Về đi anh, nơi đây em vẫn đợi – Phần 24

1:20 chiều 8 Tháng Tư, 2017

Chương 23: Anh..vì sao mà tức?

Từ khi quen Việt, hiếm khi nàng thấy hắn bực bội như vậy, về tới nhà, gặp cái gì trên đường đi là đập, là đá, chả nhẽ vì Trâm Anh gặp nạn khiến hắn đau như thế?

-”Lo cho người đẹp thì sao không ở đấy? Ở nhà đá thúng đụng nia?”

-”Đúng, quả thật cô ấy rất đẹp, gương mặt thì khả ái, con người thanh tao, đáng yêu vô cùng…nhưng em thử nói xem, vì sao tôi chẳng thấy lo lắng chút nào…em thử đoán xem, hôm nay vì sao tôi bực?”

Việt gằn giọng.

Xinh đẹp, khả ái, thanh tao? Mấy từ này đúng là toàn nói thật, nhưng từ chính miệng hắn – dùng để miêu tả một người con gái khác…hắn thực sự thích cô ấy? Tim nàng nhói…Cũng từ ngày phát hiện ra yêu hắn, sẵn sàng chết vì hắn, đâm ra nàng cũng bất cần, chẳng còn biết sợ là gì:

-”Chỉ có thể kết luận là anh rất xấu tính!”

Hắn cười phá lên:

-”Haha, tôi xấu tính, tên Lân kia của em thì tốt tính?”

-”Ừ, anh ấy đẹp trai, phong độ, ân cần, chu đáo…anh so với anh ấy thì chẳng bằng nước gì cả…”

Nàng trả đũa.

Cảm giác bị người con gái mình yêu thương nhất so sánh với một thằng đàn ông khác, lại còn đặt mình ở vế dưới, thật chẳng dễ chịu chút nào. Cảm giác có thể cô ấy đã thích người kia, đau khổ biết bao…

Lửa giận lên tới đỉnh đầu, nàng bị hắn dồn vào góc tường, cơ thể to lớn của hắn ép chặt thân hình gầy gò của nàng, tay hắn bóp nhẹ cằm nàng.

-”Nói, em thích Lân, phải không?”

Nàng cứng đầu không nói gì…

-”Nói mau…”

Hắn càng ngày càng mất bình tĩnh.

-”Tôi thích ai chả liên quan tới anh…”

-”Em nói, hay tôi bán em sang Trung Quốc, cho em chọn?”

Nàng bắt đầu thấy sợ, chết không sợ, nhưng nếu bị bán đi làm gái, quả thật rất sợ…đành trả lời bừa:

-”Thích chứ sao không thích, người như anh ấy, ai chả thích…”

Đôi mắt hắn, lúc ấy rất buồn, cánh tay từ từ rời khỏi nàng, như bị mất lực, hắn trở nên trầm lặng.

Đêm đó hắn không ôm nàng như mọi khi mà nằm gọn vào một góc. Chưa bao giờ hắn thấy chán nản và tổn thương tới vậy…Hắn suy nghĩ rất nhiều, nàng thích tên đó, liệu hắn có nên giải phóng rồi chúc phúc cho hai người? Liệu hắn có quá ích kỉ khi giữ nàng lại?

Nghĩ về nụ cười của nàng lúc ở công viên nước…lòng hắn thấy xót xa…

Nhưng cái cảm giác không còn nàng bên cạnh, quả thật rất kinh khủng…hắn thực sự chưa đủ can đảm để đối mặt…

“Tít…tít…”

Nàng mở tin nhắn, …dù hắn có quay lưng vào nàng thì vẫn có thể cảm nhận được nàng đang cười tủm…

Không rõ hắn đã ngủ chưa, nhưng nghĩ sợ hắn lo, liền đánh tiếng:

-”Trâm Anh tỉnh rồi nhé…khỏe rồi, yên tâm nhé!”

Tất nhiên là hắn nghe thấy.

Nhưng cái đó chẳng quan trọng, chả liên quan…

Điều làm hắn khó chịu bây giờ là chiếc điện thoại kia cứ “Tít…tít…tít…tít…” liên hồi.

Nàng nhắn tin với ai?

Có ngu mới không biết, chính là tên đó…Trâm Anh và nàng- hai đứa con gái sao có thể nhắn tin nhiều thế, cười sướng thế?

-”NHỨC ĐẦU QUÁ…”

ay

Hắn kêu.

-”Sao vậy?”

-”Tiếng điện thoại cứ tít tít ai mà ngủ được?”

Hắn nằm thẳng, để một tay lên trán, vờ nói bâng quơ như hiện tại chỉ quan tâm tới giấc ngủ của mình…

-”Ừ, tôi xin lỗi nhé, ngủ đi…”

Một lúc sau, không thấy có tiếng tít tít đáng ghét đó…hắn hơi hả dạ…nhưng vẫn cảm thấy người nàng đang rung lên…rõ ràng là đang cười…

Hắn từ từ hé mắt nhìn trộm…điên…mẹ nhà nó…hóa ra con bé này tắt chuông, nhưng tay nó thì vẫn cứ liên hồi…

Hắn quay người sang trái, quay người sang phải….vào nhà vệ sinh…đi ra…lượn đi lượn lại…rốt cuộc nàng cũng chẳng để ý gì cả…chưa bao giờ hắn thấy cục ức nó to đến thế…

Cuối cùng…hắn tự nói với mình, tác giả chỉ đăng và cập nhật truyện nhanh nhất trên wattpad, ta rất xin lỗi các nàng nhưng một vài đối tượng lấy truyện đăng không xin phép ta đã cho qua, cũng chẳng sao, bực là ta vào trả lời thắc mắc của độc giả họ lại xóa đi, ta không còn cách nào khác, mời đọc tiếp, hắn không cần phải làm quân tử làm quái gì cả…

Nằm xuống, vươn người qua bên nàng, dứt khoát giật chiếc điện thoại, để lại nàng ngạc nhiên sửng sốt.

-”Tôi mượn…”

-”Tôi đang dở việc mà…”. Nàng thắc mắc.

-”Dở việc cũng kệ cô, điện thoại tôi mua, tôi có quyền dùng trước…”

-”Anh cũng có điện thoại mà…”

-”Cái đó không hiện đại bằng cái này…”

Nói đoạn, hắn mặc xác nàng, mở Temple Run ra chạy…Nàng nhìn hắn…bó tay với ông tướng…rồi quay người lại ngủ…

Một lúc thấy nhịp thở của nàng đều đều…tim hắn đập hơi nhanh…làm việc xấu tất nhiên là tim đập nhanh rồi!!! Hắn tắt game, từ lúc nãy tới giờ tin nhắn cứ đến ầm ầm hắn đã sốt ruột lắm rồi…ấn vào thư mục Bao Lan…

………………….

Lân: “Trâm Anh cứ khẳng định có người giữ nó…anh chẳng biết nên tin?”

Lan: “Anh phải tin em gái mình chứ…”

Lân:”Tính nó nhõng nhẽo mà”

Lan: “Có anh trai tuyệt như anh, nhõng nhẽo cũng chẳng sao…”

Lân: “Anh tuyệt ư? ”

Lan:”Ừ, là anh trai rất tuyệt vời…chu đáo, cẩn thận, tốt tính…”

Trong đầu Việt:’tuyệt cái c…’…cố bình tĩnh kéo xuống tiếp…

Lân: “Nếu là người yêu anh còn thấy anh tuyệt vời hơn nhiều….”

Lan: “Cũng có thể, chị nào yêu được anh là có phúc”

Lân: “Em có muốn hưởng phúc?”

Việt:’thằng này…’

Lan:”Em thấy kiếp trước mình chưa tích đủ đức đâu…”

Lân:”Anh nên hiểu là như thế nào đây? Để anh kể em truyện cười nhé…”

…..

….

….

Việt kéo một hồi…hắn thấy truyện tên Lân kể, nhạt thếch, thế mà nàng cũng khen hay mới lạ…xem nào…bọn này…mới có hai tiếng mà gửi nhau gần 150 tin nhắn…khói bốc nghi ngút trên đầu hắn…cố kéo đọc những tin gần nhất

Lân:”Hôm nào Lan làm bánh cho anh ăn nhé…em rất có năng khiếu…”

Lân:”Sao? Từ chối hả? ”

Lân:”Đi đâu rồi?”

Lân:”Em ngủ rồi hả?”

Lân:”Chắc ngủ rồi. Ngủ ngon nhé cô bé…”

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: