Về đi anh nơi đây em vẫn đợi – Phần 41

4:22 chiều 20 Tháng Tư, 2017

Hết pháo hoa, nàng từ từ tụt xuống…

-”Không thích nữa à?”

-”Thôi, sợ anh mỏi cổ, người yêu cõng em là được rồi…”

Hắn cười trìu mến, nàng thì được bao nhiêu cân mà sợ này sợ nọ???

-”Nặng không anh?”

-”Nặng lắm…”

Nàng đang định nhoài thì bị hắn giữ chặt, hình ảnh phía trước trở nên mờ mịt, cảm giác đầu óc hơi choáng, nàng không bướng nữa, khẽ dụi đầu vào lưng hắn:

-”Em ngủ chút nhé, khi nào về tới nhà nhớ gọi em dậy đón giao thừa đấy….chúng ta cùng đếm ngược chào năm mới!!!”

-”Nhất định thế…”

-”Anh hứa đấy nhé…”

-”Anh hứa!”

11h55

Nàng vẫn ngủ trong lòng hắn, ngoan ngoãn đáng yêu, nếu không vì lời hứa với nàng, có lẽ hắn cũng không nỡ đánh thức…

-”Lan…dậy thôi…”

-”Bé con, dậy đi nào…”

Lay mãi mà nàng bướng bỉnh không dậy…

-”Sắp sang năm mới rồi…bỏ mặc em giờ…”

-”Chuẩn bị tới giao thừa rồi…không dậy đếm ngược hả…”

Lúc đầu tưởng nàng trêu, hắn giở đủ trò, hôn hít cù cấu…xem con bé gan tới đâu…vậy mà nàng vẫn im lặng, không tỉnh…

Tiếng gọi của hắn ngày một to, mà nàng thì vẫn cứ lặng yên…hắn dần dần mất kiểm soát, tay chân nàng mềm nhũn, môi trắng bệch, mặt tái xanh… tim hắn như bị đá đè, sợ hãi ôm người yêu phóng như điên dại…

e-di-anh-

Đêm giao thừa, nhà nhà nâng cốc, mọi người chúc tụng nhau…một nơi nào đó ngoài phòng chờ của bệnh viện, người đàn ông ánh mắt đỏ hoe đứng dựa vào tường đầy bất lực…

Chương 38: Anh nhớ em lắm đấy cô bé ạ

Khi bác sĩ nói kết quả kiểm tra không có gì bất thường hắn mới nhẹ người, hắn trước đây chỉ biết nàng bị ngất vì đói, lần này không rõ nguyên nhân nên lo lắng, dặn bác sĩ làm các xét nghiệm lần nữa. Tới lần thứ hai, kết quả tốt mới đưa nàng về nhà.

Từ lúc đặt nàng trên chiếc giường quen thuộc hắn cũng không dám ngủ, hắn muốn đợi nàng tỉnh, chắc rằng không sao nữa mới yên tâm…hắn định bụng, lần này sẽ mắng cho nàng một trận…

Hắn cứ ngồi như thế, thời gian cứ từ từ trôi qua…mặt trời lên rồi lại lặn…

Một ngày, nàng vẫn chưa tỉnh, chưa bao giờ nàng bị ngất lâu tới vậy, hắn nôn nóng gọi bác sĩ riêng tới nhà kiểm tra lại…tất cả đều rất bình thường…khiến hắn càng lo…

Sang tới ngày thứ hai, nàng không tỉnh, hắn lòng như kiến đốt, gọi điện cho Hai bắt tìm bác sĩ giỏi nhất…

-”Anh cả, biểu hiện của Lan là sao…”

Hắn kể, tự nhiên trong điện thoại có tiếng ngập ngừng…

-”Không thể nào”

-”Mày vừa nói gì…”

-”Không có gì, em sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất…”

-”Tao vừa thấy mày định nói gì…nói NGAY LẬP TỨC”

Thấy đại ca có vẻ không giữ được bình tĩnh, Hai lắp bắp:

-”Thực cái này có hơi giống…”

-”GIỐNG GÌ?”

-”Anh không nhớ ra sao? Loại độc chúng ta điều chế….nhưng anh cả, anh đừng lo lắng, không thể có khả năng này, ngay khi thằng Tùng chuyển tới em đã gửi cho anh rồi…”

Đúng là độc hắn cất, cũng không cất ở nhà, việc này là bất khả thi…

Hắn cúp máy, cố gắng trấn tĩnh đợi chờ…

Các bác sĩ tốt lần lượt được đưa tới mà không ăn thua, hắn cũng đưa nàng đi vài bệnh viện nổi tiếng, yêu cầu chụp chiếu xét nghiệp…kết quả vẫn là không có bệnh.

Gần hết ngày thứ ba, người yêu vẫn nằm yên bất động, hắn gần như phát điên…

-”Này, cô bé, cô đừng có ngoan cố nữa, cô mà dậy thì ăn đòn…”

-”Dậy đi em…”

-”Xin em…”

-”Anh sốt ruột lắm rồi đấy, anh không chịu được đâu…đùa ác quá đấy…”

******************

Chân vắt vẻo trên ghế, Hai ngồi phì phò điếu thuốc, đăm chiêu suy nghĩ…Đột nhiên, thấy Út Linh vui vẻ đi mua sắm về, miệng hát hò, hắn sực hiểu ra, mặt sắc lạnh.

-”Út…ngồi xuống…”

-”Sao Hai?”

-”Cái này Hai phải hỏi Út mới đúng…”

-”Hai nói gì Út không hiểu…”

-”Em có thể lừa anh Việt, lừa cả thế giới, nhưng không bao giờ lừa được anh…”

-”Hai, bỏ Út ra, Út đau…”

-”Thuốc là Tùng đưa em, rồi em mới đưa anh…bây giờ Lan như vậy…em mấy ngày trước khóc hết nước mắt, giờ lại vui vẻ…theo em là sao đây? NÓI”

-”Em không làm, anh hâm rồi…”

-”Em nói hay anh cho người tra???”

-”Thích tra thì tra…”

-”Được, chúng ta cùng tới chỗ anh cả”

Nhắc tới anh cả, mặt Út Linh méo xệch…nếu anh cả mà điên lên, không chuyện gì có thể giấu nổi…

-”Anh Hai, đừng…xin anh…anh muốn anh cả giết em à…”

Hai sững người…không tin nổi vào mắt mình…

-”Là…em làm sao…một mạng người đấy…sao em ác vậy?”

-”Em không cần biết…nếu em không có anh cả, không ai có thể có…Hai, đừng nói cho anh cả…”

-”Không được, không thể giấu mãi được, đây là tội bất trung…”

-”Xin anh…”

-”Út, lần này anh không thể giúp em…”

Mặc cho Linh van xin, Hai vẫn không dừng bước, hắn đi rất nhanh, mắt đỏ hoe, vẫn còn vang tiếng Út đằng sau:

-”Được…anh đi đi…đi đi …để đại ca giết em…anh nhẫn tâm lắm…”

**********************

Trong căn phòng tầng hai, anh cả hắn đang ngồi nhìn chằm chằm vào người con gái đối diện, vẻ mặt đờ đẫn mệt mỏi, nhìn thấy hắn cũng không nói gì…Hai tự mình quỳ xuống…

-”Anh Cả, tha tội cho em…”

Việt giật mình…

-”Anh cả, anh đừng quá đau buồn, sự thực là Lan không thể cứu được nữa rồi…em là kẻ có tội, chính em đã cho Lan uống thuốc độc mà ta điều chế…”

Tin như sét đánh ngang tai, phản ứng đầu tiên của Việt là phang cho đứa trước mặt ba đập, tất nhiên, hắn cũng chưa tới mức quá lú lẫn.

-”Gọi con Linh tới đây…cả thằng Tùng nữa…”

-”Đại ca phải tin em, việc này không liên quan gì tới Út cả…là em làm…”

Máu điên trong người bùng cháy, Việt quát lớn:

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: