Về đi anh nơi đây em vẫn đợi – Phần 42

4:24 chiều 20 Tháng Tư, 2017

”Bây giờ mày cho gọi hay để tao phải đích thân?”

Hai tái người, biết cơ hội rất nhỏ, hắn vẫn hi vọng giấu được cho Út, ai ngờ…quả thật không thể…

….

Anh cả gặp Tùng trước, Tùng vốn dĩ không biết Việt, nghe Cẩm thì thầm mới run rẩy chào hỏi.

-”Đưa thuốc giải ”

-”Thuốc giải gì ạ?”

-”Loại độc bảo chú điều chế, giờ đưa thuốc giải ra đây…”

Tùng sợ muốn chết…trước khi điều chế, bên trên dặn là phải làm sao không có gì phá được…bây giờ lại đòi đưa thuốc giải, đúng là…

-”Anh…đại ca…độc này…không…có…không có…giải”

-”Không có cũng phải có…cho mày hai ngày, nếu không tìm được thì vác xác tới đây”

Đoạn, Việt nhanh chóng xuống hầm, bỏ lại Tùng toát mồ hôi lạnh.

Đạn được lắp vào khẩu súng một cách dứt khoát, cách hắn tầm ba mét là Út Linh…tới đường cùng, đâm ra nó cũng không hề sợ hãi…

-”Anh cả…anh thích thì giết, nói cho anh biết, em không hối hận gì cả, tất cả…tất cả là em yêu anh…anh hiểu không?”

-”Mày hiểu thế đ… là yêu, ngậm miệng lại…”
-”Anh cả, mau bắn đi…anh dám không? Anh vì một con đàn bà mà quên tình anh em…anh bắn đi…cho mọi người thấy bộ mặt của anh…vì một con điếm mà quên tình nghĩa mười năm của chúng ta…”

Câu nói của Út Linh khơi dậy cực điểm uất hận trong lòng Việt…

ĐOÀNG…

Tiếng súng vô tình nổ lên…

Anh em của hắn ngã xuống…không phải là Linh, mà lại là Hai…nó còn cố nhắn nhủ: “Tha cho nó đi anh…”

Kể cả hắn có uất, cũng sẽ biết điểm bắn, không đến nỗi giết người… nhưng thằng Hai tự dưng xông vào…cuối cùng lại lĩnh viên đạn kề tim, kiểu này nó khó mà qua khỏi…

Một là người con gái mình yêu thương nhất…một là anh em vào sinh ra tử gần hai chục năm…bây giờ cùng nằm bất động…hắn chưa bao giờ bất lực tới thế…

**********************

day-em-van-d
-”Đừng khóc nữa, anh Hai sẽ không sao…”

-”Tại em, tại em mà…”

Út Linh nức nở…

-”Thà rằng người nằm là em…”

Cẩm an ủi:

-”Kể ra cũng là cái số, cuộc đời em hai lần được anh Hai cứu …”

-”Hai lần?”

-”Quên rồi sao? Cái ngày đầu tiên ấy…mười năm trước…”

Linh lắp bắp:

-”Ngày đầu tiên? Không phải là anh Việt…cứu em sao?”

-”Anh cả nói với em thế à?”

-”Không…em mở mắt thấy…”

-”À, anh cũng đoán anh cả không làm thế mà…hồi đó, bọn anh cướp mối làm ăn của người ta, rốt cuộc phải trả giá…anh cả và anh Hai đều bị thương nặng…lúc qua cầu thì thấy tiếng kêu cứu, đại ca vốn tỉnh táo hơn, biết sức hai người lúc ấy không thể cứu được em, nên đã ngăn anh Hai, nói đợi gọi bọn anh tới, nhưng Hai không chịu, cãi lệnh mà nhảy luôn xuống, nước hôm đó rất buốt, lúc đưa được em lên thì Hai đã bất tỉnh, mọi người còn lo chuyển hàng, anh cả sau khi băng bó xong thì ngồi lại với em…”

Linh im lặng…vậy mà từ khi còn chưa là thiếu nữ, cô đã nghĩ cả đời sẽ yêu thương, chăm sóc người cứu mạng mình, ước gì, ngày ấy, cô chịu hỏi…

-”Hai thích em bao năm, em không nhận ra sao?”

-”Anh đùa à, anh Hai chơi gái như bão…”

-”Trước kia Hai không thế, từ ngày em xuất hiện, nó thích em, mỗi lần thấy em nhìn anh cả bằng ánh mắt trìu mến, khát khao, nó lại nổi loạn…có lúc không tự chủ được, nó còn mang gái lên phòng đại ca…”

Cô nhìn người anh của mình đang thở khó nhọc, băng cuốn đầy người, nước mắt cứ thế mà trào. Cô đã làm gì thế này? Anh cả của Đại Bàng Đen thì như người mất hồn, anh Hai thì không biết có qua khỏi…cô đối xử với ân nhân của mình như vậy ư? Chỉ vì ghen tuông? Ích kỉ??? Trong phút giây, cô thực sự muốn chết…nhưng không, với cô…chết quá nhẹ, cô sẽ đợi sự trừng phạt của họ…

Phòng bệnh mở cửa, thấy bóng dáng Việt, Út Linh tái mặt, vội vã quỳ lạy:

-”Anh cả…tất cả là do em…đừng trút giận lên anh Hai, anh ấy vẫn chưa tỉnh…”

Việt lúc đầu cũng chỉ là vào thăm nó, nhưng thấy thái độ Út Linh, hắn bực mình mà dọa thêm:

-”Nếu thằng Tùng không tìm được thuốc giải, Lan ra sao, thằng Hai sẽ như thế…”

Đợi đại ca rời khỏi, Út mới hoảng loạn tìm Tùng, việc duy nhất cô có thể làm là hỗ trợ nó…anh Hai, không thể vì cô mà chết oan…

Chương 39: Làm vợ anh, em nhé!

Hai ngày qua đi, tên Tùng van sống lạy chết xin thêm thời gian, hắn cũng chẳng còn cách nào, nó là hi vọng duy nhất của Lan…

Nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, xoa xoa khuôn mặt tái xanh:

-”Năm ngày rồi đấy cô ạ, cô ngủ sướng nhỉ? ”

-”Không dậy là tôi ăn thịt cô luôn đó…”

-”Á à…cái nhà cô này không sợ à? Dậy mau dậy mau…”

-”Đi mà, xin em đấy…”

”Độc là do anh sai chế… nếu có chuyện gì xảy ra.. chẳng phải anh giết chết em hay sao???”

Mân mê lòng bàn tay nàng, hắn thấy hắn là tên thối tha nhất…ngày nào đó, hắn đã hứa, từ nay, không để nàng phải khổ như những gì trên đường vân này biểu hiện…vậy mà…hắn nói được không làm được…không đáng mặt đàn ông…

Hắn là người rõ nhất…con chuột đó, 9 ngày…vậy nàng…

Nước mắt trào ra…hắn chưa từng nghĩ có ngày hắn lại yếu đuối tới thế.

Tất cả mọi việc, bây giờ chỉ có thể trông vào phép màu…hắn xưa nay chưa từng cầu nguyện…nhưng bây giờ xem ra cũng rất thành tâm…

Nghe nói, gấp một ngàn con hạc giấy sẽ có một điều ước, hắn cũng làm qua…vậy mà nàng, cứ nằm đó…

Hắn nhớ lắm, nghĩ tới nụ cười của nàng, cái vóc dáng gầy gò lanh lẹ chạy nhảy, đôi tay này, gói bánh gói giò mới khéo làm sao…hắn thèm ăn đồ nàng nấu, thèm cái vị dung dịch trắng đỏ hôm sinh nhật đó…

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: