Về đi anh, nơi đây em vẫn đợi – Phần 55

4:36 chiều 4 Tháng Năm, 2017

-”Cô nhầm rồi…”

Hai người giằng co, một cú đẩy tay, nàng bị ngã nháo nhào, đầu đập xuống đất, máu chảy đỏ tươi, nhưng nàng không hề khóc, ngược lại vẫn kiên trì van xin người ta nhớ lại…

-”Xin cô tự trọng một chút, có lẽ tôi với người yêu cô rất giống nhau, nhưng tôi không phải người đó…”

-”Không phải mà, là anh mà…anh không nhớ phải không? Có phải đầu anh bị đập vào cái gì không.”

-”Xin lỗi cô, tôi rất tỉnh táo…”

-”Vậy xin anh nhớ lại đi, coi như làm phúc cho em…”

-”Không có gì thì sao có thể nhớ? Hơn nữa tôi đã có người yêu, nếu người yêu tôi trông thấy nhất định sẽ không vui…”

Anh đã có người yêu?

Vậy cái câu không bao giờ bỏ nàng? Là sao?

-”Như vậy sẽ rất mệt mỏi cô hiểu không? Hay là cô cần tiền…tần này…tần này đủ chưa?”

-”…”

Chưa bao giờ, nàng cảm giác khoảng cách của mình với anh lại xa tới vậy, nhìn người mình yêu khuất dần vào cánh cửa, trái tim nàng đau xót tột cùng…

hỗ này không đ

Chương 50: Em đợi anh

Nàng quả thật, không muốn bỏ cuộc…quả thật, là không can tâm…

Đó là Việt của nàng, bằng linh cảm, nàng chắc chắn!

Từ hôm ấy, nàng luôn dậy từ lúc gà chưa gáy.

Nướng một chiếc bánh Vịt – đây chính là một lần xưa kia nàng trộn bột, cheese, trứng lung tung, ai ngờ lại ra được chiếc bánh này, là loại bánh đặc biệt, không nơi đâu có, là bánh anh luôn thích ăn.

Sau đó bỏ vào một chiếc hộp màu tím, thắt chiếc nơ xinh.

6 giờ sáng…người con gái đã ngồi trước cửa lớn của Golden Face, trông rất cô độc.

Nàng biết người nàng đợi, tầm 8h, cũng có khi 9h mới xuất hiện, nhưng nóng ruột, luôn tới từ sớm…

Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt ấy, lòng nàng lại xao xuyến, tim đập thổn thức…chạy ra thật nhanh, dúi vào tay anh ấy chiếc hộp chuẩn bị; rồi lại chạy thật nhanh, nấp vào một góc, quan sát anh đi vào trong.

Nàng muốn lắm ôm anh vào lòng, muốn lắm trao anh những yêu thương, nói với anh những nỗi nhớ…nhưng anh giờ đã quên nàng, cảm thấy nàng phiền phức, mệt mỏi, nàng chỉ có thể làm thế…

‘Em sẽ đợi…luôn ở đây đợi anh…nhưng đừng lâu quá anh nhé!’

Nhìn thấy anh mỗi ngày, là niềm hạnh phúc duy nhất của nàng, là hi vọng sống duy nhất…

Một hôm, khi nàng vừa bước chân quay đi, thì đã bị ai đó giữ tay lại; cảm giác sung sướng muốn ngất đi, nàng đã đợi giây phút này bao lâu rồi?

Nhưng cuộc đời quả cay nghiệt…

-”Cô này, trả cho cô…lần sau đừng đưa tới đây nữa.”

-”…”

-”Cô cũng từng có người yêu phải không? Cô sẽ cảm thấy sao nếu người yêu cô ngày nào cũng nhận được quà của một cô gái lạ?”

-”…”

-”Người và người giống nhau lắm….chả nhẽ người cô yêu sâu sắc tới vậy mà cũng có thể nhận nhầm ư? Tôi không phải…”

Nàng lặng người, nhìn anh bước đi…’Chỉ có thể là anh quên em, còn anh, dù có thành tro bụi, em cũng nhận ra…vì anh…là Việt của em…’

Ngày hôm sau, khi nàng tới, đã có hai bác bảo vệ rất lịch sự:

-”Thưa cô, chỗ này không đứng được…”

-”Cháu không làm gì mà, cho cháu đứng ở đây…chút thôi, tý cháu sẽ đi ngay, không làm phiền tới ai cả”

-”Không được, tôi cho cô ở đây, ông chủ sẽ đuổi việc tôi…cô thông cảm cho tôi một chút”

Sững người, một giọt nước mắt lăn trên má…Anh? Thực sự chán ghét nàng tới vậy? Vì chán ghét nên làm tới mức đó sao? Vì chán ghét nên cố tình không nhớ lại sao?

Cảm giác giận lắm…

Trước kia lúc tán tỉnh cầu hôn thì ngọt ngọt nhạt nhạt.

Giờ lấy nàng chưa được bao lâu đã không nhận ra…

Được, anh quên nàng thì nàng cũng quên anh, chúng ta bắt đầu cuộc sống mới, xem ai tốt hơn?

Mạnh miệng là thế, vậy mà chẳng duy trì nổi một tuần.

Một hôm, lúc Tuyết Nhi tới lấy bánh, đã dò hỏi:

-”Có phải ngày xưa cô từng để nghị tôi tới làm cho quầy bánh ngọt ở chỗ làm của cô không? Bây giờ chỗ đó đã thuê được người chưa?”

-”Có rồi, nhưng nếu chị chịu đồng ý một điều kiện thì chúng tôi lúc nào cũng hoan nghênh…”

-”Là gì?”

-”Bán lại công thức bánh đặc biệt của cửa hàng cho chúng tôi; tôi muốn bánh đó được sản xuất không giới hạn chứ không phải 10 chiếc một ngày như giờ”

-”Được, trả lương cao một chút, hơn nữa, tôi muốn bắt đầu làm từ 9 rưỡi.”

Nhi không khỏi ngạc nhiên sửng sốt, người ngày trước kia mời về đã khó, huống chi tới công thức đặc biệt kia? Đúng là tiền có thể làm mờ mắt người ta.

-”Giờ nghỉ của nhân viên là 12 giờ, cũng không ảnh hưởng. Xong.”

….

7h, cửa lớn công ty mở, nàng đã có mặt.

Chọn một góc khuất ở salon cuối đại sảnh, cố gắng giấu mình; nàng chỉ muốn nhìn thấy anh mà thôi, sẽ không làm anh phiền phức, mệt mỏi.

Quan hệ của người đó và Nhi, nơi này không ai là không biết, lần trước họ tới mua bánh, rồi anh nói anh đã có người yêu, nàng cũng đoán ngờ ngợ…nhưng nay thấy họ tình tứ đi bên nhau, sao lòng thấy đắng.

Có những khi quyết tâm lớn lắm, nghĩ rằng giờ nàng đã không còn trong lòng người ta, người ta đã có người mới, nàng cũng nên từ bỏ…

Nhưng hễ tưởng tượng không được gặp khuôn mặt ấy nữa, lại như đánh mất chính mạng của mình…

Hôm nào cũng thế, như một đứa ngốc, lặng lẽ một mình trong góc khuất…

….

-”Hoàng Tú, em đói quá…họp hành mệt hết cả người…”

-”Tiểu thư ăn gì?”

-”Em thèm ăn bánh ngọt…”

Tìm kiếm nâng cao: