Về đi anh, nơi đây em vẫn đợi – Phần 34

1:19 chiều 14 Tháng Tư, 2017

Cũng do tình cờ, tên Cẩm nói cho tôi biết, bộ tràng kỉ này là làm từ loại gỗ rất quý, anh cực thích…phải đấu giá hết kha khá mới giành được về…vì tôi mà…

Tôi cảm động! Bảo với anh, ngồi tràng kỉ quen, giờ lại ghét sofa rồi, bộ tràng kỉ lại trở về phòng khách của chúng tôi, ánh mắt anh có phần vui vẻ, tôi cũng vui lây!

Sau đó tầm 10h thì chúng tôi đi ngủ, tất nhiên tôi cảm nhận được sự khát khao từ đôi mắt anh, nhưng quả thật tôi vẫn chưa sẵn sàng…anh tuyệt nhiên không đòi hỏi, chỉ đùa, chúng tôi sống và sinh hoạt như vợ chồng già sáu mươi vậy…tôi thấy cũng đúng…

Chúng tôi thường nói chuyện rất nhiều, nên tầm 1 giờ sáng mới đi ngủ…

-”Lan…”

-”Sao anh?”
Tôi rúc trong lòng anh, lười lười trả lời…

-”Ngày xưa ý, em bảo em thích tên Lân là sao?”

-”Ừ, thì thích…”

-”Thật không?”

Định trêu thêm nhưng giọng anh có phần tự ái, buồn buồn…tôi vội vàng nịnh nọt:

-”Đùa đấy, ai mà thích, người ta từ lâu trong lòng chỉ có anh thôi…”

Mặt anh không giấu nổi nét rạng rỡ, sau đó thì cười tủm mãi không thôi…tên ranh ma đó còn nhân cơ hội cắn một phát vào tai tôi, ra điều ba hoa:

-”Thưởng cho em đấy…hehe…”

***

-”Lan…”

-”Gì …”

-”Thế còn chuyện hồi anh bị thương ý…em nhớ không…”

noi-da

-”Ừ, sao?”

-”Xong em lau người cho anh ý…em bảo em quen làm việc đó rồi…là thật hả…”

-”Thật.”

Tôi ngái ngủ.

-”Là ai vậy, người yêu cũ của em à?”

Lúc đó tôi không nghe rõ lắm, nên mới ậm ừ…tự nhiên thấy mình bị lay rất mạnh, anh hỏi dồn dập:

-”Là ai, tên gì, kể đi…cao bao nhiêu, nặng bao nhiêu, đẹp trai bằng anh không??? Em còn yêu không? Lý do gì mà lại chia tay?”

Tôi mơ màng tỉnh giấc:

-”Cái gì cơ?”

-”Anh hỏi người yêu cũ của em…”

Ặc, cái tên này, tưởng tượng gì vậy, nhìn bộ dạng của hắn ta, tự nhiên tôi muốn trêu:

-”Cao hơn anh, đẹp trai lắm, chia tay vì một hiểu lầm nhỏ, còn yêu rất nhiều…”

Sau đó tôi vờ không quan tâm, đi ngủ.

Sáng hôm sau, tưởng anh đã quên, không ngờ mặt mũi lại hầm hầm như thế, ăn cơm cũng không như mọi khi, mặc xác tôi ngồi một chỗ…

Nhưng mà tôi không thấy bực…tên này…đáng yêu chết mất…

-”Ngon quá…”

-”Làm sao mà ngon bằng người em yêu nấu được…”

Dỗi đấy…haha…

Tôi im lặng không nói gì. Anh không chịu được, hỏi:

-”Em yêu ai nhiều hơn?”

Muốn cười lắm rồi mà phải nhịn…

-”Em cũng không biết…”

Anh đứng dậy, đôi mắt trừng lên, sau đó bỏ bữa…tên này, sao lại chơi không đẹp thế chứ, biết rõ tôi lo cho cái dạ dầy hắn cơ mà…

Đành xúc bát cơm, đi ra phòng khách…

-”Nào, em đút nào…”

-”Không ăn…cô ra đi…”

-”Thôi mà, không ăn đói chết à…”

-”Tôi đói kệ tôi…cô yêu ai cô cũng không biết, quan tâm làm gì…”

-”Được, mặc xác anh, đã thế tôi bỏ anh quay lại với anh ấy!!!”

Thực ra nói xong tôi cũng hơi hối hận vì đùa dai…Vịt tức lắm, phẫn nộ lắm…

-”Được, cô đi đi…đi thì đừng về nữa, tới đấy mà vui vẻ đi…”

-”Được, anh đừng có thách…”

Thực ra thú vị mà…tôi quay người, trả vờ đi…

Chương 32: Chúng ta sẽ là một đại gia đình..em nhé!

Không thể chịu nổi cái tính bướng bỉnh của em…Biết rõ là tôi giận…vậy mà…người yêu cũ thì sao? Trước mặt tôi, em không biết nói dối đi một chút ư?

Đó có thể tính là một vụ cãi nhau nhỏ…em quay người bước đi, rất vô tình…được cứ đợi đấy, lần sau em dỗi, đừng hòng tôi dỗ…

Chẳng còn biết làm cách nào, tôi đành trả vờ làm rơi cái chén trong tay, sau đó ôm lấy bụng….

Tất nhiên là thành công!

Em quay lại, gương mặt hốt hoảng lo âu…

-”Vịt, sao đấy Vịt…”

-”Không cần cô lo…cô đi về với người yêu cũ đi…”

Sau đó, tôi vờ nhắm chặt mắt, gương mặt nhăn nhó tỏ vẻ rất đau đớn…Nhìn em cuống quít, tôi cũng có phần hả dạ…

-”Vịt ơi sao đấy, nói đi em xem nào…em xin đấy…”

-”Không cần mà…”

-”Đi bác sĩ đi…”

-”Không sao đâu…em đừng lo…”

Em cố đỡ tôi, lấy một cái gối dựa, nhẹ nhàng đặt tôi xuống tràng kỉ:

-”Bụng đau lắm à…em xoa nhé…”

-”Không đau…”

Tôi cũng tự thấy phục mình, có khi tôi nên đi làm diễn viên…

Đôi bàn tay nhỏ bé xoa lên bụng tôi không ngừng, nhưng có lẽ nhìn nét mặt tôi, em nghĩ tôi còn đau lắm…em khóc…em vì tôi mà khóc…tất nhiên tôi thương, nhưng cũng có phần sướng…

-”Vịt ơi…đi viện nhé, thế này làm sao thì chết…”

-”Em có cơ hội quay lại với người yêu cũ chứ sao…”

-”Thôi, em xin…em biết lỗi rồi…em làm gì có người yêu cũ nào chứ…anh là mối tình đầu của em…em trêu anh thôi…đi viện nhé…”

-”Ai mà tin được…”

-”Em thề mà…anh là người em yêu nhất trên đời…anh mà làm sao em không sống nổi đâu…em xin đấy, đừng bướng nữa…”

Em mếu máo…tôi như trút được gánh nặng…cố kiết hỏi thêm:

-” Lau người cho thằng nào?”

-”À, ngày xưa em từng đi chăm sóc thuê?”

-”Chăm sóc thuê? Còn có nghề này nữa ư?”

-”Những người họ giàu nhưng không có người thân ý, khi ốm đau phải có những người chăm sóc thuê như em, phục vụ hằng ngày, y tá bệnh viện không thể làm hết mấy công việc ấy được…”

Tôi nhìn em…tự nhiên thấy thương quá…tỉnh dậy cười hề hề, véo má em…

-”Đừng lo, anh cũng trêu đấy, anh không sao…”

-”Anh…anh…thằng khốn nạn…”

Không hiểu sao em lại tức tới vậy, em trêu tôi, tôi trêu em…thế là hòa…em lên phòng, khóa trái cửa, tôi gọi như nào cũng không cho vào.

Đợi nửa ngày cũng không xuống.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: