Những ngã rẽ cuộc đời Phần 7

4:20 chiều 20 Tháng Bảy, 2015

– Anh đừng có thương hại tôi nữa.

– Tôi không cần ai cả, đi hết đi

– Em điên rồi!

– Tôi điên! Ừ đúng rồi…

Cô vật vã giữa những cơn đau xé lòng. Không cần gì cả, tất cả là vô nghĩa.

Đám tang của bố cô

Trời mưa tầm tã, bầu trời u ám đến não lòng. Con út cầm di ảnh của bố, cô cùng mẹ và hai đứa em đi theo sau quan tài. Trên đường tiễn bố ra nghĩa địa, mẹ cô ngã xuống mấy lần. Thân xác bà như đang đi mượn. Chẳng còn chút thần sắc nào cả. Nỗi đau là quá lớn! Với tất cả

Dĩ nhiên mẹ chồng và chồng cô cũng có mặt trong lễ tang. Cô không còn tâm trí nào mà để ý. Chỉ cúi đầu chào khi hai người họ đến viếng rồi lặng lẽ quỳ xuống chiếu..

Hôm nay, tìm dáo dác trong đám người nhốn nháo, chẳng thấy chồng cô đâu. Mọi người trách cứ con rể nhà này bạc nghĩa, bố vợ chết cũng không thèm ở lại quàng khăn tang.

Khi vượt qua được giới hạn của đau khổ, người ta lại cảm thấy bình thường

Cô không buồn, không giận, chỉ xót xa cho gia đình mình, cho chính bản thân mình đang dần mất giá trị trong mắt gia đình nhà chồng.

Ngước mắt lên trời….

– Bố ơi! Con sẽ thay đổi, con hứa với bố con sẽ mạnh mẽ…nơi chín suối mong bố an nghỉ…
Con người ta thật không dễ dàng gì để có thể biến mình thành một con người khác. Chúng ta khuông muốn thay đổi, nhưng rõ ràng chúng ta buộc phải thay đổi. Đó là quy luật của cuộc đời, dù muốn hay không, vẫn phải chấp nhận nó, như một điều kiện để sinh tồn.

Thảo tự nhủ bản thân mình phải thay đổi. Sự nhu nhược, thấp hèn trong suy nghĩ đã đẩy cuộc sống của cô vào bóng tối.. Chẳng ai giúp được cô cả… Chỉ có cô mới giúp được bẢn thân mình mà thôi..

om-han-ca-doi-vi-khong-chong-ma-chua1

Cô nói với mẹ rằng cô muốn lên thành phố ngay. Mẹ cô gạt nước mắt nhìn con, giọng đục khản

– Mẹ thương mấy chị em mày quá. Bố mày đi mẹ cũng muốn đi theo luôn. Nhưng nhìn xem, có mình mày lập gia đình, lũ trẻ nheo nhóc sao cho cam?

Bà lặng lẽ cúi đầu, mặc cho những giọt nước măt thi nhau chảy

– Mẹ ơi, dù sao bố cũng đi rồi, mẹ phải sống tốt thì bố mới vui. Những cái mất đi rồi, sẽ không biến mất đi hoàn toàn, mà sẽ hóa thành vĩnh cửu, không phải sao?bố vẫn ở quanh đây với gia đình mình mà..

Nói xong những câu đó, cô thấy lòng mình trùng xuống, mênh mang…

Cô không ở nhà với mẹ, cô muốn chạy trốn bầu không khí tang tóc bóp nghẹt lấy hơi thở của cô mỗi khi nhắm mắt.

” Phải lên thành phố, tiếp tục sống, sống đúng nghĩa”

Hùng có vẻ vẫn giận thái độ của Thảo hôm diễn ra đám tang. Hai con người bỗng trầm mặc hơn, ánh mắt tựa hồ như trốn tránh sự va chạm. Bức tường vô hình đang chắn giữa hai con người chẳng thể xâm lấn được khi mà bà Thanh cố vun đắp thêm.

Bà Thanh, vẫn thường hay nhắc đến khoản nợ một cách cố ý ngay cả khi biết cô vẫn chưa thoát khỏi đau buồn từ đám tang của bố. Cô không bao giờ, cả đời không bao giờ quên câu nói nghiệt ngã của mẹ chồng

– Không biết bao giờ tôi mới lấy lại được số tiền đưa cho chị đây? Xem ra tôi xác định là mất rồi. Chứ dù có bán thân của chị đi chắc cũng chẳng đủ đâu. Bố chị chết là cái số phải thế. Chớ có vin vào đau buồn mà quên đi số tiền ấy

Cô không nhớ khi ấy bản thân đã bàng hoàng đến cỡ nào. Nhưng cô không nao núng, nhìn thẳng vào mắt bà, khẳng định

– Con hứa sẽ trả lại mẹ! Từ ngày mai con sẽ đi xin việc, con mong mẹ không ngăn cấm con. Chỉ có như thế con mới không cần phải ” bán thân” trả nợ cho mẹ đâu!

Thảo gạt quá khứ đau buồn sang mộ bên, dùng hết chút sinh lực còn lại để thay đổi số phận. Chỉ có như thế, cô mới tồn tại được. Cái xã hội này ấy mà, khi mà ai cũng cố gắng bới móc những đau thương của người khác, cố gắng dìm người khác xuống tận cùng của bất hạnh thì việc có người chịu đưa tay cho mình nắm là điều không tưởng..

Bà Thanh không phản đối nhưng cũng chẳng chấp thuật. Chỉ ” hừ” một tiếng rõ to rồi nhìn cô khinh miệt. Trước khi đi, bà cố quay lại nói một câu thách thức

– Để xem chị làm được gì?

Chưa bao giờ cô thấy bản thân mình cương quyết như vậy. Phải rồi, đã đến lúc chứng tỏ bản thân, rằng cô không phải dạng ăn bám, loại kí sinh trùng hút máu như một số lân mẹ chồng cô bóng gió.

Hùng biết chuyện cô muốn đi làm, anh nói rằng ” tuỳ em”

Cô ngỡ ngàng, âm điệu sắc lạnh của anh làm cô hụt hẫng. Thì ra, những thứ liên quan đến cô vốn chẳng làm Hùng phải bận tâm. Tự bao giờ khoảng cách lại xa như vậy? Không biết là.. đối với anh cô chiếm vị trí nào?

Mái tóc dài dịu dàng của Thảo đã không còn, thay vào đó là một mái tóc hiện đại hơn. Đuôi tóc chạm vai, uốn bồng ra phía sau, chủ tiệm nhuộm lên đó một màu nâu nhạt rất tinh tế. Nhìn vào gương, cô sững dờ không nhận ra minh. Thì ra, đồng tiền rất có ma lực, biến một kẻ quê mùa thành một cô gái trẻ trung, hiện đại.

cai-tat-nhu-troi-giang-cua-bo-chong2

Hẳn là ai đó sẽ nghĩ con người Thảo bắt đầu thực dụng. Nhưng cứ thử nghĩ mà xem, tiền khá quan trọng đấy! Cuộc sống đưa đẩy cô đến đây cũng chỉ vì một chữ ” nghèo” vậy nên cô không thể phủ nhận những điều trên. Làm đàn bà phải chủ động trong tài chính thì mới sống độc lập được

Cô không nhớ ai đã nói với mình câu đó nhưng điều đó quả là chí lý.

Với bộ dạng mới,lúc trở về nhà, bà Thanh nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn tức tối. Cô dám thay đổi nghĩa là từ nay cô sẽ chống trả lại bà. Có chăng bà đang nghĩ thế. Nguyệt cũng không ngoại lệ, cô ta nhìn Thảo như thể nhìn một sinh vật gớm ghiếc nào đó khiến Thảo hơi chạnh lòng. Không sao! Chỉ cần cố gắng chứng tỏ bản thân là được..người khác nói thế nào cô cũng không được phép tổn thương. Càng suy nghĩ nhiều sự tổn thương càng lớn!

Sáng sớm, cô chỉn chu trong chiếc quần jeans cạp cao và chiếc áo sơ mi trắng. Nếu nhìn xa, ai đó vẫn có thể nghĩ cô là sinh viên. Cô không có đồ trang điểm, chỉ có duy nhất mộ thỏi son rẻ tiền mua vội trong lần diễn ra hội chợ tại khu phố. Đối với cô, thoa một chút son lên môi đã là đẹp đẽ lắm rồi…

Hùng tối hôm trước bỗng nói nhiều hơn với cô. Lâu lắm rồi vợ chồng không tâm sự hoặc chí ít là trò chuyện. Có lẽ Hùng biết cô vẫn đang căng thẳng chuyện đi phỏng vấn nên anh chủ động chia sẻ bí quyết đối đáp với các nhà tuyển dụng một cách thông minh nhất. Cô cảm kích lắm, luôn miệng cảm ơn và trong lòng hơi lâng lâng thứ cảm xúc của hạnh phúc.

” Thì ra chồng vẫn thương mình”

Cô tốt nghiệp ở một trường kinh tế ra, cầm tấm bằng giỏi trên tay nhưng không hiểu sao vẫn thấy thiếu tự tin. Rõ ràng cô muốn thay đổi nhưng không sao từ bỏ được tính khí nhút nhát ngại đám đông và ngại tiếp xúc với người lạ. Nó là khiếm khuyết lớn nhất của cô.

Đối tượng tuyển dụng là một công ty tư nhân có tiếng trên thương trường. Vậy nên từ sớm đã có rất đông người đến phỏng vấn. Trông ai cũng là lượt, trang điểm tỉ mỉ nhất, đẹp nhất trong mắt người tuyển dụng. Cô tự cười một mình ” trông mình chả khác gì con cóc xấu xí giữa một bầy thiên nga” có chăng sự thay đổi lớn nhất ở cô chỉ là mái tóc…nhưng đây có phải là cuộc đi người mẫu ảnh hay hoa hậu đâu mà, cần chi phải chú trọng quá. Cô tự an ủi mình như thế.

Tìm kiếm nâng cao: