Về đi anh, nơi đây em vẫn đợi – Phần 26

1:25 chiều 8 Tháng Tư, 2017

Chương 24: Một trái tim bị tổn thương

Hắn trầm ngâm, ông Đức lên tiếng:

-”Sao? Chê ít?”

-”Không, đó là con số quá lớn thưa bác!”

-”Vậy câu trả lời của cậu là…”

-”Cháu quả là may mắn khi nhận được lời đề nghị…tuy nhiên, Trâm Anh là cô gái xuất sắc về mọi mặt, lại có chỗ dựa rất lớn về gia đình…chắc chắn sẽ có rất nhiều đối tượng khác thích hợp…”

-”Cậu từ chối…”

-”Dạ…”

Ông cười mỉm, một điều kiện tốt như vậy, mà chàng trai trước mặt lại quyết định quá nhanh, tất nhiên người từng trải như ông có thể đoán lờ mờ ra lý do…

-”Là cô gái xuất chúng nào vậy?”

Việt hơi giật mình, quả không hổ danh người sáng lập Bảo Minh, đầu óc rất nhạy bén.

-”Là một người…không có gì đặc biệt…nhưng khiến cháu thấy sống rất đáng!”

Quả đúng, bao nhiêu năm sinh tồn, mục đích duy nhất của Việt là báo thù cho mẹ hắn…nhưng từ khi nàng xuất hiện…mọi thứ dần thay đổi…hắn nói ra câu đó, rất ngập ngừng…

Đôi mắt ông hơi nheo lại, người con trai ngồi đối diện quả xứng danh là nam tử hán, nếu cô gái trong lòng hắn là con gái ông thì tốt biết bao, ông sẽ yên tâm mà giao cả đời nó cho anh ta.

-”Được, tôi rất thích những người thẳng thắn như cậu…”

-”Về chuyện làm ăn, nếu bác thấy không thoải mái…”

-”Không, làm ăn là làm ăn, việc đó không liên quan, tôi chỉ muốn nhờ cậu một việc…”

-”Dạ…”

ve-di-an1

-”Con bé Trâm Anh, tôi rất lo, nếu cậu đã như vậy, mong cậu có thể nói rõ ràng với nó, để nó biết đường lui mà quay lại chú tâm học hành… ”

-”Cháu hiểu…”

**************************

-”Vịt?”

-”Sao?”

-”Bạn tôi sắp rời Nam, hôm nay hẹn tôi ăn trưa, có được không? Anh không cần tới đón…”

Việt hơi cau mày, ánh mắt để rõ vẻ khó chịu, bạn nào cơ chứ? Nàng thì làm gì có bạn nào ngoài tên đó…Tình cảm ghê gớm quá nhỉ? Còn đi ăn chia tay…Hắn phải làm sao, cấm, không cho đi? Thế hắn liệu có nhỏ mọn…cấm nàng đi liệu có khiến nàng càng nhớ tên đó mà xao xuyến…

Bỗng nghĩ ra điều gì, hắn cười nhạt, giọng bình thản:

-”Ok, tôi cũng đang định gọi điện, tôi cũng có hẹn đi chơi với Trâm Anh nên không tới đón em được.”

Hắn cúp máy, rất nhanh, liệu nàng có để tâm???

Nàng còn tưởng hắn bực mình, rồi làm khó…Xem ra nàng tự đánh giá cao bản thân mình rồi. Hắn còn mải đi chơi với ai kia xinh đẹp thanh tao, khả ái thì làm gì có thời gian mà để ý…Khẽ thở dài, nàng bắt nốt những bông kem cuối cùng…

**************************

-”Hai, có chuyện gì vậy?”

-”Đang khó hiểu…”

-”Khó hiểu gì cơ?”

-”Khó hiểu đại ca…”

Nhắc tới đại ca là út Linh luôn không giữ được vẻ tò mò, phấn khích:

-”Đại ca? Đại ca làm sao???”

-”Cũng chẳng có gì…”

-”Nói đi mà Hai…đi mà…”

-”Không…”

-”Đi mà, xin Hai đấy…”

Linh làm bộ mặt dễ thương năn nỉ, Hai chịu thua:

-”Được, nhưng cấm hé răng, đại ca mà biết chúng ta hóng hớt thì đừng trách…”

-”Ok, em thề…”

-”Ông Đức đề nghị cho ta cổ phần của Bảo Minh, nếu đại ca đồng ý đi du học với con bé đó, tới khi nào nó tốt nghiệp”

Việc tốt như vậy, anh cả trước giờ để đạt mục đích đều không từ thủ đoạn, bàn tay run run, giọng Linh ấp úng:

-”Anh cả…đại ca….đồng…”

Hai nhìn Út:

-”Từ chối…mẹ, thế mới điên, chả hiểu đại ca nghĩ cái éo gì…trước giờ biết đại ca dù mưu mô nham hiểm thì cũng không lợi dụng phụ nữ…nhưng mà…”

Linh thở phào:

-”Nhưng mà sao?”

-”Anh tưởng anh cả thích Trâm Anh, hôm nọ đi cũng thấy khá thân….mà đây là giúp đỡ gia đình họ, có qua có lại…đâu phải lợi dụng…”

Lúc này Linh mới có thể cười tươi:

-”Giữ phép lịch sự thôi…thích gì…”

-”Lịch sự gì, thấy hôm nay còn đi chơi với nó đấy…đ…thể hiểu…mẹ kiếp”

-”CÁI GÌ?”

Xe Ferrari dừng ở một nhà hàng sang trọng, hai người trong xe chọn chiếc bàn tầng hai…ngay cạnh cửa sổ lớn…tất nhiên đây cũng là điểm đến của anh cả…

Nhưng người ấy của cô không hề vào dùng cơm…Anh lặng lẽ đứng dựa vào xe, mắt nhìn phía trên, ánh nắng mặt trời phản chiếu những hào quang trên khuôn mặt, nhưng ánh mắt anh…cô có thể cảm nhận sự trống trải, buồn bã trong đó….

-”Bình tĩnh đi Út, anh cả cũng là đàn ông…đi chơi với một người phụ nữ là hết sức bình thường mà… ”

-”Đưa em địa chỉ…”

-”Hâm à…đừng phá đám…”

-”Không….em chỉ xem thôi, ở nhà em nóng ruột lắm…anh biết mà…đi…Hai…”

Phóng vội tới địa điểm được Hai tiết lộ, nhìn thấy đứa con gái khóc lóc tức tưởi chạy khỏi, lòng Linh như nở trăm đóa hoa…Xa xa, người đàn ông trong lòng cô bước ra, anh lúc nào cũng phong độ rạng ngời như vậy, chả trách cô yêu anh nhiều tới thế…

Cô định lao ra gọi, nhưng lại thấy anh cả vội vàng đi lấy xe, theo phản xạ, cô cứ thế đi theo anh…

Chiếc McLaren của anh dừng chầm chậm đối diện cơ sở đào tạo làm bánh, cô cẩn thận dừng cách xe anh một đoạn không quá gần, nhưng cũng đủ quan sát tình hình…Anh ngồi trong xe, rất lâu cũng không ra…Việc gì khiến người ấy kiên nhẫn tới thế? Cô không thể hiểu? Cô cũng nóng lòng muốn biết…

Tầm một tiếng sau, học viên làm bánh từ từ đi xuống, không khó khăn cho cô nhận ra Lan, anh cả đi đón nó sao? Coi trọng nó tới vậy? Cô thực sự bực mình…cái nhiệm vụ chó má gì mà chỉ có nó mới làm được…

Nhưng không? Một chiếc Ferrari sang trọng tới đón con đó…sau ấy một lát, anh cả của cô cũng từ từ phóng theo…

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: