Những ngã rẽ cuộc đời Phần 9

4:34 chiều 20 Tháng Bảy, 2015

Bà Thanh rõ ràng vẫn không nguôi cơn giận dữ.

– Chị định kiếm tiền trả lại cho tôi rồi chuồn khỏi cái nhà này đúng không?Rốt cuộc chị coi nhà tôi là chỗ dừng chân cho chị, chị thích đi lúc nào thì đi phải không?

– Mẹ đã nói như vậy thì con có thanh minh giải thích gì cũng vô ích. Bản thân con biết phải sống như thế nào cho phải đạo. Con xin lỗi mẹ, con lên phòng trước

Thảo bỏ dở bát cơm vì biết rằng có cố ăn cũng không thể nuốt nổi. Sự tủi cực lại một lần nữa ùa về se sắt. Lời bà Thanh nói không hẳn sai, cô muốn trả nợ cho nhẹ nhõm tâm hồn. Cuộc sống này, không gì khổ sở hơn la mắc nợ người khác. Còn việc sau khi giải quyết tiền bạc xong cô sẽ rời khỏi căn nhà này thì cô chưa bao giờ dám nghĩ đến. Hơn hết, cô vẫn yêu Hùng rất nhiều dù tình cảm anh dành cho cô, theo như cô nghĩ nó đang dân biến chất. Không còn nồng nàn như thuở ban đầu.

Thế nên người ta hài hước ví von rằng

” Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu

Bà Thanh lầm bầm sau lưng nhưng cô nghe rất rõ

– Đủ lông đủ cánh đòi bay à? Ăn cháo đá bát

Nếu như là những lần trước, Thảo sẽ lặng người vì câu nói ấy, nhưng giờ đây cô thấy những câu nói ấy nhẽ bẫng tan vào không khí. Muốn bớt khổ, chỉ còn có cách giả điếc trước những lời đau lòng của người khác. Sẽ chẳng ai quan tâm sự tự trọng của mình cao đến đâu, người ngoài chỉ biết đến bạn khi bạn đạt được những thành tựu to lớn trong cuộc sống. Vậy nên, hãy cứ cố gắng hết mình, sẽ có người nhìn nhận bạn khách quan nhất.

tin-set-danh-tu-cuoc-tinh-ngoai-luong-chop-nhoang-cua-nguoi-yeu1

Cô kể cho Hùng về việc mình đã trúng tuyển, trái lại với mong đợi của cô, anh thậm chí chẳng buồn liếc nhìn cô lấy một cái, đổ vật xuống giường ôm gối nằm quay mặt vào trong. Lời nói sau cùng làm cô đau thắt

– Xem em làm được gì?

Anh bắt đầu giống mẹ trong từng câu nói. Những câu nói cay như ớt xát vào lòng người khác. Cô ngồi lặng lẽ ở trên giường, hướng đôi mắt vào khoảng không đen đặc

” Anh sao vậy? Em làm gì sai đúng không”?

Hàng ngàn, hàng vạn lần cô muốn hỏi anh câu đó nhưng lại không đủ dũng khí.

Đêm, anh quờ quạng lên thân thể cô khiến cô giật mình đánh thót. Những cử chỉ âu yếm dập khuôn theo năm tháng chẳng làm cô rạo rực. Cô biết anh muốn gì. Kể cũng lạ, đàn ông dù trước đó có lạnh lùng với vợ như thế nào nhưng khi bản năng sinh lý trỗi dậy thì lại có thể dùng những cử chi yêu thương trấn át con mồi ngay. Không hiểu sao, gần đây cô luôn cảm thấy đau đớn khi làm việc đó với chồng. Dù đã cố thả lỏng cơ thể, cố nhắm mắt nhưng vẫn không thấy ổn.

Hùng khác trước rất nhiều, sự thô bạo trong con người anh làm cô đau đớn, nhưng lại không dám phản kháng. Nhiều lần cô mơ hồ về nỗi sợ hãi của bản thân. Có lúc cô rất sợ màn đêm, lúc ấy, chính xác là cô sợ Hùng. Có lúc cô đẩy anh ra nhưng rồi lại buông lơi vì Hùng quá khoẻ. Lúc ấy, cô không nhớ bao nhiêu lần anh nói
” anh yêu em”

Nhưng khi ánh sáng bình minh vừa tới, anh lại lạnh lùng hững hờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Đêm nay, lại một đêm như vậy..

Cô nằm đó mặc sức cho chồng dày vò thân xác. Cô nằm đó như một con búp bê, dân chơi gọi là ” sextoy” bất động. Những cảm xúc chết dần trong cô. Trơ lì và mất cảm giác

Sáng sớm, cô dậy theo chuông báo thức, ngày đầu đi làm không thể để muộn được. Cô soi mình trước gương, sau một đêm bị chồng gần như ” cưỡng bức” cô thấy mình bệ rạc chưa từng thấy. Tay cô có một vái vết tím vì trong cơn say tình của chồng, chẳng biết tự bao giờ vết bầm này có. Cô chọn một chiếc áo sơ mi dài tay, quần jeans và dép cao vừa vừa để tiện đi lại. Cô bỏ thỏi son vào túi xách, chưa thoa vội vì sợ mẹ chồng sẽ vin vào đó rồi bóng gió xa xôi. Ở chung với lũ nên bây giờ chỉ biết sống chung với nó, tránh được càng nhiều xích mích càng tốt. Chồng cô đã đi làm, ngày đầu tiên đi làm của vợ, anh chỉ dặn dò mỗi một câu rồi lên xe đi luôn

– Ngày đầu, đừng chứng tỏ bản thân kẻo bị trù dập.

Cô dắt xe đạp điện ra sân, vào nhà chào mẹ định phóng đi luôn nhưng bà gọi giật lại

– Này! Từ bao giờ chị mặc nhiên coi cái xe này là tài sản của chị vậy?

– Dạ, nhưng nếu không có cái xe này thì con không biết di chuyển bằng gì ạ

– đấy là việc của chị, chị tự giải quyết. Có giỏi thì kiếm tiền mà mua lấy cái xa ga đắt tiền mà đi. Đừng dựa dẫm vào gia đình tôi nhiều quá!

Thảo lo lắng nhìn vào đồng hồ. Sắp muộn giờ rồi.

Rõ ràng bà Thanh đang muốn làm khó cô mà. Cô gần như sắp mếu vì tình huống này. Rồi chẳng hiểu sao cô dắt xe bỏ vào nhà xe rồi buồn rầu cúi mặt chào mẹ chồng đi ra cổng.

Sự ghét bỏ đôi khi còn đáng sợ hơn cả mất mát, tệ hơn có thể là cái chết. Cô không hiểu, đúng hơn là cô không biết mẹ chồng cô tại sao vẫn giữ sự căm ghét trong lòng gần 3 năm nay.? Hay cô có điều gì khiến bà ấy phải thù hằn đến vậy.

Miên man với dòng suy nghĩ vẩn vơ đang khiến cô như muốn nổ tung,cuối cùng cô chọn giải pháp đi xe bus, sau đó nhờ xe ôm cho đỡ tốn tiền.

Đứng trước cổng công ty, Thảo thở không ra hơi vì phải chạy bộ một quãng khá xa từ trạm xe bus, mồ hôi nhễ nhại, xe thì chật, người thì đông, cô gần như phải vật lộn trong đám người hỗn độn. Nhìn vào màn hình điện thoại, cô thở phào vì chưa muộn. Phòng giám đốc ở tầng 3,cô vào thang máy, loay hoay chẳng biết bấm thế nào cả. Nhờ mọi người làm hộ thì thật mất mặt. Cô đứng trong đó ấn ấn vài lần mà cánh cửa không đóng lại. Để khỏi mất thì giờ, cô đành leo thang bộ. Tầng 3 chả có gì khiến cô nao núng cả.

– Cô đi muộn 3 phút 27 giây!

Vừa vào đến cửa, thảo đứng tim khi thấy một người đàn ông chắn ngang ở cửa, tay nhìn chăm chăm lên đồng hồ đeo tay, trán nhăn nhó. Đó là Phong, sếp của cô từ lúc cô đặt bút kí vào tờ giấy sáng hôm qua.

– Ngày đầu đi làm đã đi muộn rồi! Xem ra cô Thảo đây không biết nguyên tắc làm việc của tôi rồi

Thảo lí nhí cúi gập người xin lỗi nhưng người đàn ông này vẫn không xích ra cho cô vào. Một vài nhân viên của phòng khác đi ngang qua, chào sếp rồi ai nấy đều bụm miệng cười khi nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của Thảo.

– Xin lỗi sếp, tôi đến đúng giờ nhưng…

Chưa để Thảo nói hết, Phong giơ tay ra hiệu cho cô ngừng lại

– Vào trong rồi nói!

Thảo líu tíu bước vào, lòng rối bù bởi lo sợ ông giám đốc quái dị này sẽ phạt vì cái tội đi muộn trong ngày đầu tiên.

Phong đưa cho cô một tập hồ sơ, yêu cầu cô đánh máy rồi gửi vào mail cho ông ta. Bàn làm việc của cô ngay lối ra vào còn bàn của Phong đối diện cửa ra vào. Thực tế thì khoảng cách khá xa. Nhưng, cô vẫn lo lắng bởi trong phòng chỉ có hai cái bàn, nghĩa là cô phải trực tiếp trao đổi công việc với giám đốc mà không được hỏi ai cả. Thật áp lực, cả về tâm lý lẫn công việc..

– Sao cô nhăn nhó vậy?

– Dạ, không có gì ạ, tôi xin phép đi lam việc…

Thảo trở về ghế ngồi của mình, bật máy tính tìm phần mềm đánh văn bản. Phong đi đi lại lại ngắm nghía ” đồ hàng ” của mình rồi tự gật gù tán thưởng những tác phẩm” vĩ đại ” của chính mình. Thi thoảng, ông ta quay sang hỏi Thảo

– Những thứ này, ở chỗ cô bán có rẻ không?

– Tôi không rõ, thưa sếp

– Vậy… Những người làm ra chúng, họ là ai?

– Tôi không rõ, thưa sếp

Thảo vẫn cặm cụi lạch cạch gõ gõ trên bàn phím, trả lời nhưng mắt không rời khỏi màn hình.

Phong nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Thảo

– Hằng ngày, cô ăn gì?

– Tôi không rõ, thưa sếp

Phong bụm miệng cười lăn lộn, Thảo ngớ người chưa hiểu có chuyện gì mà ông sếp cười to như vậy.

– Này! Cô ăn gì mà bản thân cũng không rõ luôn à? Cô thú vị quá !

Thảo chưng hửng, không lấy gì làm vui, miệng không nhếch lên nổi một nụ cười cho dù là méo mó nhất để đáp trả lại sếp, ít nhất cũng phải lấy lòng lãnh đạo. Cô tập trung vào giấy tờ, văn bản…

Sau lời nói châm chọc, cố tình gài bẫy Thảo, ông Phong không nói gì nữa, chăm chú làm việc trên cái laptop. Thỉnh thoảng gọi cô sang bàn của ông trao đổi về công việc mà ông cho rằng cô đang bỡ ngỡ.

Làm việc với sếp không khó chịu như cô vẫn nghĩ, ông ta là một người khá dễ tương tác và đem lại cho người khác cảm giác dễ chịu khi trao đổi

Mải mê với đống giấy tờ, cô không để ý đã đến giờ nghỉ trưa. Phong nhướn mày nhìn đồng hồ, đứng dấy phủi bụi ở vai chiếc áo vest đen lịch thiệp.

– 3 phút đi muộn, giải quyết thế nào đây?

Thảo há hốc mồm, chậm có ba phút, có cần phải làm lớn chuyện như vậy không? Trong giây phút ngỡ ngàng, bất giác cô thấy Phong là người nhỏ mọn.

Thực ra Thảo định về nhà, nhưng xe không có, di chuyển bằng xe bus thì lâu quá. Mùa hè nắng nóng kì thực đi lại vào giờ cao điểm rất vất vả. Cô tính sẽ nghỉ tại văn phòng luôn để tiện chiều làm việc. Phong – người đàn ông đứng trước mặt, chờ đợi câu trả lời của cô

lac-nhau

– Xin lỗi, nếu đi muộn bị phạt tiền thì tôi xin chịu nộp phạt.

Thảo móc trong túi một ít tiền lẻ còn sót lại, đó cũng la cả một gia tài của cô trong thời điểm này. Phong nhăn nhó quan sát cô định làm gì. Ông ta vỗ trán khi Thảo chìa tiền ra trước mặt mình.

– Này! Tôi có nói sẽ lấy tiền của cô đâu! Mà cô giải quyết mọi thứ bằng tiền đấy à? Xem ra cô khá là có điều kiện .

– Vậy là tôi không phải nộp phạt đúng không? Hết giờ rồi, tôi phải đi ăn trưa. Chào sếp

Thảo cúi đầu chào Phong rồi đi thẳng, gương mặt cô hơi nhăn lại có vẻ như khó chịu lắm.

” Ông ta thật quái dị”

Suy nghĩ ấy thường trực trong đầu cô cho đến lúc xuống dưới căng tin. Cả công ti có hết thảy gần 100 nhân viên bao gồm từ phòng bảo vệ, kế toán, kế hoạch và phòng thiết kế. Công ty Thiết kế nội thất cao cấp Trường Phát nổi tiếng trên thương trường bấy lâu nay, nổi tiếng hơn nữa la vị giám đốc của công ty này tính tình rất kì lạ nhưng phong cách làm việc của ông ta rất đáng nể. Bất cứ hợp đồng khó nhằn nào khi vào tay ông ta đều dễ dàng thành công. Chẳng biết thiên hạ đồn có sai hay không? Đối với cô, ông ta là một gã dị thường.

Chọn một vài món vào đĩa thức ăn, cô chọn một góc khuất sau chậu cây cảnh tự thưởng thức một mình. Nhìn ngó xung quanh cô chẳng biết ai với ai. Cô cảm thấy mặc dù mình đã ngồi ở góc kín đáo nhưng ánh mắt mọi người nhìn cô rất rõ ràng. Ai cũng chỉ chỏ rồi bịt miệng cười và thầm thì với người bên cạnh.

Cô mặc kệ, chắc là cô mới vào nên mọi người tỏ ra lạ lẫm.

Cắm cúi ăn thật nhanh để mau chóng rời khỏi đây, thật sự ở đây rất mất tự nhiên. Cô không hiểu tại sao mình lại bị chú ý đến vậy

– Giám đốc xuống kìa mọi người

Cả nhà ăn nhốn nháo với đủ loại âm sắc. Thảo ngẩng đầu lên hiếu kì theo dõi. Một người đàn ông lịch thiệp mỉm cười với tất cả mọi người trong quán. Gã đi theo lối chính, tay bưng một khay cơm giống tất cả mọi người ở đây. Thảo dừng hình khi ông ta đứng trước mặt cô.

Theo phản xạ, cô lập tức đứng dậy, cúi đầu chào

– Chào sếp..

Người đàn ông xua tay

– Hết giờ làm rồi, gọi tôi là Phong là được rồi.

– Tôi có thể ngồi đây không?

Thảo đưa mắt nhìn xung quanh, mọi người vẫn chăm chú nhìn cô bằng ánh mắt khinh khi và một chút ghen tức. Sỡ dĩ nói như thế bởi cô bắt nhìn cái bĩu môi của mấy cô trên phòng kế hoạch. Cô mất tự nhiên, cười gượng, gật đầu nhưng lại lo sợ. Sợ người khác hiểu lầm cô ngay từ ngày đầu vào công ti làm đã tiếp cận giám đốc.

Phong kéo ghế ngồi xuống, nhìn vào đĩa thức ăn của cô. Ngạc nhiên

– Sao lại toàn rau thế kia? Ăn vậy lấy đâu ra sức mà làm việc cho tôi?

Thảo lắc đầu, không nói gì! Phong tức tối hạ lệnh

– Này! Sếp hỏi mà không trả lời à?

– Không phải ông nói hết giờ thì không còn là sếp và nhân viên nữa sao?

– Nhưng hỏi thì phải trả lời chứ

Phong gần như cứng họng, chỉ cố vớt vát thế bí bằng câu trách móc trẻ con ấy.

Thảo đứng dậy, bê đĩa cơm vẫn còn một nửa. Bâng quơ nói

– Tôi ăn xong rồi, xin phép cho tôi đi trước.

Phong ngồi im trên ghế, ngạc nhiên hết cỡ trước cô gái lạnh lùng trước mắt. Ông ta còn chưa kịp ăn gì mà Thảo đã đứng dậy bỏ đi. Thật là mất mặt trước gần 100 nhân viên trong công ty.

Mang đĩa ra chỗ rửa bát, Thảo bị chặn lại bởi một người phụ nữ khá xinh đẹp, cô ta khoanh tay, không nhìn thẳng vào cô, mỉa mai

– Này! Tính vào đây lả lơi với sếp à?

– Chị nói gì vậy? Tôi không hiểu

– Ngây thơ quá – cô ta cười phá lên

– Con cóc ghẻ, về soi gương nhìn lại mình đi, không biết mình là ai thì đừng có leo trèo cho cực…

Biết mình chẳng thể nói lại người đàn bà ngoa ngoắt và vô lý này, Thato bỏ đĩa vào chậu nhựa trên bàn rồi đi ngang qua ả miệng rộng gần đến mang tai, đang rủa xả cô không thương tiếc.

Chẳng hiểu sao cô thấy buồn đến vậy, bản thân cô chẳng nhẽ đáng ghét đến mức luôn bị người khác hiểu lầm và ghét bỏ. Cô chỉ muốn yên ổn, sống và làm việc nhưng sao mọi thứ lại khó khăn đến vậy. Cô gái kia thích ông Phong nên ghen với cô chăng? Thật chẳng ra sao cả!

Tìm kiếm nâng cao: