Về đi anh, nơi đây em vẫn đợi – Phần 22

4:33 chiều 4 Tháng Tư, 2017

Ở cách đó không bao xa, một đôi nam nữ đang chơi trượt ống đôi, người con gái yếu đuối hét lên những tiếng lo sợ, e lệ dựa vào người phía sau, người con trai dù trong lòng ngán ngẩm nhưng vẫn vô cùng lịch thiệp, cô thích chơi bao lâu, hắn cũng chiều!

-”Đi vòng nữa đi anh, lần này đi ống đen đi…”

-”Okie…”

Hắn là chúa ghét mấy trò trẻ con vớ vẩn này, bảo cảm giác mạnh, mà chẳng thấy cảm giác gì cả? Nhìn những cặp đôi bên trên, sao họ có thể vui vẻ với thứ ấu trĩ này tới thế? Hắn thở dài…

-”Ơ, anh Lân, em ở đây…”

Trâm Anh thích thú vẫy, hắn bất giác nhìn theo, ngây người…tất nhiên không phải vì vẻ đẹp rạng ngời của anh trai Trâm Anh, mà của cô bé bên cạnh Lân…em làm gì ở đây?

Bé con gầy nhưng lại được cái, người chỗ nào ra chỗ nấy, so với con gái thì em khá cao, bộ bikini đỏ tôn lên nước da trắng ngần…em đi cùng tên đó, chẳng khác nào chân dài đi với đại gia…ý nghĩ đó khiến lòng hắn cảm thấy khó chịu.

-”Em làm gì ở đây…”

-”Hai người quen nhau à?”

Trâm Anh và Lân đồng thanh. Lan ấp úng:

-”Ừ, người này là ông chủ của em…”, đoạn quay sang Việt:

-”Đây là bạn tôi”

-”Biết nhau hết rồi thì tốt quá…Thôi, bọn anh cũng chơi đây, không làm phiền hai người…”

Lân vui vẻ, nháy mắt Trâm Anh đầy ẩn ý. Lan bước theo, thì ra người trong mộng của Trâm Anh là Việt sao? Được một người con gái như Trâm Anh thích, chẳng có chàng trai nào lại nỡ nói không cả? Nàng tự nhìn lại bản thân mình, so với Trâm Anh, quả thật cái gì nàng cũng không có…thảo nào, hôm nay Việt không tới đón nàng, mà tất nhiên rồi, một cô nương xinh xắn danh giá thế kia, đi chơi với cô ấy hẳn rất thú vị…ánh mắt Lan thoáng buồn.

Thật may là anh chàng Lân vui tính kéo nàng đi trượt ống, nàng lần đầu tiếp xúc với mấy thứ này…. Chiếc ống hun hút kéo về, tiếng la inh ỏi, nàng lại cảm thấy rất khoái, nhắm mắt, cảm nhận từng tia nước bắn vào mặt…thật thích thú…

doi-p

Mỗi lần xuống trước với Trâm Anh, Việt đều cố tình đi lên rất chậm, hắn nhìn đôi trai gái xuống sau thật ngứa mắt…Ánh mắt vui vẻ kia, hiếm khi nào hắn thấy… Lúc xuống, hai đứa còn vẩy nước nhau, rồi tên đó kể kể cái gì, nàng cười ngất…Hắn cảm thấy bọn họ thật trẻ con, hắn bực.

-”Em chán rồi, ra nhảy sóng đi…”. Trâm Anh nũng nịu.

-”Thế rủ bọn họ đi luôn…”

-”Anh ấy vừa mới tới mà, để anh ấy chơi trò đó thêm lúc nữa…”

-”Đã chơi thì đi cùng nhau chứ, cho đỡ lạc…”

Cô gái cũng không nhận ra thâm ý trong câu nói của chàng trai trước mặt, vẫy anh trai:

-”Anh ơi đi nhảy sóng đi…”

Lân mải vẫy tay em gái, không để ý đoạn cua lúc xuống có một đôi nữa chưa rời kịp, thành ra phao lật, Việt bên trên, trong giây phút đứng cả tim, cũng may Lân rất nhanh, vội vàng đỡ Lan dậy.

-”Sao không, anh xin lỗi…”

Nàng chỉ ho mấy cái rồi mỉm cười không sao, cả Việt và Lân đều thở phào. Tuy nhiên, hành động đôi bàn tay Lân vuốt lên mái tóc, rồi trên má, vỗ về nàng khiến Việt không thoải mái lắm. Con bé con đó, nó phải tránh chứ? Đúng là dễ dài mà…

Trâm Anh thấy anh trai lên, bắt đầu khoác tay Việt, rất tự nhiên, Việt cũng sẵn máu điên, vòng tay qua eo cô, rất tình tứ, thỉnh thoảng chọc cô cười…

Hành động cố tình của hắn đúng là khiến một người ghen, tiếc là nhầm đối tượng, ở cách đó không xa, Út Linh gầm gừ:

-”Hai, em chỉ muốn ra dìm con đó…con ranh đó…”

-”Bình tĩnh đi…”

-”Hai, nói xem, có phải anh cả thích nó không? Thấy nói cười vui vẻ quá…”

Hai nhìn lại đại ca, trước kia tưởng đại ca khác mình, ai ngờ, đàn ông như nhau cả thôi, mới hôm Trước còn lo lắng cho em Lan, giờ đi cùng em Trâm Anh, lại vui vẻ thế, Hai cười đầy ẩn ý.

Trong khi đó, những câu chuyện Lân kể khiến Lan cười lăn cười bò. Anh quả có khiếu hài hiếm thấy. Việt quay lại mong tìm kiếm vài tia ghen tỵ trong ánh mắt nàng, kết cục khiến hắn thất vọng tràn trề!!!

Chương 22: Gậy ông đập lưng ông

Ra chỗ nhảy sóng một lúc lâu rồi mà không thấy tên đó và nàng xuất hiện, hắn rất nóng lòng. Cố gắng ngó quanh mà bóng dáng nhỏ bé đó vẫn không lọt vào tầm mắt, Việt đành rủ rê Trâm Anh đi thử nghiệm – ấy chính là tất cả các trò, mỗi trò chỉ chơi một lần, cô phấn khích đi theo, không hề biết rằng, mục đích của hắn, là muốn tìm một người con gái khác!

Được năm sáu trò thì hắn phát hiện ra đối tượng cần tìm…

-”Đau không?”

-”Là vết xước nhỏ thôi mà…anh cứ nghiêm trọng quá…”

-”Nhỏ gì mà nhỏ…Không cẩn thận là nhiễm trùng đấy…”

Lân cúi người, tỉ mẩn chấm thuốc rồi dán băng. Nàng nhìn anh, trước giờ từng bị thương nặng hơn nhiều mà cũng chẳng cần chăm sóc, kệ nó, khắc tự khỏi, vậy mà người này bị cái vết xước bé tý chạy đi chạy lại mua thuốc, quả thật có chút cảm kích!

Lúc Lân ngước đầu lên, anh mỉm cười, anh có nụ cười rất hiền từ, đem lại cảm giác ấm áp, trước đây, Việt cũng vậy, nhưng từ ngày biết hắn là đại ca, nàng luôn lo sợ nên không có thời gian mà cảm nhận…Bỗng, nàng tự trách mình, sao lúc nào cũng có thể liên tưởng tới Việt, là sao???

-”Chúng ta ra nhà Gấu chơi…”.

Tìm kiếm nâng cao: