Về đi anh, nơi đây em vẫn đợi – Phần 56

7:34 chiều 10 Tháng Năm, 2017

-”Okie, Hùng, đi mua cho chị Nhi…”

Nhi trợn tròn, phùng mang trợn má:

-”Không, người ta là muốn anh tự đi cơ…”

Bỏ lại tập tài liệu, Tú lắc đầu thở dài, cô người yêu này, có cần phải chơi trò lãng mạn vậy không? Nghĩ vậy nhưng anh vẫn đi.

-”Em ơi lấy anh cái bánh này với”

Một cái xoay lưng, hai người nhìn nhau sững sờ…

Khẽ lau giọt nước mắt trên má, nàng lấy lại giọng, điềm tĩnh nói:

-”Cái nào ạ?”

-”Cái này…”

Đó là lần đầu tiên, sau bao tháng ngày mong chờ, nàng được gặp anh, hai lần trong một ngày.

Dần dần, lại càng nhiều ngày gặp hai lần…việc Chủ Tịch đích thân tới lấy bánh cho người yêu khiến mọi người đều hết sức ngưỡng mộ, những lời tán dương không ngớt:

-”Oa, Chủ Tịch của chúng ta đẹp trai quá nha…”

-”Đúng là mẫu đàn ông lý tưởng…”

-”Trời ơi, ghen tỵ với chị Nhi quá…”

-”Cô có gì mà ghen tỵ, người ta tốt nghiệp Oxford, con nhà danh giá.”

-”Lan, chị nói xem có đáng ngưỡng mộ không?”

ve-di-anh-noi-day-e

-”Ừ…ừ…ngưỡng…mộ”

Lời nói ra mà lòng xót xa…chồng mình đi cùng một cô gái hoàn hảo khác, nên cảm thấy ngưỡng mộ?

-”Cô này, chúng ta cần nói chuyện.”

‘Nhớ ra em rồi sao? Rốt cuộc em cũng đợi được rồi…’ Tay nàng run run, lặng lẽ theo anh.

-”Từ mai cô có thể nghỉ việc?”

-”Tại sao? Em…tôi…đâu có làm gì?”

-”Cô tới đây làm chẳng phải là do xem tôi là hắn sao? Đừng nói cô yêu công việc này…với khối tài sản kếch xù mang tên cô?”

-”Sao anh…”

-”Chuyện gì tôi cũng có thể biết, và tôi chắc chắn, tôi không phải là hắn…”

-”Việt, nghe em, anh chỉ là chưa nhớ ra mà thôi…”

-”Đã bảo không có gì…sao có thể nhớ?”

-”Nghe này, em còn hiểu anh hơn cả bản thân anh đó…đừng thách đấu với em,…em sẽ đợi…”

-”Làm sao cô dám chắc tôi với hắn là một…”

-”Vì em yêu anh! Anh là chồng em…”

Đoạn, cánh tay nàng nhanh chóng đưa lên áo sơ mi trắng…rất tiếc, hắn còn nhanh hơn nàng.

-”Cô định làm trò mèo gì thế?”

-”Anh dám đánh cược không? Trước ngực anh có vết chàm…nếu ngay bây giờ không thấy, thì em sẽ bỏ cuộc…”

Tú ớ người nhưng vẫn phủ nhận:

-”Cô bỏ ra, không có vết chàm nào như cô nói cả, cơ thể tôi tôi lại không rõ…”

……………..

-”Hai, Linh, đi Vũng Tàu vui không?”

-”Đi làm ăn mà, có gì mà vui!”

-”Thôi đi, đừng có màu mè nữa…”

-”Tôi nói thật chú không tin?”

Út Linh sốt ruột.

-”Chị cả vẫn khỏe chứ?”

-”Chị ấy khỏe, có điều…”

-”?”

-”Không hiểu sao chị ấy đóng cửa tiệm bánh đến Golden Face làm việc”

Hai cau mày, Golden Face chẳng phải mối thâm thù lớn nhất khi đại ca còn sống ư? Tại sao Lan lại tới đấy? Liệu có khi nào bị họ bắt ép gì?

-”Chó chết, sao không nói sớm?”

-”Em …không dám làm nỡ việc tốt của hai người…với cả, tâm trạng chị ấy dạo này so với trước tốt hơn nhiều…em nghĩ không có gì”

-”Linh, em lên nghỉ trước đi, anh có công chuyện”

Chương 51: Em là ai ?

Đứng từ xa, Hai cũng tới điếng người, nếu không vì nhìn thấy chữ Golden Face, không vì bọn kia gọi người đó là Chủ Tịch, thì có lẽ hắn cũng tưởng đại ca mình sống lại thật.

Trước giờ làm việc, Hoàng Tú đặc biệt có điểm giống người anh em của hắn, là ít khi lộ diện. Hoàn cảnh bây giờ, họ chỉ là anh em cùng cha thôi, mà sao giống nhau tới vậy, chẳng trách Lan nhận nhầm, giờ thì hắn đã hiểu tất cả.

-”Hóa ra cô không tới đây vì tiền mà vì dụ dỗ anh ấy hả…”

Nhi sốt ruột người yêu đi mua bánh lâu, chạy đi tìm, không ngờ chứng kiến cảnh anh bị người con gái kia van nài, xin xỏ. Không giữ nổi bình tĩnh, một cái tát giáng xuống nàng.

-”Mẹ kiếp, ai cho cô động tay”

Hai tức giận điên tiết, đang định đòi lại công bằng cho chị dâu đã bị Hoàng Tú giữ lại.

-”Chỉ là hiểu nhầm thôi, có trách thì trách cô gái này nhận lầm người”

Anh ta quay sang, vỗ về người yêu rồi đi vào; để lại Lan ngồi chết lặng.

-”Chị ơi, về thôi, người này không phải đại ca, đại ca mất rồi…”

-”Không, chú nhìn lại đi, nhìn kĩ đi, chỉ cho tôi xem chỗ nào không phải anh Việt?”

-”Chẳng phải hôm đó chính chị cũng tiễn biệt anh cả sao? Chị à, người với người trên đời giống nhau lắm,”

-”Là anh ấy mà, anh ấy đang đùa tôi thôi…”

Đôi mắt bi ai của nàng nhìn người trước mặt, Hai thở dài:

-” Chị nghĩ mà xem, nếu là anh ấy, có khi nào anh ấy lại ghẻ lạnh với chị như vậy không? Là anh ấy, nhìn thấy chị chẳng lao vào từ lâu rồi? Chị, đừng như vậy nữa…”

Hai bình tĩnh tiếp tục:

-”Chị, trước đây đại ca có bao giờ kể với chị về Golden Face chưa?”

Những hình ảnh trong quá khứ hiện về, nàng khẽ gật đầu.

-”Về việc anh trai cùng cha khác mẹ?”

-”Có, hình như tên là Tú…”

Nàng bỗng sững người, chả nhẽ….tại sao thời gian qua bản thân lại mù quáng tới thế?

-”Đúng rồi, đây chính là người đó, là anh của đại ca, anh Việt trước kia hận bọn họ như nào, chắc chị biết…”

-”Nói vậy, Việt của tôi…”

Nàng nấc lên từng tiếng…

-”Chị, anh cả sẽ vẫn mãi dõi theo chị”

-”Tôi không cần, tôi cần đếch gì dõi theo, có giỏi thì hắn ló ra đây cho tôi đi…Việt…MAU RA ĐÂY…muốn bức em điên hay sao, anh ở đâu, về đi anh…”

….

Anh nhớ như in, ngày đó.

Tìm kiếm nâng cao: