồng nữa, mẹ Hà đi đâu đấy? Mẹ Hà cho tụi con đi theo với.”

Mẹ cũng muốn lắm mà nhìn thấy ba lắc đầu nên đành dịu dàng dỗ dành.

-“Cái chỗ này họ không cho trẻ con vào, Hến Sò ngoan ở nhà với ba Hậu lát về mẹ mua gấu bông cho nha.”

Hai cục bông nhỏ mặt xị như cái bị, phụng phịu ôm mẹ dặn dò.

-“Thế mẹ Hà đi nhanh nhanh nha, không là em Sò nhớ mẹ rồi em ý khóc đấy.”

-“Êu êu chị Hến cũng khóc mà.”

Mẹ nghe giọng các em ngọt xơn xớt tự dưng chỉ muốn ở nhà thôi à, thơm mỗi nàng một cái rồi lưu luyến bịn rịn mãi mới bước ra khỏi cửa được. Hến Sò ngó thấy mẹ vào thang máy rồi thì tiu ngỉu hẳn đi, ba Hậu phải nịnh rằng vào lấy đồ ra đây chơi dựng lều hai đứa mới tươi tỉnh trở lại.

Em Sò khuân ít hơn nên xong trước, nhưng ba Hậu chẳng đón Sò gì cả, ba cứ đứng ở cửa sổ làm gì không biết? Bé lon ton chạy ra ôm chân ba, ba bồng nàng ấy lên, nhóc con nhìn ngang ngó dọc rồi đột nhiên hét ầm ĩ.

-“Á…mẹ Hà kìa…mẹ Hà dưới kia kìa…mẹ Hà ơi Sò nè…chị Hến ơi mẹ Hà…bác Thanh mới mua xe ô tô đẹp nha…bác Thanh khoác áo cho mẹ Hà… bác Thanh sợ mẹ Hà lạnh á…”

Hến nghe giọng em gái í ới liền vứt đồ ở đấy lao ra đu bám ba yêu. Sò nhỏ gọi mẹ toán loạn, chị Hến thì tinh ý hơn, bé lấm lét quan sát ba một hồi sau đó ân cần hỏi han.

-“Ba Hậu ơi sao mặt ba Hậu buồn rười rượi thế? Ba Hậu bị ai bắt nạt à?”

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: