Những ngã rẽ cuộc đời Phần 5

3:59 chiều 20 Tháng Bảy, 2015

Sáng ra, Hùng lăng xăng xách đồ ra cho Thảo, cô bịn rịn chia tay bầy em như thể đây là lần đầu xa nhà, mẹ cô giấu nước mắt, kéo con gái lại gần dặn dò nhiều điều, trong lòng bà chưa thôi day dứt về cuộc hôn nhân của con gái. Khuôn mặt khắc khổ bao năm gió sương lại một lần nữa hứng chịu những giọt nước mắt lăn dài.

Bà bảo
– Thôi, cố lên con ạ! Bố mày không biết chuyện gì, ông ấy vẫn kì vọng vào tương lai của con lắm!
– Con biết rồi mẹ ạ, nhưng sao con thấy bồn chồn quá!
– Quên hết mọi thứ đã qua, bắt đầu một cuộc sống mới. Là người lớn, phải biết tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn, cho cuộc sống sau này của mình. Tuyệt đối không được hối hận và thở than.
Hùng lại gần kéo tay cô đi, cả hai cúi chào bố mẹ cuốc bộ trên con đường đất quen thuộc. Ngôi nhà thấp thoáng sau bóng cây. Cả hai im lặng, Thảo mông lung nhìn gò đất hoang hoải gắn liền với tuổi thơ của cô. Bất chợt, Hùng nhẹ nắm tay cô, cảm giác này…
– Em đừng suy nghĩ nhiều…
Cô cười nhẹ, gật đầu…
Chiếc xe khách dừng chân ở bến xe, cô ngó vào đồng hồ, đã hơn 9 giờ sáng. Cô và chồng lên taxi trở về căn nhà to sừng sững trong khu phố.
Căn nhà kia rồi, sao cô hồi hộp đến vậy. Cô không biết nên nói gì với bà Thanh. Rõ ràng hành động này hết sức vô duyên, cô ngẩng cao đầu bỏ đi vì bản thân bị vu oan giá hoạ, bây giờ khi sự việc rành rành nhưng sao thấy cứ phải luồn cúi trước bà. Hùng thấy thế, chủ động kéo vali bấm chuông inh ỏi và không quên trấn an cô:
– Em đừng căng thẳng, mẹ biết em vô tội mà..
Thảo đứng đực ra, thấp thỏm chờ đợi..
Bà Thanh ra mở cổng, vẻ mặt không có gì là ngạc nhiên khi thấy Thảo, bà hất hàm
– Hai đứa vào nhà đi!
Cô chưa kịp chào thì bà Thanh đã quay gót đi, không một lời nào cho thấy bà đang ăn năn về những việc bà đã đổ lên đầu cô. Lúc này, Thảo thấy hụt hẫng và hối hận. Hơn ai hết, cô biết rõ kể từ giây phút này, cô nằm dưới trướng của mẹ chồng nhưng vẫn không thôi hi vọng bà sẽ hiểu cho chân tình của cô.
Có thể, ai đó sẽ nói rằng cô ngu muội, mù quáng đến độ làm cho người khác phát cáu. Thậm chí con nhạo báng cô là kẻ ham vật chất nên mới cố bám theo Hùng dù bị đối xử không ra gì? Chẳng ai hiểu vấn đề ngoài cô, vâng, chỉ cô mới hiểu mình cần gì? Chỉ cô mới hiểu …
Bà Thanh trịnh trọng ngồi ở ghế, đưa cặp mắt dò xét về phía Thảo, cô không run, trái lại cảm xúc vô cùng tự nhiên
– Chị chắc cũng biết hết chuyện rồi phải không?
– Dạ, vâng..
– Tôi không phủ nhận rằng tôi quá non nóng dẫn đến hiểu lầm cho chị, nhưng rõ ràng chị lại tỏ ra không cần gia đình này, tôi rất thất vọng..
– Con không có ý muốn ruồng bỏ gia đình mình, chỉ là con thấy ấm ức khi bị oan và mẹ đã nói những lời không hay về gia đình con. Con thật sự không chịu được..
– Tôi đã trừng trị con Nguyệt và bắt nó về nhà thờ tổ dọn dẹp một tuần rồi. Khi nào nó về đây, nó sẽ đích thân xin lỗi chị. Còn chị, tôi nghĩ chii nên sửa đổi tính cách thì mới có thể sống được ở gia đình này.
Bà Thanh đứng dậy, bỏ đi, Hùng gật đầu nhẹ ngầm nói với Thảo rằng ” Ổn rồi”
Thảo đi lên gác trước, Hùng chạy theo sau ..
Thảo ngồi xuống giường, chăn ga mới tinh, cô ngẩn ra, Hùng cười nhẹ
– Chào đón em trở về với căn phong này
Cô không thể nở một nụ cười nào cả, lời nói khi nãy của bà Thanh có gì đó rất lạ, cô lờ mờ nhận ra rằng bà ấy không hề thay đổi, chỉ là nói nhận lỗi một cách sáo rỗng trước mặt Hùng mà thôi. Cô thở dài não nuột…
Nhưng thôi, dù sao cô vẫn phải sống tốt quãng thời gian sắp tới, ít nhất cũng phải khiến cho bố mẹ cô an tâm chốn quê nhà. Vậy nên,chẳng ai có quyền sống cho riêng mình cả, đâu đó vẫn phải dành cho người thân..

nhung-nga-re-cuoc-doi

Thời gian êm đềm trôi, con thuyền tưởng như đang cập bến an toàn thì ngờ đâu cơn giông bão lại kéo đến…
Thảo vẫn tận tuỵ bên gia đình chồng gần hai năm sau cái ngày cô bỏ về quê và được Hùng đón về. Nếu nói đây là khoảng thời gian yên bình thì cũng không đúng mà kể cũng không sai. Bà Thanh tuy đã bớt khắt khe trong suy nghĩ, hằn học trong cách nói chuyện nhưng trong lòng bà vẫn không hề ưng Thảo chút nào. Chỉ là cố gắng không gây chiến để gia đình êm ấm.
Về phần Nguyệt, sau lần lấy cắp đồ của mẹ bị phát giác, bà Thanh bắt cô phải xin lỗi Thảo, dù lòng ấm ức lắm nhưng trước mặt anh và mẹ, Nguyệt không thể không làm theo. Thế là Nguyệt nói xin lỗi nhưng không hề có chút thiện ý nào cả. Thảo vui vẻ chấp nhận điều đó như một điều tất lẽ dĩ ngẫu. Dù sao cũng không thể ép người ghét mình chuyển sang trạng thái yêu được . Cảm xúc chẳng phải là thứ dễ điều khiển..
Rồi chẳng hiểu sao, sau gần hai năm gần gũi với Hùng, không dùng biện pháp nào cả nhưng tuyệt nhiên không thấy cô có tin mừng. Cô thất vọng, càng buồn hơn khi bắt gặp cái thở dài của bà Thanh. Đã nhiều lần, bà Thanh bóng gió về việc cô phải sinh con trai cho dòng họ trần và phong phanh việc bằng giá nào cũng phải có người nối dõi. Thế là, những trận chiến ngầm giữa hai người phụ nhữ nổ ra.
Đã gần hai năm trôi qua, nhưng chưa khi nào cô nguôi ngoai nỗi đau về đứa con gái xấu số. Nó là nỗi ám ảnh, là quá khứ đen đặc, là những mảnh ghép vỡ đâm vào lòng cô đau nhói. Nhiều lần, khi hai vợ chồng gần gũi nhau, cô không hề có cảm xúc, mắt nhìn trừng trừng lên trần nhà khiến Hùng bất giác buông cô ra. Có lẽ, với đàn ông, việc ân ái với một người phụ nữ thụ động và chai lì chẳng khác nào làm việc với một que củi. Rồi chẳng ai nói với ai câu gì, khoảng cách ngày một xa…
Thảo biết nếu tình trạng này cứ mãi xảy ra thì cô sẽ mất anh lúc nào không hay, cô cuống cuồng tham khảo sách báo và tìm gặp bác sĩ tâm lý hi vọng sẽ ổn hơn. Nhưng chẳng ai giúp cô ngoài bản thân cô được.. Có lẽ nỗi đau quá lớn khiến cô luôn sống một mình trong nỗi sợ hãi và căng thẳng nên việc có thai bỗng trở lên khó khăn…
Cô loay hoay trong nỗi hoảng sợ của chính mình, cuống cuồng đi tìm lối thoát cho những vướng víu của tâm hồn. Chồng cô vẫn đi đi về về, vẫn bận rộn với công việc của một anh chàng kĩ sư. Đôi khi, nhìn anh cặm cụi bên những bản vẽ, cô thoáng rùng mình khi nghĩ về việc sẽ có cô gái nào đó xinh đẹp hơn, tài năng hơn cô kéo anh ra khỏi cuộc đời mình, lúc ấy có lẽ cô sẽ suy sụp, suy kiệt mà chết dần chết mòn mất…
Lại một mùa đông nữa tràn về, cái lạnh cắt da cắt thịt bởi người ta vẫn đang quen với tiết trời mùa thu, đang được ru ngủ bởi những cơn gió heo may mát rượi. Nhanh thật, mới đó mà đã là mùa đông thứ 3 bên gia đình chồng, tháng này, người ta trở lên gấp gáp hơn, không phải vì nhiều việc hơn mà phải khẩn trương nhue vậy. Tâm lý chung, ai cũng muốn hoàn thành công việc trước tết để có thể an tâm vui vẻ những ngày đầu năm mà không phải bận tâm nhiều đến dự án này dự án nọ. Chồng cô không ngoại lệ, anh đi làm từ sớm nhưng trở về rât muộn, có khi cả nhà chuẩn bị đi ngủ thì anh mới về. Dĩ nhiên cô không thể đi ngủ trước. Một người đàn bà cặm cụi bên mâm cơm đã nguội, chốc chốc nhìn ra phía cổng, chỉ cần nhìn thấy đèn xe máy rọi vào trụ cổng là ánh mắt cô sáng rực, nhưng rồi lại thất vọng não nề khi nhận ra đấy là xe của nhà kế bên.
Cô muốn đi làm, mẹ chồng gay gắt phản ứng:
– Nhà này có thằng Hùng đi làm nuôi chị rồi, cần gì phải nhao ra ngoài làm việc. Công việc của chị bây giờ là sinh cháu trai cho dòng họ Trần này nè! Mấy lần đi ăn giỗ tổ, tôi muối mặt vì người nọ người kia hỏi han cháu chắt…
Rồi bà thở dài, nhìn cô đầy ẩn ý…
Cô buồn, cảm xúc chênh vênh chạy dọc khắp cơ thể. Cô muốn lắm, rất muốn có thêm những đứa con khác, để khoả lấp nỗi dày vò trong tâm tưởng về đứa con đoản mệnh, để níu giữ hạnh phúc gia đình hiện tại. Nhưng… Thật khó….
Bố mẹ cô thỉnh thoảng cũng gọi điện lên. Ban đầu thì hỏi thăm về cuộc sống của cô như thế nào. Nhưng bao giờ cũng vậy, câu cuối cùng luôn là
– Thế mày có gì chưa?
Cô chỉ biết thở dài, lảng sang chuyện khác. Nó chẳng khác gì xát muối lên vết thương lở loét… Cảm giác bất lực đè nặng tâm can…
Mơ hồ…..
Một đêm mưa gió, Thảo nhận được điện thoại của mẹ. Cô luôn giật mình khi nghe tiếng chuông điện thoại khi đang ngủ, nhất là ban đêm. Sấm chớp loằng ngoằng âm thanh tậm tịt trong điện thoại, cô cố gắng chạy vào nhà tắm, đóng kín cửa sao cho nghe được rõ…

nhung-nga-re-cuoc-doi
Tại sao ông trời luôn muốn đẩy cô vào bĩ cực? . (Ảnh minh họa)

Cô thấy bất an, mấy hôm trước mẹ cô có gọi ra nói rằng bố cô đang ốm, sốt mãi không khỏi, cơ thể càng ngày càng héo úa. Cô xót xa kêu mẹ ho bố đi bệnh viện nhưng bố cô nhất định không đi. Ông bảo chỉ ốm nhẹ vài hôm là khỏi. Tính khí ông vốn đã như thế, chẳng ai lay chuyển được. Hôm nay đang đêm, mẹ cô gọi lên khiến cô không thể không lo lắng, chỉ sợ tình hình xấu đi.
– Thảo ơi! Bố mày ho ra máu rồi, cả nhà đang chuyển ông ấy lên bệnh viện.
Tiếng sét ngoài trời không to bằng tiếng sét trong lòng cô.
Mẹ cô nói tên bệnh viện, cô chỉ kịp nghe có thể vội chạy vào phòng thay quần áo. Nếu là ngày bình thường, cô sẽ kể với chồng và nhờ anh đèo đến bệnh viện bố đang nằm. Nhưng hôm nay thì khác. Chập tối cô nhận được tin nhắn từ anh
– Em và mẹ cứ đóng cửa đi ngủ đi, hôm nay anh ngủ lại ở công ty. Cần hoàn thành bản thiết kế ngày mai phải nộp..
Chẳng biết tự bao giờ, ngôn ngữ giao tiếp của hai vợ chồng chuyển sang chế độ nhắn tin, những dòng chữ cộc lốc và khô khốc!
Trời mưa rất to, đã gần 1 giờ sáng. Mẹ chồng và em chồng đã ngủ, cô định xuống nói với mẹ một câu nhưng sợ làm phiền giấc ngủ của bà nên lại thôi. Xuống nhà xe, cô dắt xe đạp điện ra, mặc tạm cái áo mưa rồi ra cổng. Mẹ cô bảo sáng mai ngớt mưa cô hãy đến, nhưng làm sao cô có thể ngủ được khi nóng ruột như ngồi trên đống lửa.
Nhà có hai cái chìa khoá, cô giữ một chiếc nên không lo sáng mai bà Thanh không mở cổng được. Bằng thái độ hăm hở và khẩn trương, cô lao xe trên con đường vắng hoe, ánh đèn vàng vọt. Trong lòng không khỏi lo lắng cho tình trạng của bố. Thỉnh thoảng thấy tim mình nhói lên một hồi…
Đi được một đoạn, cô hoang mang khi nhớ ra một điều: mình không biết đường…
Hằng ngày,cô chỉ loanh quanh ở con phố này và một vài con phố khác, bệnh viện ở xa như thế, đêm khuya như thế này biết hỏi ai? S
Mưa mùa đông luôn làm cô lẩy bẩy. Chết tiệt, sao lại mưa vào hôm nay mà không phải là hôm khác? Tại sao ông trời luôn muốn đẩy cô vào bĩ cực? Cô bật khóc… Giờ này… Bố cô không biết ra sao nữa…
Đứng giữa làn mưa lạnh buốt,cô không biết mình phải đi về hướng nào…
Đằng xa, có đèn pha ô tô rọi thẳng vào mắt khiến cô phải nheo mắt lại, lấy tay che. Chiếc oto, chính xác là chiếc taxi dừng lại bên cạnh, người đàn ông trung niên thò đầu ra ái ngại hỏi cô:
– Này cô kia, đêm hôm đi đâu mà lại đứng đực ra ở đây? Mưa rét thế này…
Cô mừng rỡ, áp sát mặt vào cửa kính xe, trình bày về hoàn cảnh của mình. Bác tài có vẻ cảm thông, ông thở dài…
– Thôi, cô lên xe tôi chở đến bệnh viện . May cho cô là hôm nay tôi nghỉ muộn chứ cô xem đường phố vắng tanh thế này. Cô đi như vậy nguy hiểm lắm
Mọi việc sẽ dễ giải quyết hơn nếu Thảo đi bộ, đằng này còn cả cái xe đạp điện nữa. Bác tài nhanh trí hỏi
– Nhà có xa không? Nếu gần thì mang xe về cất, cô đi trước, tôi đuổi theo sau..
Thật không ngờ trong lúc bế tắc nhất lại gặp quý nhân, cô vừa mừng rỡ vừa cảm kích người đàn ông tốt bụng này.
Trời đã ngớt mưa,trên đường có một chiếc taxi đuổi theo một chiếc xe đạp

Tìm kiếm nâng cao: