Những ngã rẽ cuộc đời Phần 28

8:00 chiều 23 Tháng Bảy, 2015

Bà Thanh đứng phắt dậy, cái ghế bị đẩy mạnh tạo ra một tiếng lét két chói tai…rồi bà cười như đang chứng kiến một chuyện nực cười lắm!

Ly hôn cái gì? Sao mà ly hôn? Chị nói đi! Bao nhiêu năm chị sống ở đây có bao giờ tôi thấy chị có ý ra khỏi đây đâu! Hay chị phải lòng thằng nhãi nào rồi nên chị muốn cuốn gói ra đi?

– Vì con quá nhu hèn nên bao nhiêu năm nay dù khổ con vẫn cắn răng chịu đựng. Con tự mặc định ” làm đàn bà thì phải chịu khổ” nên đời con nó mới ra như thế này! Nhưng con quyết rồi, con không thể cứ mãi như thế này được. Cuộc sống này là của con, con có quyền được hạnh phúc. Mẹ ạ! Có thể đây là lần cuối con gọi mẹ là mẹ. Con chỉ muốn hỏi một điều rằng từ trước tới nay đã khi nào mẹ coi con là con dâu không?

Bà Thanh xa xẩm mặt mày, không thốt lên tiếng nào. Cô nhìn Hùng, nhìn bà rồi tiếp!

– Con chỉ nghĩ đơn giản một điều rằng mẹ sẽ thay đổi cái nhìn đối với con. Nhưng con nhầm rồi, chưa bao giờ mẹ tỏ ra thông cảm cho nỗi đau của con! Ngày mà con gái con mất, bố con mất, chỉ có mình con chống chọi với nỗi đau mất mát. Còn chồng con? Khi ấy anh ấy ở đâu?

ban-trai-nghe-loi-gia-dinh-ep-toi-pha-thai-vi-do-la-con-gai

– Con không muốn trách móc hay oán thán gì hết. Con không còn tình cảm với chồng kể từ ngày con phát hiện anh ấy có người tình, và bây giờ cô ta đã có thai rồi. Con chúc mừng mẹ vì mẹ sắp có cháu nội – điều dang dở mà con chưa làm được.

Thảo bắt gặp cái nhìn đầy bất ngờ và ngạc nhiên của bà Thanh khi nhìn Hùng, cô lên gác kéo vali xuống phòng khách. Lúc ấy, chuông điện thoại reo ầm ĩ, Phong gọi. Cô dặn anh đứng chờ ở cổng và khi nào xong việc cô sẽ xuống ngay. Cô cố ý nói to để Hùng nghe thấy việc cô đi khỏi đây bằng thái độ dứt khoát nhất!

Bà Thanh đi từ phòng bếp lên, bà nhìn chằm chằm vào hành lý của cô, không quên cười nhạt, giọng giễu cợt

– Xem ra chị đã chuẩn bị rất kĩ càng cho việc này rồi đúng không? Người như chị, ra ngoài xã hội cũng chỉ bị người khác đè bẹp mà thôi!

– Con có bị đè bẹp hay không liệu có còn quan trọng với mẹ? Con đến đây tay trắng và bây giờ con cũng sẽ tay trắng ra đi để chẳng ai còn có thể trách con vào đây đào mỏ của gia đình mẹ cả. Con cảm ơn vì đã ăn nhờ ở đậu ở nhà mẹ gần 5 năm trời. Và cảm ơn con trai mẹ đã cho con một danh phận dù con chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc bởi cÁi danh phận ấy cả.

– Chị giỏi lắm! Giờ dám trả treo lại với tôi bằng thứ ngôn ngữ rác rưởi ấy à? Chị nên nhớ, ở cái nhà này, chị chẳng là cái gì cả. Đồ ăn cháo đá bát. Chị xem lại bản thân chị đi, chị làm vợ mà để chồng đi lăng nhăng ben ngoài, nhìn chị tôi còn phát ” ốm ” huống hồ là con trai tôi? Nó đem lòng yêu đứa khác cũng là lý do chính đáng! Chị còn trách móc cái nỗi gì? Nó không đá chị ra đường cũng là may cho đời chị rồi đấy.

Bà Thanh vừa nói, vừa cầm vali hất ra sân, đồ đạc rơi vãi lung tung

– Mẹ nói, chồng con có người khác là lỗi của con. Thế con xin hỏi lại mẹ, nếu con có người khác thì mẹ có cho rằng đó là lỗi của anh Hùng không? Tại sao cứ phải là đàn bà chịu thiệt thòi trong khi nỗi đau phải ghánh từ hai phía là ngang nhau? Mẹ không nghĩ hôn nhân của hai đứa con ra nông nỗi này cũng có một phần bàn tay mẹ góp vào đẩy nó rơi xuống vực sao?

– Mày … Con láo xược! Mày để vựo mày nói với tao như vậy à?

Bà Thanh gào lên với Hùng và thầm mong anh sẽ lao vào tát cho Thảo vài cái. Nhưng anh không phản ứng, đứng chôn chân trong nhà trông ra, hai mắt đỏ ấc.

– Nhà tao vô phúc mới vớ phải đứa như mày!

– Vâng! Con lá sao chổi của nhà này, là con nghèo hèn không chút địa vị.
Nhưng bố mẹ con sinh ra con, cho con ăn học tới nơi tới chốn, họ chưa bao giờ để con phải chịu thiệt thòi.

– Nhà mày nghèo mạt kiếp lấy đâu ra mà mày dám vênh mặt kể lể
– Cả gia đình mày dựa vào nhà tao mới có ngày hôm nay, ơn này sao màu chóng quên thế?
Bà Thanh cao giọng mỉa mai. Thảo cảm nhận nỗi căm phẫn dâng lên cuồn cuộn, cô gằn giọng

– Con phải kí nợ với mẹ, vay mượn rõ ràng, mẹ định lấy đó làm ơn huệ và bắt con phải mang ơn mẹ suốt đờ ư? Con hiểu rồi, con sẽ tính theo lãi suất ngân hàng và trả lại mẹ đủ cả gốc lẫn lãi. Vậy là, dù có chết con cũng sẽ nhắm mắt!

Bà Thanh uất ức lắm, không ngờ có ngày con dâu bà dám bật lại một cách hiên ngang như vậy.

Phong đứng ngoài? Liên tục gọi điện thoại làm gián đoạn cuộc khẩu chiến vô tận của hai mẹ con!

Ngay lập tức, Hùng từ trong nhà bổ nhào ra sân giằng lấy cái điện thoại đang reo ầm ĩ trên tay Thảo,cô cố gắng với lấy nhưng vô ích. Hùng đã kịp đọc cái tên hiện lên trong danh bạ. Ánh mắt Hùng trở lên vô cùng đáng sợ, những tia giận dữ chợt loé lên. Anh ta gằn lên từng tiếng một

su-that-cay-dang-sau-cuoc-tinh-dep-nhu-mo2

– Cả cô và nó, đều đã tính toán trước rồi phải không? Cô trách tôi có người khác, nhưng cô không tự biết soi xét bản thân mình sao? Chính cô cũng không tử tế gì!

– Vâng! Tôi không tử tế, tôi yêu Phong đấy! Chúng ta đều giống nhau cả thôi! Anh đừng ép tôi phải theo ý anh nữa khi mà tôi đã biết cách làm cho tôi hạnh phúc! Chúng tôi, đã có rất nhiều dự định cho tương lai mà lẽ ra bên anh tôi đã có!
Anh đừng có tham lam như vậy nữa. Đàn ông các anh chỉ muốn có thêm,thêm nữa mà không bao giờ có ý định muốn bớt đi! Nhưng tôi không phải là đồ vật, mà anh đã mua về rồi thì có quyền giữ nó bên mình suốt đời trong khi anh không cần, không còn trân trọng nó nữa. Làm ơn hãy hành xử như thế nào để mai sau mỗi khi nghĩ về anh tôi không thấy căm hận! Hãy trả lại điện thoại cho tôi!

– Tiện nhân !

Hùng giáng cho Thảo một cái tát đau điếng. Bà Thanh xen vào
o đã bảo mày bao nhiêu lần rồi, ở thành phố có biết bao nhiêu đứa con gái giỏi giang ngoan ngoãn, mày không nghe tao. Mày về cái làng khỉ ho cò gáy rước cái thứ lăng loàn này về làm vợ. Bây giờ mày sáng mắt ra chưa? Đẹp mặt chưa? Tao không ngờ tao ” nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà. Mày … Cút ngay cho khuất mắt tao”

Thảo loạng choạg ngã nhào ra đất, may mà cô dường như đã chuẩn bị trước cho một cái tát đầy thù hằn như vậy nên không cảm thấy sốc như hồi đầu nữa. Cô đưa tay lau vết máu vừa rỉ ở khuôn miệng, cười nhạt khiến Hùng và bà Thanh phải sứng sốt vì quá bất ngờ trước thái độ bất cần của cô
-Tôi đã để anh hành hạ tôi rất nhiều lần rồi và đây sẽ là lần cuối cùng tôi nhận cái tát từ anh! Chúng ta! Không ai nợ ai điều gì nữa cả…..

– Định đi à? Đã thế tao cho bung bét hết… Mày… Không thể ra khỏi đây mà nhởn nhơ với thằng nhãi kia đâu! Mày nghĩ, chơi lại Hùng tao mà dễ à?

Hùng bỗng thay đổi thái độ, biến thành một con thú bất trị, nghe lời xúi bẩy của bà Thanh, anh ta càng hung hãn hơn, lao vào tóm lấy đuôi tóc cô, giật ngược ra đằng sau

– Buông Thảo ra!

Cả 3 cặp mắt đổ dồn về phía gọng hói lạ, đang tiến dần về khoảng sân. Phong lại gần phân trần với bà Thanh bằng thái độ nhã nhặn nhưng không kém phần sâu cay

Hùng buông tóc Thảo ra sau cái nhăn mày khó chịu từ anh!

– Xin lỗi vì đã tự tiện xông vào nhà xác vị. Nhưng , các vị đang quá đáng rồi đó! Hành hung người khác là phạm tội, Hãy thôi ngay cái trò này trước khi quá muộn! Tôi không muốn chúng ta sẽ gặp lại nhau trước toà đâu!

– Thằng chó! Mày dám vào nhà tao, dạy đời mẹ con tao à? Thế thì hôm nay tao cũng xin nói luôn, tao sẽ sống chết với hai đứa mày !

Hùng hăm hở lao vào túm cổ áo Phong, đẩy anh lùi lại vài bước. Phong kịp thời đỡ lại nắm đấm của anh ta, miệng vẫn còn thách thức

– Trước khi đánh tôi, tôi có thứ cho anh xem!

Phong rút điện thoại trong túi ra, bật lại cái clip của anh khi nãy đa kịp thời ghi lại cảnh hai mẹ con húm vào bắt nạt Thảo. Khỏi phải nói, gương mặt của hai người đó biến sắc đến thế nào, thậm chí còn xanh nhớt như tàu lá chuối! Nhưng rồi, nét mặt Hùng đanh lại khiến Thảo bắt đầu lo sợ. Cô kéo tay Phong, nhìn anh không chớp mắt rồi lăc đầu ngầm mong anh đừng cố tình lao vào cuộc chiến không cân sức này nữa. Phong nắm hờ vào bàn tay cô. Miệng thì thầm

– Tin tôi đi! Tôi sẽ bảo vệ cho em !
Hùng gầm lên, xen ngang cuộc noai chuyện của hai người
– Tao sẽ cho mày chết cùng với cái clip này. Mày nghĩ mày ra khỏi đây được à? Ha ha!

Hùng cười lớn, hắn ngạo nghễ cho rằng Phong và Thảo ở thế yếu hơn. Nghĩa là Hùng có thể xoay chuyển được tình thế!

– Không biết tính tôi có chu toàn quá hay không? Nhưng tôi đã kịp gửi đoạn clip này vào tài khoản của nhân viên cấp dưới. Anh có tìm cách xoá mọi dấu vết thì nhân viên của tôi cũng sẽ trực tiếp làm việc với công an vì tội anh có hành vi bạo hành à đe doạ người khác. Với người hiểu biết như anh, tôi tin là anh sẽ không đánh đổi dễ dàng như vậy đâu!

Phong kéo vai Thảo đứng sát vào người mình. Hùng buông thõng tay, nhìn trân trân vào không gian yên lặng rồi anh cúi xuống, gắt lên

– Muốn đi thì hãy mau ra khỏi đây!nhanh!

Bà Thanh bất bình nêu ý kiến

– Mày để nó đi dễ dàng như vậy à? Con Thảo nó là vợ mày, mày cam tâm nhìn nó theo thằng khác ngay trước mắt ư? Sao mày hèn thế?

Hùng quắc mắt về phía mẹ, bà Thanh định gân lên nói thêm vài câu, bắt gặp ánh mắt như lửa của Hùng bà bỗng im bặt

– Như vậy chẳng phải đơn giản hơn hay sao? Dù sao anh cũng từng là chồng Thảo và bác đây cũng là mẹ chồng của cô ấy

– Em ! Mau lại cúi chào họ đi! Coi như là cái lễ mà em phải trả lại.

Tìm kiếm nâng cao: