Về đi anh, nơi đây em vẫn đợi – Phần 57

7:39 chiều 10 Tháng Năm, 2017

Tập đoàn làm từ thiện, lần này là trại tâm thần cách trung tâm thành phố khá xa. Vì để củng cố hình ảnh cho Golden Face, anh phải lộ diện.

Xong việc, tiện thể cùng thư kí lên sân thượng, muốn xem xét mấy lô đất quanh đó.

Trong lúc họ đang nói chuyện thì có một bóng người lướt qua, nàng ta rất đẹp, nhưng cũng rất gầy, cảm giác một cơn gió nhẹ có thể cuốn đi. Từng bước, từng bước, nàng tiếp tới vạch tử thần.

Anh nhớ rất rõ nụ cười hạnh phúc ấy, cảm giác như khi bước chân rời khỏi, nàng ta sẽ được lên thiên đường.

Nhưng có lẽ, anh đã phá hỏng niềm vui của nàng. Bằng phản xạ tự nhiên nhất, anh kéo nàng vào lòng.

Lạ hơn nữa, nàng ta vừa thấy anh, cả người thảng thốt, nước mắt đầm đìa, vừa trách cứ, vừa ôm hôn…một lúc thì kiệt sức.

Ôm người con gái đó, anh cảm thấy rất ấm áp, tim khẽ rung, khi đặt nàng ấy lại giường bệnh, một cảm giác luyến tiếc lạ kì. Lúc rời khỏi, lại cảm như mình vừa đánh mất thứ gì đó.

Thư kí thấy sếp bàng hoàng, lên tiếng giải thích:

-”Chủ Tịch đừng để ý, đàn bà ở đây hầu như điên vì tình, gặp ai cũng nghĩ là người yêu mình thôi…”

-”Vậy sao?”

-”Vâng, kể cũng khổ, trên đời đâu nhất thiết chỉ có một người đàn ông?”

Anh nhìn xa xăm, trong đầu tự nhiên hiện lên thắc mắc, không hiểu, người đàn ông của cô ta là ai? Vì đâu mà đẩy cô ta tới nơi đó?

Hôm nay gặp bất ngờ, nàng ấy lại lao ra ôm anh.

Anh cũng từng ôm Tuyết Nhi. Cũng chỉ là ôm mà thôi.

Nhưng tiếp xúc với nàng, khiến toàn thân anh rụng rời!

Tú cũng nhớ, ánh mắt ai oán của nàng khi nhìn mớ tiền từ anh.

Anh nhớ vị ngọt ngào của từng chiếc bánh…

Anh nhớ từng nét chữ run run trên mỗi tấm thiệp đi kèm…

-”Em là Lan, anh là Việt, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một đại gia đình Vịt Ngan…”

-”Em là vợ anh…anh không nhớ sao? Là con bé gầy gầy mà hằng ngày anh bắt ăn canh hầm…”

-”Anh cầu hôn em đó, lúc ấy em thậm chí còn không tỉnh táo…đúng ra là anh cưỡng hôn…chuyện này có thể quên sao?”

-”Anh nói em cứ đợi, anh sẽ đi tìm…mà giờ em không đợi, em tìm được anh, sao anh có thể quên đi em?”

ve-di-anh1

Anh càng trông mong tới thời khắc đi làm, gặp người đó, bắt đầu ngày mới bằng chiếc bánh ngọt ngào.

Một lần, anh nhận được một thiệp nhạc, khi anh mở ra, là những âm thanh du dương…

Người yêu ơi, hãy nói con đường anh sẽ qua

và em sẽ chờ

và em sẽ đợi

dù cho gió mưa giăng kín khiến em ko tìm được thấy đường anh

và để em lạc trong đêm tối tăm.

Này người yêu ơi, có biết em buồn em lẻ loi

Đường đi quá nhiều rồi, mà sao vẫn mịt mờ

mà sao vẫn ko tìm thấy

lối ra con đường hạnh phúc đời em

…..

Nước mắt anh đã tự dưng chảy, khi nghe bài hát da diết ấy!

Phát hiện sự đổi thay của mình, nhìn nụ cười ngây thơ của Nhi, anh càng tự thấy khinh bỉ. Đúng lúc ấy, anh nhận được một tấm ảnh mà người đó gửi, là ảnh chụp của nàng ấy và một người được gọi là Việt…

Chẳng thể nào…chẳng thể nào thế gian có hai người giống nhau tới vậy?

Chắc chắn là ảnh ghép, nàng ta âm mưu gì đây?

Nàng ta đùa bỡn với anh sao?

Anh quyết định tự mình kết thúc.

Một ngày, hai ngày…Rồi một tuần…hai tuần…

Mỗi lần trước khi vào công ty, anh đều ngó quanh, anh đang tìm kiếm gì chứ?

Chuyện này thật không đúng, anh đã có người yêu…

Ngay lúc anh định từ bỏ cảm xúc hỗn tạp ấy thì số phận lại trớ trêu; giọt nước lặng lẽ mỗi lần gặp mặt, ánh mắt đầy ai oán bi thương khiến bước chân anh nặng nề…

Chủ Tịch của Golden Face trước giờ không bao giờ làm việc thừa, vậy mà hôm đó, anh đã gọi cho trợ lý, với một yêu cầu rất không liên quan…điều tra về cô gái đó.

Chưa đầy mười phút sau, Hùng có mặt tại phòng lớn, ra lệnh cho mọi người ra ngoài…

-”Chủ Tịch, anh thực sự không nhớ gì?”

-”Nhớ gì?”

-”Cô ta…cô ta chính là em dâu anh”

-”Em dâu? Tôi có em trai?”

-”Em quên mất, em xin lỗi…vì theo tin mật hắn đã mất, không còn là nguy cơ với anh nên trước giờ không báo cáo lại…”

-”Giờ báo cáo xem.”

-”Anh ta tên Việt, là em cùng cha khác mẹ của anh, một thời gian bị người chúng ta dằn mặt, sau đó giả điên giả dại, anh vì thế nên lơ là. Sau này các hợp đồng lớn của tập đoàn liên tục bị hẫng tay trên bởi các công ty ngầm dưới trướng Đại Bàng Đen, anh đã cất công cho điều tra kẻ cầm đầu, rốt cuộc sau nhiều tháng rình mò, cuối cùng phát hiện ra lại chính là hắn…”

-”Sau đó…”

-”Sau đó anh nói với mọi người tự anh sẽ giải quyết…không lâu sau khi anh bị thương, hắn cũng gặp chuyện chẳng lành”

-”Có một chuyện…”

-”Dạ”

-”Tôi và hắn, giống nhau vậy sao?”

-”Dạ, quả thật, hai người chỉ cùng ba thôi… nhưng cũng dễ hiểu, hai người là anh em ruột mà, dù sao cũng là cùng gen; cùng rất
giống ba anh ngày trẻ, nhưng cũng không hoàn toàn là giống…”

-”?”

-”Hình như anh và hắn có gặp cách đây lâu rồi, hồi đó anh còn chưa tiếp quản Golden Face, thấy có người giống mình nên đã nhanh chóng thân thiết, thường gặp mặt bí mật; một lần nổi hứng rủ nhau đi xăm, anh xăm rồng, hắn xăm đại bàng; sau này hai người phát hiện ra thân thế, ba anh lại có ý định đem tài sản chia nửa cho hắn, tác giả chỉ đăng truyện trên wattpad, tất nhiên cập nhập nhanh nhất ắt là trên đó, các nàng vạn phần thông cảm cho đoạn chèn, mời đọc tiếp, hắn thì hận chuyện năm xưa, từ đó hai người thành thù…chuyện này, năm gần đây anh mới kể cho em… ”

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: