Về đi anh, nơi đây em vẫn đợi – Phần 43

8:49 sáng 22 Tháng Tư, 2017

Hắn tự dặn mình phải kiên cường…hắn là đàn ông cơ mà…

Nhưng sao tới bữa hắn thấy đắng, cố gắng nhắm mắt ăn chút ít…hắn cũng sợ, hắn mệt quá mà không thức lúc nàng dậy…

Ngày thứ sáu, thứ bảy, thứ tám…với hắn trôi qua như địa ngục…

Phía bên Tùng có đưa qua thử vài lần thuốc, nhưng là vô hiệu…

Tới ngày thứ chín, hắn ngủ thiếp đi…lúc tỉnh giấc, toát mồ hôi vì sợ hãi, hắn run rẩy đưa tay lên mũi nàng…vẫn cảm nhận hơi thở yếu ớt, hắn mới nhẹ người một chút…

Tự nhiên hắn bình tĩnh lạ thường…

Hắn mặc áo quần cho người yêu rồi bế nàng ra khỏi nhà…bọn đàn em thấy vậy thì sợ xanh mắt mèo, vội vã đuổi theo…

Chúng thấy đại ca của chúng bế cô gái nhỏ tới phòng công chứng kết hôn…cũng không hiểu đại ca làm cách nào, một lát sau đi ra đã có tờ giấy xác nhận hôn thú…

Chúng cũng thấy đại ca tới cửa hàng bán nhẫn cưới, lựa hết chiếc này chiếc kia…đại ca mua một chiếc váy trắng rất đẹp, gương mặt cười cười nói nói với nhân viên bán hàng…chúng thấy đại ca cười…vậy mà bọn chúng, nước mắt nước mũi đầm đìa…nhất là Út Linh…lúc này cô mới hiểu, mình chính là một con quỷ!

……………………….

Căn phòng quen thuộc ngập tràn ánh nến…

Người con gái trên giường mặc bộ váy trắng rất đẹp, đầu nàng đội một vòng hoa nhỏ… thuần khiết như nàng công chúa ngủ trong rừng…

Người con trai bên cạnh cũng trong bộ vest đen lịch thiệp, chỉnh máy quay lại giờ phút thiêng liêng đó, hắn quỳ xuống bên giường, cầm lấy tay nàng, trịnh trọng nói:

-”Nghi Lan, em đồng ý lấy anh chứ?”

Căn phòng yên lặng…gió thổi qua làm nến đung đưa lung linh huyền ảo…

-”Em không nói gì tức là đồng ý rồi đúng không? Được…tốt lắm…”

Hắn đeo nhẫn vào cho nàng, thơm nhẹ lên đôi bàn tay gầy gò…

e-di-anh-

-”Từ nay chúng ta đã trở thành vợ chồng rồi…không gì có thể chia cắt…có anh đây…đừng lo…”

-”Em xem này, tờ giấy này, trên đó đã ghi tên em và tên anh nhé…từ giờ, chúng ta là gia đình…chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một đại gia đình…”

-”Em hứa rồi mà…em không thể nhuốt lời…”

-”Anh không cho phép đâu…đằng nào em cũng không trốn được đâu…dù thế nào, giờ em cũng là vợ anh rồi…em đi đâu, anh sẽ theo đấy…”

-”Chúng ta cùng uống rượu giao môi nhé…”

Hắn rót rượu ra hai chiếc ly, một ly hắn cầm, một ly trong tay nàng do hắn giữ cùng, họ cũng giao ly như bao buổi lễ đính hôn khác, chỉ có điều, rượu là do mình chú rể uống…

Hắn nhẹ nhàng bế người con gái vào lòng, bờ môi tìm lấy môi nàng, trao nụ hôn nồng nàn…Tối đó, hắn đã ngồi như thế, bởi lẽ hắn rất sợ…thời gian chẳng còn bao lâu… ngày thứ mười cuối cùng cũng phải tới…

***************

Trong phòng thí nghiệm, Tùng và Út Linh vò đầu bứt tai…

-”Đây, những thứ mày yêu cầu tao kiếm cả về rồi…”

Hai tiếng sau…vô vọng…

-”Này, mày chế độc kiểu gì mà kinh vậy?”

-”Bằng một loại lá tên khoa học là Yjeopeanh… ”

-”Cái gì cơ…”

-”Thôi đi, nói chị cũng chẳng hiểu…Anh Hai tỉnh chưa?”

-”Tỉnh rồi, nhưng mày không tìm ra thuốc giải độc nhanh là anh ấy cũng không qua khỏi đâu…”

-”Tất cả là chị mà ra còn gì?”

-”Tao biết rồi…nhanh đi, mày phải tra các loại lá kị lá đấy hay giải trừ được độc từ lá đấy chứ?”

-”Biết rồi bà nội ạ…lúc trước nghe lời anh Hai, tôi đã phải tìm lá độc cực hiếm, làm sao mà không giải được, …mà tôi cũng tra chán rồi…”

-”Mẹ, đưa đây tao xem…”

…..

-”Này, Tùng này…chỗ này nó bảo có mấy loại lá độc nhưng lấy củ của nó ý, có thể giải ngược lại đấy…”

-”Cái đấy ai mà chả biết…nhưng có phải là lá Yjeopeanh đâu?”

-”Mẹ kiếp, mày ngu vãi, cứ làm thử xem, còn nước còn tát…”

Tùng nhìn Linh nghi hoặc, nhưng vẫn làm, dù sao mạng của hắn cũng đang ngàn cân treo sợi tóc rồi…

**********************

Lần tiêm thuốc giải nào thì Việt cũng có tâm trạng hồi hộp như nhau…tính cả lần này nữa thì lần nào cũng thất vọng như nhau…

Một tiếng…hai tiếng…năm tiếng…

Nàng không một phản ứng…

Tùng và Linh ngồi dưới đợi mà lòng như lửa đốt, cuối cùng thì Lan vẫn không nhúc nhích…chúng lo tới mặt trắng bệch…nhưng không hiểu sao, Việt lần này không quát tháo, cũng không chửi mắng, chỉ ra lệnh cho chúng về…

Có lẽ những ngày đợi chờ dài dằng dặc đã khiến hắn mất dần hi vọng…

Có lẽ hắn cũng đã chuẩn bị tình huống xấu nhất…

Chương 40: Thiên đường hạnh phúc

Nửa đêm, có một cô bé nhỏ nhắn tỉnh giấc…nàng nhớ mình đã mơ một giấc mơ rất dài, bị bóng đè nhiều lần…thậm chí, nàng còn mơ có quỷ dữ tới bắt nàng theo cùng, nhưng nàng đã chống trả rất quyết liệt…

Bật chiếc đèn ngủ, nhìn đồng hồ, nhìn người đàn ông ngủ say bên cạnh, cô bé có phần giận dỗi, cố gắng lay anh dậy:

-”Vịt ơi….vịt ơi…dậy đi…nhanh lên”

Người trước mặt ngủ không say, khe tiếng nàng, hắn ngay lập tức tỉnh giấc…việc đầu tiên của hắn là tự cấu véo, rồi tát vào mặt mình…biết rõ không phải là mơ, hắn ôm nàng, nước mắt giàn giụa…

-”Vịt sao thế, em đã bảo gọi em dậy đón giao thừa rồi mà…”

Hắn nhìn nàng, trầm ngâm không nói lên lời…

-”Anh như thần kinh ý, em mà không dậy kịp thì chúng ta nhỡ mất rồi, anh xem, 12h kém 15 rồi kìa…”

Nước mắt hắn tuôn càng nhiều, ôm người yêu ngày càng chặt, không nói lên lời…

-”Anh sao vậy? Có chuyện gì à…”

Đầu óc hắn quay cuồng, không nghĩ được quá nhiều, chỉ biết rằng, cô bé này muốn đón giao thừa…

-”Được, được, ngồi yên đây đợi anh tý…anh lên ngay…”

Hắn phóng như bay xuống nhà chỉnh tivi, sắp xếp qua vài thứ rồi bồng nàng xuống…

Có lẽ nàng vì quá háo hức nên cũng không được tinh ý cho lắm…

Hắn đặt nàng trong lòng…vừa muốn siết chặt cho thỏa nỗi nhớ…vừa không muốn nàng nhìn bộ dạng hắn lúc này…

Trong tivi, tiếng pháo hoa bắt đầu nổ…

Mười…chín…tám…

Nàng đếm, hào hứng, vui vẻ…hắn cố lầm bẩm đằng sau…biết bao cảm xúc khó tả, hạnh phúc, nhung nhớ, thương yêu…mặt hắn cứ áp chặt vào lưng nàng, cố gắng ngửi mùi hương, cố gắng cảm nhận con người sống động trước mặt…hắn thực sự, vẫn chưa hết sợ…
Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: