Những ngã rẽ cuộc đời Phần 6

4:06 chiều 20 Tháng Bảy, 2015

Cô mở cổng, rón rén dắt xe vào sao cho không gây ra bất cứ tiếng động nào. Không ngờ, đằng xa có tiếng bước chân..cô nín thở nghe ngóng xem ai đi lại lúc nửa đêm…bà Thanh loẹt quẹt đôi dép tiến lại gần. Mẹ chồng cô bực dọc lên tiếng
– Chị đi đâu về? Bây giờ là mấy giờ?
Dạ..
– Mẹ ơi! Chuyện này con sẽ nói sau,con phải đi ngay bây giờ ạ.. Con chào mẹ..
Thảo gấp gáp lấy cái túi xách ở giỏ xe đeo vào toan chạy đi thì có tiếng quát:
– Giỏi lắm! Dám lơ đi không trả lời tao à? Mày đi với zai phải không?
Thảo định quay ra giải thích cho mẹ chồng hiểu nhưng có tiếng còi taxi ở cổng vang lên như thúc giục, cô vội vàng bước ra xe mà không hay biết rằng có một người đàn bà nhìn theo cô, mặt biến sắc, đằng đằng sát khí..
Chiếc taxi lao nhanh trong đêm tối, cô ngồi lặng im, trí óc chỉ nghĩ về người bố đáng thương đang nằm trong bệnh viện… Cả mẹ và các em cô nữa.
Bệnh viện vắng hoe, mùi thuốc sát trùng phả ra nồng nặc khiến cô ho sặc sụa. Phải đi tìm và gọi điện mãi cô mới tìm ra phòng bố đang nằm..
Mẹ cô ngồi thẫn thờ ở ghế, cô chầm chậm tiến lại, không biết trong đầu đang nghĩ gì, chỉ vô thức bước về phía mẹ, đặt tay lên vai bà
– Mẹ! Bố sao rồi
Mẹ cô ngẩng đôi mắt ngấn lệ, những gọt nước mắt phải khó khăn lắm mới chảy qua được những nếp nhăn trùng điệp trên khuôn mặt bà, Thảo cũng vì thế mà thấy đau điếng trong lòng, nỗi bất an choán lấy cô.
– Mẹ không biết…
Cô ôm lấy vai mẹ, cố để mẹ có thể mạnh mẽ hơn nhưng bản thân cô còn yếu đuối hơn mẹ. Gạt giọt nước mắt tren má,cô trấn an mẹ
– Bố không sao đâu mà mẹ! Mẹ đừng bi quan, nhất định bố sẽ qua…
Cô sực nhớ ra mấy đứa em không có mặt ở đây, cô hỏi
– Lũ nhỏ nhà mình đâu hả mẹ
– Mẹ nhờ bà Thám sang trông coi nhà cửa với lại trông chừng bọn trẻ rồi. Cho bọn nó đi lại phải lo cho chúng nó nữa…
Cả hai cùng thở dài, hướng mắt ra phía hành lang tối om như không có điểm sáng… Màn đêm bao phủ hai tâm hồn…
Nửa tiếng sau, cửa phòng bật sáng, bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang cất vào túi. Hai mẹ con cô hấp tấp chạy lại . Cuống quýt:
– Bác sĩ ơi… Bố tôi sao rồi
Gương mặt vị bác sĩ điềm tĩnh, gương mặt này làm cho bất kì thân nhân nào cũng phải lo sợ, nghĩ cũng lạ, người ta được cứu hay lúc không cứu được thì lúc trở ra, bác sĩ luôn bình tĩnh nhất..
– Sao bây giờ mới đưa ông ấy đến đây?
– Sao hả bác sĩ, có chuyện gì ạ?
Thảo mếu máo dù đã cố ghìm lòng:
– Ung thư phổi, sắp di căn
Hai mẹ con cô choáng váng, trời đất như sụp đổ, tất cả hoá một màu đen đúa. Thảo giật lùi vài bước, vịn tay vào cánh cửa để cơ thể khỏi ngã nhoài ra sàn…mẹ cô bật khóc, khóc hu hu vì sợ hãi và tuyệt vọng
Cô hỏi bằng giọng thẫn thờ
– Có cách nào cứu bố tôi không?
Vị bác sĩ tháo kính, nheo mắt nhìn thẳng vào cô:
– Phải mổ thôi, khối u lớn lắm, nếu mổ thì phần trăm thành công không cao. Gia đình bàn bạc kĩ rồi thông báo cho bệnh viện.
Mẹ cô đứng bên cạnh, ngất lịm, Thảo vội vã đặt mẹ ngồi xuống ghế. Đến bản thân cô cũng sắp ngã quỵ rồi. Cô nhìn theo bóng bác sĩ khuất sau hành lang, tim đau thăt như ai đang thò tay vào lồng ngực, nắm chặt quả tim của cô , không cho phép thở…
Bố cô nằm thiếp trên giường bệnh, xung quanh là tiếng kêu tít tít của máy móc. Ông như một cây củi bị ẩm mốc lâu ngày, da dẻ xanh nhớt, cô nhìn chỉ biết xót xa..cô ước người nằm đấy là cô, ước rằng cô có thể ghánh chịu đau đớn của bệnh tật giúp ông..
– Bố! Bố không được bỏ mẹ con con đâu. Còn con Tí, con Tôm, con Tép nhà mình nữa…bốn chị em con cần có bố, bố có nghe thấy con nói gì không?
Thảo nắm lấy bàn tay gầy guộc của bố, nghẹn ngào không nói thành câu. Cô đã mất đi đứa con của mình, cảm giác đau như muốn chết đi được. Giờ này phải nhìn bố chống chọi với tử thần, nỗi đau nhân lên gấp bội. Tại sao? Tại sao?
Cô gào lên trong câm lặng..

nhung-nga-re-cuoc-doi

Mẹ cô không khóc nữa, nhưng gương mặt u uất đến nhói lòng. Người đàn bà đã từng bị chồng vè mẹ chồng chì chiết một thời gian dài, đã chịu biết bao nhiêu đắng cay, tủi nhục vì không sinh được con trai, giờ này đang lặng lẽ chăm sóc chồng mình, như thể ông chưa hề gây ra cho bà bất kì nỗi đau nào. Con người, khi đối diện với những mất mát thì hận thù còn có nghĩa lý gì nữa?
– Nhờ vào điều gì mà mẹ lại mạnh mẽ như vậy?
Nhiều lần cô muốn thốt lên câu ấy.
Cả đêm, hai mẹ con ngồi thẫn thờ ngoài hành lang… Gia đình Thảo nếu như nói chính xác thì vẫn thuộc diện nghèo, hằng tháng vẫn nhận trợ cấp của chính quyền xã. Cô xuống quầy thu ngân của bệnh viện. Họ nói rằng nếu mổ bây giờ cũng mất gần 100 triệu bao gồm các chi phí phát sinh xung quanh ca mổ. Cô choáng váng… Nỗi bế tắc ùa đến. Nhiều thế này biết kiếm đâu ra? Chẳng lẽ cô lực bất tòng tâm nhìn bố cô chết hay sao? Không thể nào…dù có phải bán máu bán mạng lấy tiền cô cũng phải cứu bố…
– Chúng ta sẽ đưa bố đi phẫu thuật, bằng mọi giá mẹ ạ
Mẹ cô ngồi bên cạnh, giọng khản đặc và thái độ ngạc nhiên
– Làm gì có tiền hả con? Nhìn nhà mình xem, tiền triệu còn không có huống chi hàng trăm triệu…
Mẹ cô ôm mặt khóc. Không khí buồn đến não nề…
Cô ngồi thừ ra, đầu óc rối tinh rối mù.
Có tiếng ho trong phòng, mẹ cô chạy vào bỏ lại mình cô ngồi cô độc bên hàng ghế nhựa dài, với hàng trăm suy tính ngổn ngang…
Không được yếu đuối vào lúc này, phải cố gắng bình tĩnh… Phải cố gắng…
Cô tự nhủ với lòng hàng trăm lần như thế.
Sáng, cô dặn mẹ cứ ở viện,cô phải về nhà có chút việc. Thế là cô hăm hở bắt xe quay về…dù không muốn nhưng hôm nay, lần đầu tiên cô hỏi vay tiền mẹ chồng. Con số lớn quá, hi vọng là quá mỏng manh. Nhưng kệ, cô phải thử, vì bố, vì người chồng của mẹ, người cha của các em, cô nhất định phải thử…
Cánh cổng vẫn khoá im lìm, cô tra chìa khoá vào ổ nhưng mấy lần vẫn không mở nổi. Nhìn kĩ thì nó đã là một cái ổ khác. Trong lòng không thôi thắc mắc tại sao bà Thanh lại thay ổ, phải chăng bà đang giận cô vì tối qua không thèm đếm xỉa gì đến bà, hớt hải đi ngay trong đêm. Cô vỗ trán, trách mình hồ đồ…có lẽ bà không muốn cô vào nhà nữa rồi.
Cô bấm chuông rồi nín thở chờ đợi, không có động tĩnh gì cả, cố bấm thêm mấy lần nữa thì bà Thanh lăm lăm tiến ra, mặt hầm hàm như đối diện với kẻ thù..
Vừa mở cửa, cô chưa kịp nói câu chào hỏi đã ăn ngay một cái tát như trời giáng của mẹ chồng. Mặt cô tê bì, tai ù đi vì lực quá mạnh..
– Con lăng loàn này, mày dám bỏ nhà đi với trai ngay trước mặt tao à. Mà vào thu dọn đồ ra khỏi nhà tao!!! Mau lên
Thảo hốt hoảng phân trần, cái tát khi nãy chưa thể làm cô đau bằng chính sự lo lắng, nỗi sợ hãi …ngập tràn trong tiềm thức
– Mẹ nghe con nói đã….
– Đi vào nhà!
Bà Thanh lạnh lùng ra lệnh cho Thảo, cô líu ríu đi theo sau, trong lòng ngổn ngang những mối bận tâm khác nhau. Giờ này chồng cô đang ở đâu? Sao những lúc cô cần anh luôn vắng mặt?
– Con xin lỗi mẹ, chuyện không như mẹ nghĩ đâu ạ
Vừa bước chân vào phòng khách, Thảo hấp tấp lên tiếng thanh minh cho những hành động ngu xuẩn tối qua. Sở dĩ cô cho là ngu xuẩn bởi đX không đủ bình tĩnh nói cho mẹ chồng những gì đang xảy đến với gia đình cô.
– Tôi gọi thằng chồng chị về rồi. Từ giờ cho đến lúc về, chị khôn hồn đừng có giải với cả thích, tôi không muốn nghe. Chỉ thương cho thằng con trai tôi, nó ngày đêm vất vả kiếm tiền về cho chị, gia đình tôi nuôi báo cô chị hơn 2 năm trời. Đấy! Chị xem, bản thân chị có sinh cho dòng họ nhà tôi được đứa cháu nào đâu! Nhà này hết phúc rồi..
Bà Thanh hờ hững nhìn Thảo. Cô thấy buồn, chính xác là tuyệt vọng khi mẹ chồng không cho mình cơ hội giải thích. Bà Thanh lại bới móc chuyện cũ và cái thực tại đầy đau đớn này ra để trách móc cô. Cô không trách bà, chỉ trách ông trời cướp mất một hài nhi chưa kịp hít thở không khí của cô. Nỗi đau này, có lẽ chỉ đến lúc chết cô mới quên được. Bố cô giờ còn đang nguy kịch trong bệnh viện, cô không biết mình phải làm gì cả. Bế tắc đến cùng quẫn.. Cô chỉ biết cố ngăn những giọt nước mắt trực trào nơi khoé mắt hốc hác, nơi cuống họng đắng chát..
Nửa tiếng sau Hùng về… Thảo như bị trói chặt vào cái ghế, muốn nhổm dậy ngầm ý chào chồng nhưng khi bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của bà Thanh, cô không dám cử động…
Bà Thanh thuật lại câu chuyện, theo những gì bà nhìn thấy và cảm nhận. Đã có lúc Thảo muốn lên tiếng để minh oan cho bản thân, nhưng không thể. Hùng, ánh mắt hằn học, nghi kị nhìn cô. Lạnh lùng như tảng băng:
– Mẹ nói đúng không?
Anh gằn lên từng chữ, bóp chặt lấy tay cô. Cô cố vùng vẫy, bà Thanh tiếp
– Hỏi nó thì bằng thừa à? Chính mắt mẹ nhìn thấy có ai đó bóp còi xe ngoài cổng, nó còn hớt hơ hớt hải đi ngay cơ mà..
– Đồ mất nết!
Lại một cái tát nữa từ hùng, cái tát nảy lửa khiến Thảo không thăng bằng, ngã nhào xuống đất, chỉ kịp vị tay vào thành ghế. Cô không ngờ có ngày Hùng – người chồng cô yêu thương hết mực lại có thể ra tay đánh vợ. Mọi thứ như sụp đổ. Cô không kìm được, khóc như chưa bao giờ được khóc. Nỗi đau chồng chất nỗi đau…cô vẫn quỳ gối, tiến lại gần Hùng trong tư thế phục tùng nhất…
– Xin anh tin em! Không phải như thế đâu.. Bố em, không! Bố chúng ta đang cấp cứu ở bệnh viện. Em biết lỗi rồi, đáng lẽ em phải nói cho mẹ nghe ngay từ đầu, em không nên gây hiểu lầm cho mẹ..mẹ ơi!! Con xin lỗi, con nói thật… Con không dám làm gì có lỗi với chồng con đâu..
Thảo vật vã dưới sàn nhà.. Sự tự tôn trước đây biến đi đâu mất, cô giờ đây là một kẻ khốn cùng, đang lạy lục van xin một ân xá của những kẻ bề trên..
Cô tưởng bà Thanh hoặc Ít ra chồng cô chịu tin vào những lời cô nói. Nhưng cô đã lầm. Bà Thanh cười khẩy
– Bây giờ chị trơ trẽn đến mức đem tính mạng của bố chị ra làm bia đỡ đạn à? Xem ra cũng có hiếu đấy!
– Không nói nhiều nữa, lên phòng thu dọn đồ đạc.. Đi liền cho tôi..
Thảo hoảng loạn, níu chân Bà nhưng vô ích, bà Thanh bỏ vào phòng đóng cửa đánh ” rầm ” một cái.
Cô nhìn Hùng, kiếm tìm một sự cảm thông nơi anh, nhưng ánh mắt lạnh lẽo như hồ nước mùa đông của anh làm cô sợ hãi..cái tát khi nãy, thật sự rất đau… Cái đau xâm lấn từ ngoài vào tận trong tim… Người đàn ông này, không tin cô nữa rồi..
– Anh!
Hùng nhìn cô giận dữ, như thể anh không muốn nghe bất cứ lời nao từ cô. Anh bỏ lên gác, cô tuyệt vọng nhìn theo rồi vội vã đứng dậy.

Vào phòng, cô thấy Hùng đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, khói thuốc nghi ngút trên môi anh. Anh không ngoảnh lại. Cô vẫn muốn anh tin những điều mình nói là thật. Lúc này, giọng cô khản đặc. Hai bên má sưng vù vì cùng một buổi sáng phải lãnh trọn hai cái tát của hai người quyền lực trong ngôi nhà này. Tâm trạng hỗn loạn bởi có quá nhiều thứ cần làm vào lúc này. Lấy hết can đảm, cô đưa ra lời khẩn cầu đối với chồng
– Bố cần phải làm phẫu thuật ngay, anh có thể nói với mẹ giúp em…
– Tiền chứ gì?
Hùng quay lại, có vẻ như anh đã hiểu cái tát khi nãy anh dành cho cô là cả một nỗi oan uổng. Nhưng đối với một người đàn ông, lời nói và hành động chẳng thể rút lại. Anh không dịu lại, thậm chí còn gay gắt hơn
– Vâng! Em cần nó ngay bây giờ
– Bao nhiêu?
– Nhiều lắm, những gần 100 triệu, nhưng bây giờ em cần một nửa đặt cọc
Hùng cười nhạt làm Thảo thấy lạnh sống lưng. Nụ cười ấy có ẩn ý gì? Tại sao cô lại thấy u uất đến thế? Có lẽ anh đang khinh cô vì cô vòi vĩnh tiền anh hay sao? Cảm tính của cô không sai:
– Đến bây giờ anh hiểu mục đích em về đây với anh sau năm lần bảy lượt em ra đi rồi. Tiền bạc của gia đình anh xem ra cũng phát huy tác dụng rồi đấy..
Hùng lấy chìa khoá két, mở vội cánh tủ với thái độ không mấy vui vẻ. Cô không biết anh có bao nhiêu tiền. Anh không cho cô biết mật mã, trước đây cô không quan tâm, nhưng bây giờ thì thực sự cần…
– Đây! Số còn lại anh bảo mẹ đưa cho em! Dù không phải là tiền của mình nhưng đừng tuỳ tiện dùng…
Chồng cô như đang cố tình cứa vào cô những nhát dao chí mạng. Cố rình đụng chạm đến sự tự trọng của cô… Phải gạt bỏ tự tôn sang một bên..cô tự nhủ mình như thế!
– Em sẽ trả lại đủ số tiền này cho gia đình anh. Em hứa đấy
Thảo gạt nước mắt,vừa chạy ra đến cửa thì bà Thanh bước vào..
– Đứng yên đấy! Chị giỏi quá! Định qua mặt bà này mang tiền của cái nhà này đi à?
– Con…
– Câm mồm! Gái đĩ già mồm! Đưa đây
Bà Thanh giật cái túi xách trên người Thảo, đổ ngược cái túi, mấy thứ đồ lặt vặt và cục tiền rơi ra.
Hùng quay mặt đi chỗ khác, Thảo cầu cứu chồng nhưng vô ích..
– 50 triệu, chị dám đào một lúc ngần này tiền ?
– không phải đâu mẹ ơi! Bố con đang cần mổ, con chỉ vay tạm để lo cho bố con, sau này con hứa sẽ trả đủ mà mẹ.. Con xin mẹ, mẹ cho con mượn…
– Bà Thanh cười phá lên, nhìn cô đầy mỉa mai
– Chị định bán thân kiếm tiền trả tôi à?
Thảo im lặng, có lẽ bà ây nói đúng. Hơn hai năm nay cô chưa kiếm được một đồng nào cả. Thế nên bây giờ cô chẳng thể làm mẹ chồng tin tưởng mà giao cho cô một số tiền lớn như vậy. Giá mà cô được phép đi làm thì có lẽ bây giờ tình huống không bi đát như vậy…
– Không phải tôi sống không có tình nghĩa, chị muốn vay thì phải kí giấy, có vay có nợ đàng hoàng. Chị chịu thì kí tên vào rồi lấy tiền
Thảo bàng hoàng, cái gì cơ? Đối với mẹ chồng cô, ngay cả con dâu cũng phải kí giấy nợ với gia đình nhà chồng? Cô chua chát trong lòng nhưng vẫn gật đầu đồng ý..
⭐️⭐️⭐️
Ngay khi có tiền, Thảo mang đến bệnh viện đóng tiên viện phí để bác sĩ mổ cho bố. Có vẻ tình hình không khả quan cho lắm. Bác sĩ nói mổ thì mổ nhưng gia đình cũng nên chuẩn bị tâm lý. Cô nghe mà thấy lạnh người. Tâm trí rối loạn không nghĩ được gì. Hai mẹ con chỉ biết ngồi nhấp nhổm ở hành lang mà cầu nguyện.
Hùng và bà Thanh đến, hai người hỏi han tình hình của bố cô vài câu rồi đi luôn. Thảo có bảo Hùng ở lại cô có chuyện muốn nói nhưng anh tàn nhẫn quay gót, không để cô có cơ hội nói một lời nào cả.
Hơn hai tiếng trôi qua, nước mắt của hai người đàn bà dường như đã cạn khô. Cửa phòng bật sáng, mở toang…
Toàn bộ kíp mổ đã xong xuôi, bác dĩ bảo ca mổ thành công, bây giờ đang chờ đợi tiên lượng của bệnh nhân có tốt hay không? Vừa mừng vừa lo, cảm giác thật khó chịu…
Bố cô nằm đó, thân thể tàn tạ như cây khô gặp bão. Trong trí nhớ của cô không còn là những ngày tháng cự khổ, chịu nhiều đòn roi của bố nữa, mà là nụ cười hiền từ của ông. Là những buổi chiều rong ruổi cùng ông trên những cánh đồng lúa, là lúc ông bắt cho cô những con châu chấu to cho cô chơi…

bi-mat-bi-bai-lo-khi-dua-con-van-con-trong-bung-me

Những khoảnh khắc ấy chợt vỡ tan như bong bóng xà phòng..
Cô về quê đón mấy đứa em lên với bố. Những đứa trẻ hằng ngày vẫn huyên náo như ong vỡ tổ thì ngày hôm nay đây, chẳng ai bảo ai.. Tất cả lặng lẽ ngồi bên bố, kể cho ông nghe những kỉ niệm mà chúng đã có với ông.
Bác sĩ nói người nhà cố gắng trò chuyện với bệnh nhân nhằm mau chóng khơi dậy trong người bệnh niềm tin và cốt là để tránh khỏi hôn mê sâu. Bọn trẻ đã làm rất tốt…bố cô cử động khớp tay, mắt giật giật như muốn đáp trả lại những câu chuyện của cả bốn chị em cô. Cả nhà reo hò như trúng độc đắc. Vậy là… Bố cô không sao cả…
Cuộc sống của cô bây giờ phải chia làm hai ngả. Vừa phải về cơm nước cho gia đình chồng, vừa phải chạy vạy ở bệnh viện. Cô gần như kiệt sức, cơ thể gầy rộc khiến mẹ phải bật lên những tiếng xót xa
– Bố mẹ làm khổ mày rồi
Đôi lần mẹ cô hỏi về số tiền lớn làm phẫu thuật cho bố, cô gần như lảng sang chuyện khác, chỉ ậm ừ cho qua chuyện, mẹ cô mà biết chuyện cô kí giấy vay nợ của mẹ chồng thì chắc bà sẽ buồn lắm! Lắm lúc cô hoang mang bởi sau này chưa biết phải làm gì để kiếm tiền trả cho gia đình ấy nhưng rồi lại tự trấn an mình” sẽ ổn thôi”
– Chị Thảo ơi! Bố tỉnh rồi
Cô đang nói chuyện với bác sĩ về bệnh tình của bố thì con út gọi. Bố cô đã tỉnh, đồng nghĩa với việc ca mổ cho kết quả khả quan. Nhưng còn một nỗi lo nữa, chính là tiền làm hoá trị. Tiền bạc đè nặng lên tâm hồn cô bao nhiêu ngày nay. Thậm chí nó còn ám ảnh ngay cả trong giấc mơ
Bố cô đã ăn được một ít cháo và uống được sữa. Nhìn thấy cô, ông bật lên những tiếng đứt quãng
– Thảo! Bố làm khổ mày rồi.
Thì ra, chuyện cô sống như thế nào ở nhà chồng mẹ cô đã nói cho ông biết trước. Khoé mắt nhăn nheo của ông khẽ rơi ra một giọt nước. Ông trách bản thân ông ích kỉ và gia trưởng, vô tình đẩy cuộc đời cô vào chỗ đau khổ
– Nếu con khổ quá, thì về với bố mẹ và các em. Bố không sợ mất danh dự hay thể diện nữa.. Chỉ cần nhìn con hạnh phúc
Thảo rưng rưng, trong lòng có hai thứ cảm xúc: vừa đau đớn vừa hạnh phúc. Bố cô đã nhìn những điều mà trước đây ông không màng tới..
– Chỉ cần bố sống khoẻ với chúng con là được rồi! Bố đừng lo…
Cả nhà nhìn nhau chan chứa yêu thương
Nhưng cuộc đời luôn nảy sinh quá nhiều bi kịch, chúng ta không thể biết được, chúng ta sẽ đột nhiên mất đi thứ gì, vào bàn tay của số phận. Có những câu chuyện tưởng như sẽ kết thúc như một dấu chấm lửng, lại trở thành một dấu chấm câu tàn nhẫn
Khi cả nhà đang chuẩn bị theo phác đồ của bệnh viện làm hoá trị cho bố cô thì bỗng xảy ra chuyện. Khi ấy Thảo đang ở nhà nấu cơm cho mẹ thì nhận được điện thoại của mẹ, yêu cầu cô vào viện ngay. Có tình huống xấu xảy ra. Trong điện thoại, mẹ cô khóc rất nhiều. Thế là, đang nấu nướng dở, cô bỏ lại mọi thứ, hấp tấp lao vào viện dù bà Thanh cằn nhằn
– Nấu cho xong, đi đâu thì đi
Tai cô ù đi, chẳng nghe thấy gì, lồng ngực như thắt lại..Lần đầu tiên cô gắt lên với mẹ chồng
– Con không thể không đi được…
Cô chẳng rõ là mình đang nhìn thây thứ gì? Mọi thứ nhoè nhoẹt qua đôi mắt rưng rưng của cô. Có gì đó vụn vỡ, cảm giác mất mát bao trùm..
Bác sĩ nói bố cô bị tràn dịch màng phổi, đã cố gắng hút nhưng không cứu vãn được nữa
– Tôi xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức, mọi người có thể vào nhìn ông ấy lần cuối..
Cái gì thế này? Mọi thứ vẫn đang tốt mà?
Mẹ cô ngất lịm, cô phải đưa bà sang phòng bệnh khác truyền đạm.
Sao cuộc sống lại bất công với bà như vậy. Chồng bà bắt đầu muốn thay đổi cũng là lúc ông phải xa lìa thế gian này, rời bỏ bà bằng một cách tàn nhẫn như vậy?
– Bố ơi! Con chưa biết kết quả học kì 2 đâu. Nhưng chắc chắn con được học sinh giỏi. Bố đừng chết!
Lần lượt từng đứa lại gần bố, khóc nức nở, kể cho bố nghe thành tích học tập của mình. Nhưng vô ích..
Mấy đứa em khóc hu hu, bọn chúng luôn miệng gọi bố, lay vai ông mong só ông tỉnh dậy. Nhưng không, thật độc ác, ông vẫn nằm ngủ ngon lành mặc tiếng gọi đầy ai oán của đan con. Thảo không khóc, không sao rơi nước mắt được. Cô thấy trỗng rỗng. Mất hết! Những thứ quan trọng với cô đều lạnh lùng rời bỏ cô như thế! Đúng rồi, cô vốn dĩ không phải con cưng của may mắn, cô chỉ thuộc về bất hạnh mà thôi..
Chân bước nặng trịch, cô nhìn bố…
– Bố còn nhớ bố hứa gì với con không?
Cô lấy trong túi con cào cào bằng lá tre mà cô luôn giữ gìn. Con Tép – em gái cô đã đưa cho chị ngày chị đi lấy chồng.
– Bố làm đúng không bố? Đẹp lắm! Bố dậy làm cho con thêm mấy con nữa, ba đứa em con chưa ai có cả.
– Bố mở mắt ra nhìn con đi! Bố chưa được bế cháu ngoại cơ mà! Bố ác thế?Sao bố đan tâm bỏ chị em con mà đi? Bố bảo gia đình mình phải sống sao?
Bố đi như thế mà được à?
Không thở nổi, cô lấy tay tự đấm vào ngực mình. Con Tí lao ra giữ chị
– Chị ơi! Đừng làm thế! Đau lắm…
Bốn chị em ôm nhau, lòng ngổn ngang trăm nỗi đau đớn xếp chồng…
Biết tin bố vợ vừa mất, Hai mẹ con Hùng hăm hở vào viện. Lúc này bố Thảo được trùm khăn trắng lên mặt. Màu trắng tang thương…
– Em đừng buồn nữa…
Hùng an ủi nhưng cô gào lên
Như một kẻ mất trí, cô gạt phăng tất cả sự quan tâm từ Hùng

Tìm kiếm nâng cao: