Những ngã rẽ cuộc đời Phần 3

4:59 chiều 18 Tháng Bảy, 2015

Sau khi Thảo chính thức bước vào ngôi nhà sống một cuộc sống như vợ chồng với Hùng, cô mới phát hiện ra Hùng có nhiều điều khiến cô phải bận tâm.

Anh hút thuốc rất nhiều, điều mà co ghét nhất. Có lúc, cô sợ khói thuốc ảnh hưởng đến em bé, cô nhắc khéo anh ra ngoài hút. Anh không cáu giận nhưng thái độ bực ra mặt rồi vùng vằng ra khỏi phòng. Cô nhận ra anh không yêu thương nhiều như cô nghĩ. Tât cả, chỉ là ảo mộng mà cô tự vẽ ra để ru ngủ chính bản thân mình mỗi khi thấy chênh vênh trên dòng đời. Cô nhận ra mình lạc lõng giữa những con người xa lạ mà đôi lần bật khóc, chỉ muốn trở ve nhà mình. Nhưng, cô không thể vì đứa con trong bụng, cô cố gắng nhẫn nhịn. Nhiều khi cô thấy mình thật giỏi trong vấn đề chấp nhận và chịu đựng…chẳng phải mẹ cô cũng vậy sao? Bà vất vả để nuôi 4 đứa con khôn lớn vậy mà chưa bao giờ bà hé răng than vãn sướng khổ. Bố cô là một người đàn ông gia trưởng và nghe mẹ. Cô không nhớ bao nhiêu lần ông quăng đồ đạc của mẹ và đuổi bà ra khỏi nhà…

Những buổi chiều mắt cay xè khói rơm, ánh nắng vàng vọt soi chiếu khoảng sân , mẹ cô lạy lục van xin được ở lại. Bố cô đứng nhìn khuôn mặt vô cảm đến lạnh người. Thế rồi, cô luôn mặc định trong đầu một điều rằng

” Đàn bà sinh ra là phải khổ ”

Thế nên cuộc sống bây giờ có khắc nghiệt như thế nào đi chăng nữa vẫn chẳng là gì so với những gì mẹ cô phải trải qua, chẳng là gì với cô cả…

Sáng sáng, cô cùng bà Năm chuẩn bị đồ ăn cho cả nhà, bây giờ đã qua giai đoạn nghén nên cơ thể đỡ mệt mỏi hơn hẳn…Cô dậy từ sớm, tự tay quét dọn phòng mà không cần đến giúp việc. Tự tay bưng đồ ăn vào cho Nguyệt. Dù đôi lần Nguyệt chỉ thẳng vào mặt cô chì chiết đủ kiểu nhưng bằng một sự chân thành và cam chịu, cô vẫn kiên nhẫn hết sức chiều lòng cô em chồng đanh đá.

Ăn sáng xong, Hùng đi làm luôn, bà Thanh ghé cửa hàng thời trang của gia đình. Lúc này chỉ còn cô cà Nguyệt cùng bà Năm ở nhà. Rảnh rỗi, cô mang lên ban công những chậu hoa xinh xắn trồng ngay trên bậc thềm. Ngắm nhìn chúng làm tâm hồn cô được thư giãn…

Thời gian êm đềm trôi, chân Nguyệt đã hồi phục và có thể đi lại được thậm chí là có thể ngồi xe máy đi dạo lòng vòng…

Cái xe ở tít trên nhà, Nguyệt không thể lấy xuống được, rồi những lúc như thế cô ta lại cầu cứu đến Thảo

– Chị Thảo dắt cho em cái xe xuống sân…

Thảo nghe thấy Nguyệt gọi mình bằng chị, xưng em thì vui hẳn, cô không màng gì bụng bắt đầu to dần, ì ạch mà phấn khởi giúp Nguyệt dắt xe từ trên nhà xuống. Nhưng chỉ khi xe xuống đến sân, Nguyệt cắm chìa khoá đi thẳng mà không cảm ơn cô một tiếng…cô ngẩn ngơ… Nghĩ rằng chắc Nguyệt chưa quen…

Bà Năm nghỉ việc, cô không hiểu là vì lý do gì cả. Đêm trước hôm bà về quê, Thảo thủ thỉ hỏi han tại sao bà nghĩ. Bà chép miệng thở dài bảo rằng con trai bà đi tù về rồi. Nó ngỏ ý muốn đón bà về hai mẹ con chăm sóc lẫn nhau. Bà nói rất thương cô vì ở cái căn nhà này cô sẽ phải chịu thiệt thòi. Cô rưng rưng nước mắt không phải vì buồn khi bà phải rời khỏi đây mà ngược lại là vui khi gần cuối đời bà được sum vầy với con.
Đời người vốn chỉ có thế thôi sao?
Thế rồi bà Năm rời khỏi ngôi nhà mà bà đã gắn liền hơn chục năm nay. Thảo nhìn bóng bà khuất sau con đường lòng bỗng chùng xuống. Vậy là kể từ ngày mai cô không còn ai để giãi bày tâm sự, không còn ai chia sẻ những kinh nghiệm dân gian cho người mang thai. Từ ngày mai, chỉ mình cô lo liệu việc nhà y như lời mẹ chồng từng nói..Ngày mai….

Buổi chiều khi trời bắt đầu nhập nhoạng tối, Thảo cuống quýt cắm cơm và nấu bữa tối. Đồ ăn bà Năm mua từ hôm qua vẫn còn trong tủ, cô lấy ra rồi ngồi tính toán xem nấu món gì cho hợp lý. Nguyệt nằm trên gác, thỉnh thoảng gọi với xuống nhờ vả

– Chị Thảo mang cốc nước lên cho em!

Cô lật lật mang lên cho Nguyệt mà quên mất chưa tắt bếp, lúc trở xuống thì món vịt áp chảo đã cháy đen. Bà Thanh ngửi thấy mùi khét chạy ra quát tháo ầm ĩ.

– Trời đất ạ, chị còn làm được việc gì ra hồn nữa không? Tôi hết nói rồi…chị xem, thức ăn cháy hết rồi, chị tính để cả nhà nhịn đói hả?

Thảo khép nép cúi đầu, cô định lên tiếng giải thích rằng vì cô mang nước lên cho Nguyệt nên việc mới ra như thế. Bà Thanh chặn ngay lại

– Không có lý do lý trấu gì cả! Chị nấu cái khác đi, thằng Hùng nó về là phải có cơm..

Bà Thanh hừ một tiếng rõ to rồi ngúng nguẩy bỏ vào phòng, Thảo tần ngần nhìn vào cái chảo cháy đen thở dài não nuột, chỉ tại cái tính ẩu đoảng mà bị mắng tơi tả. Tự nhủ lần sau phải chú ý hơn, cô loay hoay đem chải ra cọ rồi lúi húi làm món khác cho kịp bữa cơm tối nay. Lần này cô không tập trung nổi, vừa làm vừa suy nghĩ vẩn vơ, cô nhớ gia đình mình quá!

Chập tối, Hùng lạch cạch ở ngoài cổng, cô đang bày mâm ra bàn nghe thấy tiếng xe vội chạy ra mở cổng

– Lần sau em không phải ra mở đâu

Hùng nói rồi dắt xe đi thẳng, cô ngơ ngác không hiểu tại sao Hùng lại không cần cô làm việc này để chào đón anh trở về sau một ngày làm việc. Lắc đầu, cô thất thểu lên nhà gọi mọi người xuống ăn cơm

Bốn người ngồi quây quần bên bàn ăn, Hùng cắm cúi ăn chẳng thèm để ý đến ai. Dạo này hình như anh có chuyện gì không vui, đi làm về là chui tọt lên phòng đi ngủ trước, vợ chồng hiếm khi mới có thời gian ngồi nói chuyện. Cô chỉ biết tự trấn an dòng suy nghĩ hỗn loạn và bất an của mình bằng câu ” chắc công việc căng thẳng”

Hôm nay, cùng với thái độ bất cần của anh càng làm cô thêm tin vào suy nghĩ ấy của mình nhưng có một chút lo âu.

nhung nga re cuoc doi

(Ảnh minh họa)

Có những đêm, Hùng quơ tay lên thân thể cô nhưng cô nhẹ nhàng gạt ra chỗ khác, nếu như cô không mang thai thì có lẽ cô sẽ để mặc cho anh dày vò, nhưng hiện tại đối với cô điều này là không thể. Cô lên mạng tìm đọc những thông tin, người ta nói khi mang thai vẫn sinh hoạt vợ chồng được. Nhưng trong thâm tâm vẫn có những nỗi lo, bởi vì Hùng rất mạnh bạo mỗi lần gần gũi..

Những khi cô từ chối, Hùng uể oải buông thõng tay xuống đệm, ngao ngán nhìn cô rồi quay mặt vào tường ngủ đến sáng . Cô không trách anh,chưa bao giờ dám nghĩ đến điều đó,chỉ nhận ra trong anh đã có nhiều sự thay đổi dù chỉ là mơ hồ…

Bà Thanh bực dọc múc canh vào bát, miệng lẩm nhẩm

– Chẳng làm được tích sự gì cả, nguyên nửa con vịt to cháy thành than..

Hùng đang ăn dừng lại sau câu nói của mẹ, anh hỏi

– Sao thế mẹ

– Anh hỏi cô vợ yêu quý của anh ấy, tôi bảo nấu thức ăn thì mải mê làm cái gì không biết,để cháy khét um lên rồi đổ đi hết. Chưa gì đã muốn phung phí của rồi..

Hùng cau có nhìn Thảo, bằng giọng nói không hài lòng, anh bảo:

– Em làm cái gì cũng phải tập trung mà làm, việc nấu nướng đừng để anh phải lên tiếng. Đi làm cả ngày chưa đủ mệt hay sao mà còn gây chuyện..

Thảo sững người, suýt nữa không cầm được nước mắt, cô và vội bát cơm rồi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, đứng trước gương khóc thầm, rõ ràng cô chỉ vô ý thôi, tại sao anh lại nặng lời với cô như vậy, đáng lẽ anh phải bảo vệ cô trước mẹ chứ? Sao anh lại như vậy? Hay là…cô đã sai khi bước chân vào đây?

Sáng dậy, bà Thanh bê nguyên một chậu quần áo to gọi cô ra rồi tỉ mỉ dặn dò như dặn dò người giúp việc

– Cái này giặt tay, cái kia giặt riêng…

Cô ngẩn ngơ nhìn đống đồ to sụ, trí óc không tập trung vào những gì mẹ chồng dặn

– Ơ! Tôi nói chị có nghe không đấy?

– Dạ có ạ

– Đó! Tối tôi về thì chị ủi xong mang vào cho tôi, quần áo của thằng Hùng đắt tiền chị giặt bằng tay cho đỡ hại…

Bà Thanh bỏ đi sau khi dặn dò đâu ra đấy, Thảo khóc không được, chậu quần áo to quá, giặt bao giờ mới xong? Cô ì ạch bê vào nhà tắm..

Cái bụng lớn dần, ngồi tư thế nào cũng khó chịu. Cô ngồi bệt xuống nền gạch vày vò gần hai tiếng mới xong.

Giặt xong còn phải tự vắt bằng tay bởi theo như bà Thanh nói, quần áo đắt tiền tuyệt đối không được cho vào máy giặt. Vắt tay xong đống quân áo cũng là lúc cánh tay mỏi nhừ, lưng gần như gãy làm đôi…
Chỗ phơi đồ ở tít trên tầng ba, cô gọi Nguyệt nhờ bê lên hộ nhưng Nguyệt chẳng những không giúp, còn gắt gỏng từ chối thẳng thừng

– Không thấy người ta đau chân à mà nhờ vả. Có mỗi cái việc cỏn con cũng không làm được..

Thảo ngậm ngùi quay vào phòng tắm, chia chỗ quần áo ra làm đôi rồi lần lượt mang lên phơi. Đơn giản thế này mà sao cô không nghĩ ra nhỉ. Nhiều khi thấy bản thân cô ngốc quá!

Ngày qua ngày, công việc chính của cô chỉ là dắt xe xuống sân cho Nguyệt, lên giặt đồ và đến bữa thì nấu cơm. Thỉnh thoảng bà Thanh ở nhà vào ban ngày còn lại thì hầu hết ở cửa hàng thời trang. Nguyệt chỉ nằm tịt trong phòng với cái laptop, không cần để ý bên ngoài xảy ra chuyện gì.

Thấm thoát cũng gần ba tháng kể từ ngày Thảo sống chung một mái nhà cùng gia đình Hùng, mẹ cô ở dưới quê gọi điện lên ngỏ ý muốn lên thăm nhà thông gia xem con gái ăn ở như thế nào. Thực ra mẹ cô vẫn hay liên lạc lên nhưng chỉ hỏi được dăm ba câu lại phải thôi ngay vì sóng kém. Hôm nay khi nghe tin mẹ và bố cô sắp lên, lòng cô như nhảy múa những cảm giác hạnh phúc. Giá mà được ôm mẹ như những ngày xưa ấy…

Tối, chờ Bà Thanh về, cô miên man suy nghĩ không biết liệu bà Thanh có vui vẻ mà tiếp đón bố mẹ cô không? Bởi lẽ, cô biết bà vốn không ưa người nhà cô nhưng đã lỡ nói dối bvố mẹ rằng mẹ chồng rất thương cô, không thể để bố mẹ cô phát giác việc cô cố tình nói dối được.

Xe bà Thanh vừa đỗ trước cửa, cô hồi hộp chờ đợi.. Bà Thanh vào rửa tay rồi hô gọi cả nhà xuống ăn cơm. Ngồi ở bàn ăn, cô lúng túng không biết mở lời như thế nào. Nguyệt chê món canh hôm nay nấu nhạt quá, thấy thế, bà quay sang nói lớn

– Bảo bao nhiêu lần rồi, nhà này không ai ăn nhạt cả

Thảo lật đật chạy vào bếp lấy một ít bột canh bỏ vào bát khuấy đều, miệng xin lỗi liên tục:

Bà Thanh hừ một tiếng rồi quay sang bảo chồng cô

– Anh ấy, tôi đã nói rồi, đầy người tốt hơn anh chả thích. Tôi không vì cháu tôi thì sớm đã dứt khoát rồi. Chẳng làm được cái gì ra hồn hết.

– Mẹ thôi đi

Hùng gắt lên rồi bỏ dở bát cơm đi lên phòng, bà Thanh nguýt con dâu cháy mặt, nhởn nhơ nói với con gái

– Chị cố mai này lấy được anh chồng bênh vợ chằm chặp như thế này này… Rõ là uổng công sinh ra thằng con này…

Nguyệt bĩu môi

– gớm, mẹ cứ chờ xem được bao lâu..

Bữa cơm hôm ấy có những giọt nước mắt, tủi hổ nuốt ngược vào trong, cô chẳng thể mở lời với mẹ chồng được vì đã phải hứng chịu những lời cay nghiệt mà hai mẹ con dành cho mình. Ừ thì cô quen rồi nhưng chưa bao giờ cảm thấy thôi đau đớn âm ỉ trong lòng. Ừ thì làm dâu thì phải chịu khổ chịu cực..

” trời sinh ra kiếp làm dâu, mấy người đã hạnh phúc được đâu
Thì em ơi, chớ buồn lâu
Mấy người mới không, mới không làm dâu”
Sáng hôm sau, chờ lúc bà Thanh sắp đi làm, cô bảo mẹ chồng:

– Mẹ ạ! Hôm nay bố mẹ con muốn lên đây thăm nhà mình, mẹ có thể ở nhà một lát không ạ?

Bà Thanh cau có

– Sao chị không bảo tôi từ hôm qua? Hôm nay tôi bận

Bà thanh chỏng lỏn, liếc mắt trách cứ vì cô dám tự quyết định việc cho bố mẹ lên đây, đợi đến phút cuối mới nói cho bà biết. Thảo ngậm ngùi, cúi mặt không nói gì. Mà biết phải nói gì bây giờ khi mà mẹ chồng cô không hề có ý muốn đón tiếp khách . Cô tính sẽ đưa bố mẹ đi ăn uống ở đâu đó thay vì về nhà này, như thế sẽ bớt phiền đến bà Thanh hơn. Cô không muốn bố mẹ cô chứng kiến cảnh con gái mình bị chà đạp nhưng vẫn phải cắn răng chịu vì sợ mang tai tiếng về cho bố mẹ.

Bà Thanh dắt xe ra cổng, gọi với lại

– Bao giờ bố mẹ chị lên

Thảo ngớ người, không biết bà ấy hỏi làm gì khi vừa nãy bà con kêu là bân. Dù vậy, cô vẫn lễ phép trả lời ngay:

– Chắc gần trưa mẹ ạ

– Tôi hỏi mấy giờ cơ mà…

– Khoảng 10 giờ ạ

– Chị dọn dẹp nhà cửa cho sạch, tôi đi có việc lát nữa về. Chị cứ ra đón người đi.

Bà Thanh ga xe, phóng mất dạng. Thảo hớn hở ra mặt vì bà Thanh không làm cô phải xấu hổ với bố mẹ. Dù trong lòng lo lắng cuộc nói chuyện của hai gia đình sẽ diễn ra như thế nào nhưng mặc kệ. .. Cô xách nước lên lau nhà, cả ba tầng…

Gần 9 giờ bà Thanh về, ngay lúc đó bố cô cũng gọi điện thoại kêu cô ra đón, đang lau dở tầng 1 cô cất cái chổi vào gậm cầu thang, định bụng sẽ đi đón bố mẹ ngay. Bà thanh thấy vậy, nhướng mày khó chịu

– Lau cho hết đi rồi đi đâu thì đi, chị bỏ lại cho ai lau?

– Dạ, con định đi đón bố mẹ xong thì về lau nốt ạ

– Chị định để bố mẹ chị nhìn thấy rồi bảo tôi hành hạ con gái họ à? Lau đi, chờ một lúc không chết ai được

Bà Thanh bỏ lên gác với Nguyệt, bỏ cô lại với lời sai khiến không thể chống lại. Cô tủi thân vô cùng, nghĩ đến cảnh bố mẹ đang bỡ ngỡ ở bến xe chờ người ra đón mà tim cô đau nhói. Vừa lau nốt gian phòng khách, nước mắt vừa rơi, nhỏ xuống nền gạch vỡ tan.

Gần nửa tiếng sau, cô lau xong, vừa cất cái chổi, cô lao ngay ra bến xe bằng chiếc xe đạp điện cũ của gia đình Hùng. Ra đến nơi, mặt mày ướt đẫm mồ hôi vì mệt. Bố mẹ cô đứng lóng ngóng ở trạm chờ xe bus trước bến xe, nhìn thấy cô, ông bà tươi cười hớn hở

– Sao lâu thế hả con?

– Dạ, con bận chút việc giờ mới ra được, bố mẹ có say xe không?
– chửa mấy tháng mà bụng đã to thế kia?

Bố Thảo quá đỗi ngạc nhiên khi thấy bụng con đã lùm xùm trong khi vừa cưới ba tháng. Mẹ Thảo huých tay ông, chớp mắt ra hiệu ông đừng có hỏi . Thảo cười chữa ngượng

– Chuyện này nói sau đi bố, chúng ta về thôi..
Bố mẹ cô ngồi xe ôm, đi theo chân cô về ngôi nhà giữa con phố, hàng cây rợp bóng mát. Ông bà không ngừng suýt xoa cảnh thành phố xa hoa và nhộn nhịp, cô hào hứng kể về những gì cô đã từng biết ở thành phố này cho bố mẹ nghe, chốc chốc lại thấy ông bà chỉ chỏ hai bên đường.

Xe dừng ở cổng,cô dắt xe vào trước, bố mẹ đi theo sau, ngó nghiêng nhìn khắp lượt rồi thốt lên

– Nhà to và đẹp quá!

Cô cười hiền thúc giục bố mẹ mau vào trong nhà, tiện tay xách hộ mẹ nải chuối thơm nức có lẽ là của nhà tự trồng, bố cô ôm túi gạo nếp trước ngực cười mãn nguyện khi thấy con gái mình yên bề gia thất.

Bà Thanh bước trên gác xuống, mặt mày hớn hở

– Ôi! Ông bà ngoại lên chơi với cháu đấy ạ?

Mẹ Thảo đặt cái nón ở cửa, tươi cười chào bà thông gia, chạy đến bên túi đồ xách nải chuối và túi gạo nếp, đưa cho bà Thanh, nói cười vui vẻ

– Nhà tôi chẳng có gì, có mấy nải chuối vừa chín, với yến gạo nếp loại ngon biếu bà, mong bà nhận cho!

– Ấy ấy, ông bà khách sáo quá, lên chơi lại có quà cáp nữa..

Bà Thanh bảo Thảo đi pha ấm trà, cô hấp tấp đi ngay, bố mẹ cô nói chuyện với bà Thanh nghe chừng vui vẻ lắm. Cô trút được nỗi lo, chỉ sợ mẹ chồng nói gì đụng chạm đến gia đình mình. Bố mẹ cô bảo bà Thanh cứ dạy bảo cô đến nơi đến chốn, rồi đủ thứ chuyện mà cô không nhớ hết. Bố mẹ cô ngồi một lát không thấy Hùng đâu bèn hỏi

– Chẳng hay Chồng con bé Thảo đi đâu bà nhỉ?

Bố mẹ cô hỏi điều ấy là có lý, bởi hôm nay là chủ nhật. Chủ nhật thì cơ quan nào chẳng được nghỉ. Bà Thanh ấp úng, cười trừ

– Nó đi làm thêm đấy. Khổ! Thằng này lấy vợ xong thì chăm chỉ làm ăn lắm!

Bố mẹ cô gật đầu hài lòng, còn cô lạc vào những cảm giác buồn mênh mang. Anh làm nhiều như vậy mà cô có được anh đưa cho đồng nào đâu. Cô không hỏi vì sợ anh sẽ nghĩ cô lúc nào cũng nghĩ đến tiền,nhưng sắp sinh rồi, nếu cứ ngại ngùng thì lấy đâu ra tiền mua đồ sơ sinh cho con.

Bố mẹ cô từ biệt ngay sau đó mặc dù bà Thanh ngỏ lời muốn mời ông bà ở lại ăn bữa cơm trưa. Thảo gọi xe ôm cho bố mẹ, không tiễn ra bến xe vì ông bà không cho, bảo rằng mang thai thì hạn chế ra đường. Bố cô tính tình cục cằn gia trưởng là thế, hôm nay không giấu được vui mừng, nhắc nhở:

– Đấy! Xem người ta đối xử với mình như thế nào rồi liệu mà đáp trả, tao thấy mẹ chồng mày hiền lành đấy

– Ừ! Bố con nói đúng, cố gắng đừng làm phật lòng người ta…Thôi, bố mẹ về đây

Đứng nhìn hai chiếc xe ôm mất hút sau con phố, cô buồn nao nao trước sự thật giả tạo mà bố mẹ cô vừa nhìn thấy. Họ nào biêt con gái họ đã phải sống như thế nào trong căn nhà này? Họ nào biết cô đã phải giả câm giả điếc để tồn tại giữa những lời cay nghiệt?
Quay trở lại nhà, Thảo định sẽ cảm ơn mẹ chồng vì đã tiếp đãi bố mẹ cô nồng nhiệt như vậy khiến ông bà hài lòng lắm nhưng rồi cô chợt sững lại khi nhìn thấy bà Thanh cầm nải chuối giơ lên cao cười mỉa mai. Cô bước vào, bà Thanh cố tình nói lớn

– Chị xem ăn được thì ăn, cái chỗ gạo này mai tôi đem cho mấy đứa nhân viên ăn hộ. Tôi ăn hết chỗ này chắc thừa cân mà chết. Rõ vẽ vời…cho cái thứ không ăn được lại phải mang ơn

Thảo không biết phải nói như thế nào, cô ” Dạ” một tiếng rồi cúi đầu đi lên phòng…

Cô ngồi thừ trên giường, nghĩ ngợi đủ điều, thì ra tất cả những cử chỉ, nét mặt của bà Thanh khi nói chuyện với bố mẹ cô chỉ là giả dối, bà ấy đã khéo đánh lừa bố mẹ cô, để ông bà tin rằng ở nơi đây cô được đối xử tốt, nếu có chuyện gì xảy ra thì là lỗi ở cô. Chẳng hiểu sao hôm nay cô thấy cay đắng đến vậy. Cô đã cố gắng hết sức để mẹ và em chồng có cái nhìn bớt khắt khe về mình hơn. Nhưng, tất cả dường như chỉ là vô vọng. Cô không thể phá bỏ bức tường dày được xây bằng ác cảm của mẹ chồng và Nguyệt… Giờ đây, ngay cả Hùng cũng hờ hững với cô như thể cô là người thừa, là kẻ vô duyên chen chân vào gia đình danh giá này. Tuyến nước mắt của cô dường như đã khô cạn vì đã phải tuôn ra rất nhiều. Mới chỉ lúc sáng, đi ngang qua phòng Nguyệt, cô đã bàng hoàng biết bao khi Nguyệt hỏi cô:

– Chị đang dựa vào đứa con để bước chân vào cái nhà này, định sẽ lấy tài sản của cái nhà này phải không? Chị cáo lắm!

Cô không nhớ khi ấy mình đã nói gì, chỉ thấy như ai đó tát vào mặt mình một cái đau điếng, rõ ràng cô chưa từng nghĩ đến điều đó, ngay cả trong giấc mơ thì làm sao mà cô có dã tâm to lớn như vậy?

Nguyệt cười nhếch mép khinh bỉ, chạm mạnh vài người cô khiến cô suýt nữa ngã nhào ra sàn, nước măt ào ạt rơi không cầm nổi. Cô nhìn theo bóng dáng đầy tự mãn của Nguyệt hoá màu đen đặc..

Giờ đây, khi nghĩ về cái cách mà bà Thanh nói về những thứ quà bố mẹ mang lên biếu, cô không khỏi xót xa, thương bố mẹ bị coi khinh mà không hề biết gì. Chỉ tại cô, quá nhu nhược, hành động không suy nghĩ, mất hết lý trí rồi!
Chiều muộn, Hùng về , cô không ra mở cổng như lời anh đã nói. Bà Thanh không biết, gọi ầm ó bắt cô xuống mở cổng cho chồng. Cô lật đật chạy xuống thì Hùng đã vào trong sân rồi. Hùng thấy Thảo ra, anh bực bội

– Đã nói em rồi cơ mà, ở trên nhà đi!

Anh lại bỏ đi, cô đứng đơn độc ở sân, miệng lẩm bẩm nhưng không thành lời

– Mẹ bảo em…

Cuộc sống cứ trôi trong sự không bình lặng, Thảo vẫn chu toàn việc nhà như một người vợ hiền, dâu thảo.. Bà Thanh vẫn thế, những lời nói súc xiểng đã bao lần làm cô tủi thân khóc một mình. Nguyệt vẫn là những câu hỏi bất mãn, xoáy sâu vào Thảo như muốn cắt đứt da thịt trên người cô. Hình như đau khổ cũng chỉ có một giới hạn nhất định, một khi đã bước qua rồi thì nó nhẹ bẫng như không có gì. Và cô là trường hợp như thế, cô bớt uỷ mị hơn, bớt khóc và bớt bận tâm về những điều cô không muốn nghe.

Cô giống như một cái bóng cô độc trong ngôi nhà xa lạ. Những yêu thương trôi tuột vào quá khứ. Hùng- người cô dành cả trái tim yêu thương, người chiếm trọn niềm tin nơi cô đã không còn nữa, thay vào đó là một Hùng lạnh lùng và cộc lốc. Anh vẫn quan tâm cô, nhưng chỉ là vài câu hỏi hờ hững và bình thản.

Có những đêm, cô không ngủ nổi vì con đạp, lưng tê mỏi vì cả ngày dọn dẹp, cơm nước. Cô không kêu than, không giận hờn nũng nịu chồng, càng không bắt anh phải chiều những sở thích của bà bầu. Cô- lặng lẽ và cam chịu…

Không ngủ được, cô nằm xoay qua xoay lại, có lẽ vì tiếng động, Hùng xoay người, ngái ngủ nhiếc móc

– Em làm cái gì mà cựa quậy lung tung thế? Im để người khác còn ngủ.

Thế là, cô vội vàng xin lỗi rồi nằm im như thóc, trằn trọc cả đêm không sao ngủ nổi, mắt nhìn lên trần nhà thao láo…

Một đêm, đang nằm ngủ thì bỗng cô đau bụng dữ dội, từng cơn quặn lên không thở nổi rồi bụng gò cứng. Cảm giác như con muốn chui ra. Chồng cô đang ngủ, cô dùng hết sức cố gọi. Hùng ngáp ngắn ngáp dài nhỏm dậy tưởng là sẽ hấp tấp ra hỏi han, ai ngờ anh nằm xuống ngủ tiếp miệng lẩm nhẩm

– Chờ đến mai…

Cô vừa đau đớn, vừa tuyệt vọng nhưng vẫn cố yếu ớt lay vào vai chồng

– Em đau lắm… Chắc sắp sinh rồi anh …

Lúc này, hùng mới ngồi dậy, dụi mắt hỏi ngớ ngẩn

– Mấy tháng mà đã sinh? Hơn một tháng nữa cơ mà. Em nằm xuống thì hết ngay..

Thảo không nói thêm câu gì được nữa, từ từ nằm xuống nhưng cơn đau không hề thuyên giảm. Khô lắc đầu, nắm chặt vào gấu áo. Mắt ướt nhoà.

– Em không cố được nữa… Anh gọi mẹ đi!

Hùng lao sang phòng mẹ, cô nằm đó một mình với những cơn đau thắt ruột. Cô nhớ đến mẹ, lấy điện thoại ra gọi nhưng không ai nghe cả. Có lẽ giờ này cả nhà đang ngủ…

Đèn phòng bật sáng, Bà Thanh lật đật chạy vào, không hỏi han gì, vội gắt


Mới gần 8 tháng thì đã đẻ cái gì? Chị làm gì để bụng đau thế kia?

Nguyệt thấy thế cùng lò dò bước vào, dựa đầu ở cửa

– Gọi xe cho đi đẻ đi! Chắc đẻ non rồi…

Bà Thanh nhìn Nguyệt, hình như con gái bà nói đúng nên sau đó bà gọi taxi đến ngay…

Thảo quằn quại, tay giữ chặt bụng nhưng miệng không bật ra bất cứ âm thanh nào cả. Cả nhà loanh quanh chờ xe tới, không ai hỏi han cô đang cảm thấy thế nào? Có cần gì không? Đồ sơ sinh chưa có cái nào, cô bảo bà Thanh:

– Mẹ, tã quần cho bé con vẫn chưa mua được gì.. Mẹ mua giùm con với

Bà Thanh cau có:

– những thứ ấy mà chị không thèm chuẩn bị à? Đêm hôm như này biết mua ở đâu cho chị? Khổ quá mà!

Thảo không thể nói gì được khi mà cơn đau ngày càng dồn dập, cái quần bầu ướt sũng.

Xe tới, Hùng dắt cô đi nhưng không thể đi nổi. Cuối cùng, anh bế cô lao thẳng ra xe phi ngay đến bệnh viện phụ sản.
Tới bệnh viện, cô được chuyển sang một xe chuyên dụng, Hùng cùng vài y tá đẩy cô vào phòng sinh, tất cả mờ ảo trong tâm trí, đến khi cô thiếp đi vì mệt mỏi. ..

Mở mắt ra, không gian trắng toát đập vào mắt, cô nheo mắt để thích nghi với ánh sáng trong phòng. Mẹ và bố đẻ của cô đang nằm gục trên ghế. Không có ai cả, cô cố lấy tay với nhưng không sao với nổi, miệng thều thào


Bố… Mẹ…

Bố mẹ cô giật mình tỉnh dậy, nhìn cô bằng ánh mất thương xót vô bờ. Cô đưa mắt nhìn quanh, ngơ ngác hỏi

– Mọi người đi đâu rồi hả mẹ?

– Con nghỉ đi, mọi người đi làm
Thủ tục cho con…


Cô tìm dáo dác xung quanh


Con của con đâu mẹ?

Bố mẹ cô nhìn nhau, cảm xúc gần như vỡ oà trên hai gương mặt khắc khổ. Mẹ cô dịu giọng

– Sinh non nên con bé phải nằm lồng kính. Con nghỉ đi!!!

Thảo yên chí, nằm xuống giường rồi chìm vào giấc ngủ say. Cô không hay biết chuyện gì cả. Giấc mơ đối với cô bây giờ thật đẹp. Cô sẽ đặt tên con bé là gì nhỉ?nó giống ai nhỉ?
Mộng mị trong những giấc mơ kéo dài, cô tỉnh dậy vào trưa ngày hôm sau. Mùa dông bắt đầu sang, từng đợt gió lạnh buốt hắt qua khung cửa sổ của bệnh viện, mẹ cô kéo chăn đắp ngang người cô, khuôn mặt ẩn giấu một nỗi buồn u uất. Bố cô lặng lẽ nhìn ra ngoài hiên, cây bàng trút hết đợt lá còn sót lại, chỉ trơ trọi một cành cây khô héo. Cô có cảm giác lạ, cảm giác không hay chút nào. Dường như mọi người giấu cô điều gì. Người đầu tiên cô nhớ đến là con gái cô, con bé giờ ra sao? Đang ở đâu? Cô còn chưa kịp nhìn mặt con bé mà giờ đã phải nằm ở hai nơi tách biệt. Gia đình chồng cô đi đâu cả rồi?

Mẹ cô vẫn vậy, vẫn là cái nhìn xót xa, có thứ gì đó hư hao. Bà ân cần bảo

– Con đừng lo, bà thông gia với chồng con đang ở bên con bé, ở đây có bố mẹ trông chừng con rồi. Đêm hôm qua, bố mẹ nhận được điện thoại của thằng Hùng vội vã bắt chuyến xe đêm lên đây ngay.

Cô lặng lẽ nhìn mẹ, phía dưới vẫn đau như xé thịt, sinh thường mà! Sữa chưa về, hai bầu ngực chỉ thấy hơi căng căng mà thôi. Cô tưởng tượng cảnh con bé sẽ ngậm vào bầu ngực mẹ bú, cảm giác chắc hạnh phúc lắm. Mẹ cô đưa một bát cháo trắng,bắt cô phải ăn hết, sắc mặt cô nhợt nhạt quá!

– Mẹ ơi! Không biết con của con có khoẻ mạnh không hả mẹ? Sinh thiếu hơn một tháng liệu có …

Mẹ cô nhìn bố rồi cúi đầu như để trốn tránh điều gì đó, bà trấn an

– Ngày trước mẹ đẻ mày cũng thiếu tháng đấy mà mày vẫn khoẻ mạnh đấy thôi.

– Nhưng con thấy bất an, suốt từ lúc tỉnh dậy, con thấy lòng mình nóng như lửa đốt!

Đúng vậy! Cô luôn có cảm giác lo lắng, bồn chồn và đau nhói bên ngực trái, điều này chỉ xảy ra khi người thân của cô có chuyện. Cô nhớ, trước đây, khi em gái cô bị ngã cây, tim cô cũng đau nhói y như lúc này. Dường như đó mặc định được coi là cảm tính và trực quan. Cô hoang mang lắm khi cảm giác tồi tệ này lại ùa về ngay lúc này, mắt cô cay cay…Muốn hỏi nhiều điều nhưng hình như bố mẹ cô không muốn trả lời

Bố cô thở dài, nhìn hai mẹ con rồi lẳng lặng ra hành lang..

Cô nhìn theo ông, một lần nữa nghi ngờ lại bùng lên. Cô lay tay mẹ, giọng nói luống cuống, không thành tiếng, chỉ đứt đoạn như cào vào tâm can người phải trả lời:

– Mẹ… Mẹ nói cho con biết,,.. Có chuyện gì? Con của con có chuyện gì hả mẹ? Mẹ ơi…..

Cô khóc nấc lên, mẹ cô nắm chặt tay cô, mắt rưng rưng. Bà cố ngăn tiếng nấc nơi cổ họng

– không có gì đâu! Con nghỉ đi!

Mẹ cô định bỏ ra ngoài nhưng cô kịp nhào tới ôm lấy cánh tay bà, van xin bà nói cho cô biết chuyện gì đang xảy ra. Không gian bi thương bao trùm cả căn phòng, mẹ cô đưa tay lau nước mắt, ngồi phịch xuống ghế, thần sắc biến đi đâu hết. Bà mấp máy không thành câu

– Con đừng kích động quá! Mẹ …

– Mẹ nói đi… Đừng làm con sợ…

Mẹ cô bối rối chưa biết trả lời sao thì…

– Con bé đi rồi, 5 giờ 30 sáng, nặng 1,5 kg..
Giọng nói nghẹn ngào cất lên…
Bà Thanh từ bên ngoài đi vào, đằng sau là Hùng và Nguyệt. Chồng cô, đôi mắt đỏ hoe, ngước nhìn bố mẹ vợ nhưng chẳng nói câu gì hết. Tất cả đều im lặng, cái im lặng đến đáng sợ. Cô bàng hoàng như sét đánh ngang tai, buông thõng đôi tay xuống , mắt nhìn khắp lượt như vẫn chưa tin chuyện quái quỉ nào đang xảy ra, gương mặt vô hồn. Cô cười ngây dại

– Mọi người đùa gì mà lạ thế? Con không thích đâu..

– Con! Bình tĩnh đã…

Mẹ cô ôm chầm lấy cô, ngăn cho cơn hoảng loạn đang kéo đến

– Buông ra!

Cô hất mẹ ra khiến bà đổ nhào. Cô gao lên trong câm lặng… Không còn sức mà khóc thành tiếng, vứt bỏ cái chăn ra khỏi người, cô ra khỏi giường, hoảng hốt lao ra cửa để tìm gặp con. Mọi người chỉ biết chua xót nhìn cô bất lực vì họ cũng đau đớn không kém. Bố cô dang tay chặn ở cửa, cô lao đến cào cấu vào tay ông.

– Tránh ra!

Cô cắn mạnh vào tay ông chảy máu, ướt đỏ cả cánh tay của chiếc áo sơ mi, chưa kịp chạy ra ngoài thì đã ngã vật ra sàn..

Người ta tiêm cho cô mấy liều thuóc an thần bởi chỉ khi tỉnh dậy, cô lại gào lên trong đau đớn, cô khóc như vừa bị tra tấn… Nỗi đau này… Cả đời sẽ không quên được…cô hận …cuộc đời này sao ác độc với cô như thế? Tại sao??
Ba ngày liền, cô chìm trong sợ hãi và tuyệt vọng. Cô tưởng như thế giới đã sụp đổ còn cô là một sinh linh bé nhỏ còn sót lại, tận hưởng nỗi đau mất mát, tận hưởng những khổ đau mà ông trời ban tặng. Mẹ cô, chỉ biết câm nín nhìn con gái rơi vào khủng hoảng, bà chỉ biết tìm một góc tối khóc cho vơi nỗi đau chất chứa. Bố cô, dù là đàn ông, dù mạnh mẽ đến đâu nhưng đứng trước khoảnh khắc này, ông dường như không kìm được nước mắt..

Cô cảm nhận được những cơn đau hành hạ khắp cơ thể, nhức nhối đến khó chịu. Cô không tỉnh táo nổi nữa, mỗi khi mở mắt là mỗi khi cơn đau ùa về. Cô còn chưa được nhìn con một lần kia mà? Cô còn chưa đặt tên cho nó nữa mà!

– Đứa con thơ, chưa một lần gọi mẹ

– Đứa con thơ, làm mẹ khóc bằng máu

– con ơi, sao sớm đoạn tuyệt nhân gian

– Cho mẹ nỗi đau ngàn năm khó dứt

…………………..
Hùng cùng bà Thanh lo tang lễ nho nhỏ cho con bé. Một đứa bé chưa biết đến sự sống dù chỉ một ngày. Đứa bé đoản mệnh quá!

Bố mẹ cô, kiên nhẫn bên cô dù cô có đập phá, cào cấu thế nào đi chăng nữa. Họ chỉ biết trông chờ vào thượng đế, trông chờ bề trên ban cho cô sức mạnh để vượt qua cú sốc này.

Ngày thứ tư, cô không còn hoảng loạn, không đập phá lung tung nữa. Lúc chồng vào thăm, cô ngồi thu lu ở góc giường, ánh mắt sợ hãi nhìn anh như thể chính anh gây ra cái chết cho con cô. Ánh nhìn chất chứa những ai oán bấy lâu nay cô phải một mình chịu đựng..

Gió đông tràn ngập, quyện trong không khí làm nỗi buồn thêm đặc quánh, ngần ấy con người chỉ biết lặng lẽ nhin nhau… Họ không biết rồi sẽ ra sao… Chỉ biết bây giờ, ngay thời điểm này thật khó chấp nhận …

– Con muốn đi thắp hương cho con gái con

Thảo bỗng dưng cất tiếng nói đều đều, không hề có chút mất bình tĩnh nào trong câu nói. Ngay lập tức, ba người còn lại ái ngại nhìn nhau. Có lẽ, điều này quá khó khăn. Thảo vẫn chưa bình ổn tâm lý, nếu nhìn thấy con đang nằm yên nghỉ dưới mộ, liệu cô có còn lý trí nữa không?

– Không được đâu!

– Tại sao không? Tôi muốn gặp con, muốn ….

– Thảo! Em yên lặng nghe anh nói này…

– Khônngg!

Thảo lấy tay bịt tai, lắc đầu lia lịa như không muốn nghe thêm bất cứ lời nào, hai mắt Hùng đỏ ngầu, không biết là vi thương cảm hay tức giận. Anh ôm lấy cô, ghì chặt ….

Mẹ cô nấc lên những tiếng thổn thức…

– Anh đưa em đi!
Cô được mẹ khoác thêm cái áo khoác lên người, di chuyển từng bước khó khăn trên nền gạch. Bước chân hôm nay đối với cô sao nặng nề đến thế? Mở cửa ra, cái lạnh ào vào mặt tê tái. Cô gần như chẳng còn cảm giác gì cả, giương đôi mắt dáo dác kiếm tìm một thứ gì đó! Hùng dắt cô đi. Mẹ cô lấy tay lau những giọt nước mắt nóng hổi trên má, cô không khóc, đôi mắt ráo hoảnh càng làm mẹ cô không kìm được cảm xúc.

Chiếc taxi lao nhanh ra khỏi bệnh viện, cô nhìn sang hai bên đường, cảnh vật hôm nay lạ thật! Tất cả bao trùm một màu đen của chết chóc và tang tóc.

Xe dừng lại ở một nghĩa trang xa thành phố, con đường đất dẫn vào lối đi toát lên nỗi cô liêu quanh quẽ. Hinh như trời hôm qua đã đổ mưa nên hôm nay khó khăn lắm mới bước qua được những vũng lầy nhớp nháp. Bốn con người nối nhau đi dọc theo lối nhỏ. Thảo mệt mỏi nhấc bàn chân dính đầy bùn lên khỏi mặt đất, nhìn xung quanh chợt thấy đổ vỡ trong lồng ngực. Hình như là tiếng trái tim đang rên rỉ. Đau quá!

Mẹ cô tiến đến, nắm chặt vào vai cô như để tiếp thêm sức mạnh dù lòng bà bây giờ cũng đau không kém. Trong trường hợp này, bà phải kìm nén đau thương để vực con gái bà dậy.

Ngôi mộ nhỏ xinh hiện ra, cô gần như khuỵu ngã. Chân không đi nổi, cô lê gối lại gần, đưa tay cào cấu vào lớp đất mới vẫn vương mùi tanh nồng. Cô gào lên, nước mắt không còn để mà rơi vào giây phút này.. Cô nhìn vào bia mộ, không có tên, chỉ có ngày sinh ngày mất. Không ngờ, ngày con ra đời cũng chính là ngày con phải dứt bỏ trần gian. Là mẹ có lỗi phải không?

Cô tự xỉ vả bản thân mình hàng ngàn lần… Chỉ ước có cái gì để bóp nát hay một chỗ nào thật cao, để nhảy xuống đấy cho lòng nhẹ nhõm hơn… Nhưng không thể…

Mẹ cô lấy trong túi ra một nén hương, bà lẳng lặng châm lửa, mùi hương xộc lên, làn khói lơ lửng trong không trung làm không gian hiu hắt.

Thảo vẫn ngồi đó, khóc trong lặng câm. Hùng quay đi, lau vội dòng nước mắt vương trên má. Mấy hôm nay có lẽ anh không ngủ nên hai mắt mới trũng sâu, râu ria dài ngoằng nhộm nhoạm đến vậy.
Thảo đứng dậy, tìm một viên gạch cũ, viết những dòng nghuệch ngoạc trên bia đá

– Trần Lệ Băng…

Nước mắt lạnh giá…
– Mẹ đặt tên cho con rồi đấy! Con thích không?
Cô đứng dậy, lảo đảo bước ra khỏi ngôi mộ của con gái. Bố mẹ chạy theo, chỉ sợ cô ngã xuống bất cứ lúc nào. Hùng đứng im trước nấm mồ bé nhỏ, rồi vội vã đuổi theo…

Lên taxi, trời bắt đầu mưa, cơn mua giá rét đầu mùa càng làm lòng con người ta thêm se sắt. Bốn người, không ai nói với ai câu gì. Mỗi người có lẽ đang đuổi theo những suy nghĩ của riêng mình nhưng chắc chắn cũng chỉ xoay quanh cái bất hạnh đang hiện hữu.

Trở lại bệnh viện, nhìn thấy giỏ quần áo sơ sinh mà bà Thanh kịp mua mấy đêm trước, Thảo đột nhiên run rẩy. Nó giống như con dao cứa thêm vào nỗi đau sâu hằn trong tim cô.

Mẹ cô thấy thế vội nhét nó xuống gầm giường. Bà bảo Hùng đi mua thứ gì đó cho cô ăn. Mấy hôm nay, ngoài truyền đạm và nước ra thì hầu như cô chẳng ăn được gì. Thân thể héo mòn khô khốc như cành cây chống chói với cơn gió mạnh bạo.

Cô ôm lấy ngực, than :

– Mẹ ơi! Con đau lắm

– Con đau ở đâu?

– Con không biết! Mẹ ơi! Sao lại như thế? Sao không phải là ai khác mà lại là con?

Mẹ cô đau đớn nhìn con gái khóc nức nở. Là do ông trời thôi, con gái bà sao lại phải chịu đắng cay như vậy?

Cô sống trong thuốc và sợ hãi suốt những ngày sau đó. Cứ mỗi khi nhắm mắt, cơn ác mộng, mà không, thực tại bất hạnh ùa về khiến cô chỉ biết ngồi bó gối trên giường, mắt mở trừng trừng. Chỉ có Hùng bên cạnh cô mà thôi. Dù nhiều lần anh phát bực vì tính cách cô trở lên bất bình thường. Nhưng, còn biết làm gì ngoài cảm thông và kiên nhẫn.

Bố mẹ cô dù không muốn nhưng cũng bắt buộc phải về quê. Nhìn con gái chưa thoát khỏi ám ảnh về đứa con, ông bà rơi nước mắt. Chỉ dặn dò Hùng chăm sóc cô giùm ông bà. Rằng ông bà cũng đau như muốn chết đi được nhưng không còn cách nào khác. Ở nhà vẫn còn mấy đứa con chưa ai lo.

Nằm viện nửa tháng trời, bà Thanh chỉ ghé qua thăm cô vài lần rồi đi luôn. Cả Hùng và Thảo đôi lần cũng bắt gặp cái thở dài và lắc đầu ngán ngẩm của bà. Trong lòng cô, dấy lên một cảm giác muốn dứt bỏ tất cả. Cô đến đây sống vì đứa con, nay nó không còn nữa thì còn lý do gì mà ở đây nữa….cô phải đi, phải giải thoát cho đau thương kéo dài tưởng như không có điểm dừng… Phải vậy thôi!
Cô được bác sĩ cho về nhà kèm theo một số loại thuốc ổn định tinh thần. Hùng bên cô tận tuỵ, có lẽ đến giờ phút này anh mới thấu được những gì mà Thảo đã, đang phải trải qua.
Căn phòng ngập tràn ánh sáng, Hùng bỏ hết những chiếc rèm mang màu sắc u ám, thay vào đó là những màu sắc sặc sỡ hơn. Chắc anh muốn cô tươi tỉnh hơn thay vì cứ cứ sầu não như thế này. Một người đàn ông đã không biết cảm giác mang thai, sinh con đau đớn và khổ sở thế nào, càng không biết nỗi đau mất đi đứa con của mình sẽ đau đến mức nào. Và vì, con người ta hay mắc sai lầm là do không chịu đặt bản thân mình vào cảm xúc của người khác để thử một lần hiểu…

Việc nhà cô không làm, ăn uống cũng không màng. Cô còn yếu, tinh thần vẫn hoảng loạn. Suốt ngày chỉ nằm trong phòng suy nghĩ, khóc, rồi nằm thiếp đi… Trên khoé mắt vẫn vương một giọt nước mắt… Cô biết, dù có vật vã hay tệ hơn là dù cô có chết đi chăng nữa cũng không thể làm con cô sống lại…nhưng… Ai có thể cho cô biết cô nên làm gì vào lúc này? Ai có thể khiến cô bớt sầu khổ…

Bà Thanh, kể từ khi nhà có chuyện,bà bắt Nguyệt phải lo cơm nước cho gia đình. Nguyệt có vẻ rất tức tối, cô cho rằng Thảo đang cố tình nằm không ăn vạ. Người chết thì cũng chết rồi…bà Thanh trấn an con gái

– Biết làm thế nào! Bây giờ chèn ép nó quá nhỡ nó hoá điên thật thì khổ Anh mày, khổ cả nhà…

– Mẹ! Chả nhẽ nhà mình cứ nuôi báo cô này mãi..con là con không chịu làm mấy cái việc này mãi đâu. Mẹ thuê osin đi

Nguyệt vùng vằng giận dỗi, Thảo tuy ngồi trên gác nhưng tiếng nói của hai mẹ con hoàn toàn có thể lọt vào đôi tai cô.

– Mà mẹ đuổi nó đi! Bây giờ nó còn có tác dụng gì nữa đâu!

– Ừ thì… Để thư thư ra đã.. Bây giờ đuổi nó đi, hàng xóm lại bảo nhà mình ăn ở thất nhân thất đức..

– Con kệ mẹ đấy!

Thảo bàng hoàng khi nghe hết câu chuyện của hai mẹ con. Nỗi đau này chưa qua thì nỗi đau khác lại kéo đến..

Thật tàn nhẫn, thật độc ác…

Cô ngồi đó, mặc cho bao nhiêu suy nghĩ đang dày xéo tâm can.. Chẳng phải cô cũng muốn ra khỏi đây hay sao? Nhưng cô đi đâu bây giờ? Khi mà trong tay không có tiền? Càng không thể về quê được. Cô đã làm khổ bố mẹ nhiều rồi… Không thể khiến bố mẹ khó xử được…

Hùng, đi làm về là vào phòng cố gắng động viên vợ. Cái cách mà anh đối xử với cô càng khiến cô tủi thân. Sao lúc cô mang thai con anh, anh không quan tâm đến cô? Để giờ đây, khi mọi thứ trở lên quá muộn, cô mới được anh dành cho những cử chỉ ấy!

Hôm nay, Hùng mang về cho cô một cuốn sách. Anh bảo cô hãy đọc nó mỗi khi cô đơn. Ánh mắt anh nhìn cô, có những nỗi niềm chất chứa. Hinh như anh giấu cô nhiều điều…

Có phải vì quá đau buồn nên cô hồ nghi anh như vậy? Cô không biết nữa…

Một tuần sau khi từ bệnh viện trở về, hôm nay cô dậy sớm, xuống bếp lúi húi làm bữa sáng. Hùng bảo cô nghỉ ngơi thêm nhưng cô tự thấy nếu như vậy thì mình quả là vô dụng. Sống trong ngôi nhà này, cô không thể để người khác nghĩ cô nằm không ăn vạ được…

” Dù thế nào ta vẫn phải sống, sống đúng nghĩa chứ không phải tồn tại”

Cô chẳng biết ai đã từng nói câu này, nhưng rõ ràng, cô vẫn phải tự đứng lên, vẫy vùng trong cái cuộc sống vốn khắc nghiệt. Cuộc sống mà chỉ có tiền tài, danh vọng mới khoả lấp được những khoảng cách giữa xon người với con người.. Vì tiền nên đời mới bạc…

Bà Thanh từ trong phòng ra bếp, khoác thêm cái áo lên người, bà ngạc nhiên nhìn Thảo:

– Chị cuối cùng cũng chịu hoà nhập với thế giới rồi…

Cô im lặng, cúi đầu làm tiếp món cháo sườn mà cô đã cất công làm từ sớm..

Hùng dừng chân ở cầu thang, gọi với xuống

– Có cần anh giúp không?

Cô nhìn anh, nét mặt lộ rõ sự cảm kích vô bờ.. Rốt cuộc, anh cũng đã trở về với con người trước đây, biết quan tâm lo lắng cho cô. Nhờ thế, ngay trong khoảnh khắc này, cảm giác tồi tệ biến mất thay vào đó là một chút lâng lâng . Hạnh phúc chăng??

Bà Thanh bĩu môi, ngẩng cao đầu đi thẳng..

Bữa cơm, bốn người lặng lẽ ăn phân của mình , chẳng có âm thanh nào khác ngoài tiếng mưa hắt hiu ngoài sân..

– Em ăn cái này đi!

Hùng gắp cho cô một miếng sườn thăn bỏ vào bát, thái độ ân cần khiến Nguyệt thở dài ẩn ý, quay sang bảo mẹ

– xem kìa! Trai mẹ quý hơn cục vàng giờ này lại có kiểu ga lăng sến sẩm…

Hùng quắc mắt

– Im đi! Mày không nói không ai bảo mày câm đâu!

Nguyệt im hẳn nhưng trong lòng rõ ràng vẫn đang tức giận, chọc cái thìa leng keng vào bát cháo. Bà Thanh nãy giờ ngồi im, lên tiếng phân bua

– Yên đi, có mỗi bữa cơm mà chúng mày cứ loạn cả lên. Thằng Hùng ăn đi rồi đi làm. Con Nguyện lát ra trông cửa hiệu để mẹ đi có việc..

Tìm kiếm nâng cao: