Những ngã rẽ cuộc đời Phần 16

5:05 chiều 21 Tháng Bảy, 2015

– Bỏ tôi ra, đừng làm tôi thêm hận con người anh!

Hùng mắt long sòng sọc, nhìn cô như thể sẽ ăn tươi nuốt sống Thảo ngay vậy. Thảo cười chua chát, nụ cười ám ảnh cả căn phòng. Đến lúc này, chẳng còn chút vương vấn thứ gì nữa. Cô buông xuôi câu nói một cách lững lờ

– Tôi đã chịu đựng vì anh, vì cả hai chúng ta. Nhưng tôi sai rồi, vốn dĩ anh chẳng thương yêu gì tôi cả. Tôi là một con bé nhà quê lơ ngơ rồi rơi vào tay anh mà thôi, có đúng không? Là tôi bị hoang tưởng, tôi tự huyễn hoặc mình rằng vẫn có chuyện cổ tích giữa đời thực. Trớ trêu không khi đến tận bây giờ tôi mới nhận ra điều này khi đã trải qua những năm tháng đầy nước mắt và tủi nhục.

– Đúng rồi, cô chỉ là thứ rau sạch mà tôi chăn thôi. Nhưng cô phải tự hào chứ? Bởi chẳng có thằng nào tốt như tôi, tìm mọi cách lấy cô, cho cô cuộc sống sung sướng, rủng rỉnh tiền tiêu như thế này! Cô có nhớ ai là người cho cô tiền đóng tiền viện phí cho bố cô không? Là ở cái nhà này mà ra đấy! Làm ơn! Suy xét mọi thứ đi, cô là kẻ may mắn đấy. Vậy nên hay sống biết điều một chút

Hùng gằn lên từng chữ, như thể sợ cô sẽ bỏ xót bất cứ từ nào trong ý đồ của anh.

Câu nói của anh cất lên, như dòng điện hàng triệu vôn làm tê liệt trái tim cô. Cứng đơ. Dù cô đã chuẩn bị tinh thần, nhưng vẫn chưa đủ để khỏi bàng hoàng ngay lúc này. Đầu óc cô như rối bời vậy, côkhông biết nên nói gì, làm gì ngay lúc này. Khẽ nhìn anh, anh ngoảnh đi nhìn ra bên ngoài trời mưa tằm tả.

lac-nhau-1-nua-cuoc-doi7

– Thì ra là như vậy…

Chân Thảo tê cứng, cơ mặt cũng không giãn ra nổi, mọi thứ như bị đóng băng. Cô cười mà nước mắt roi lã chã. Đã quá đủ cho những bất hạnh đã và đang trải qua. Cô đúng là kẻ may mắn được ban phát ân huệ to lớn. Có khi còn phải làm bia đá ghi tạc công ơn của anh nữa ấy chứ!

– Đến hôm nay, tôi cũng nói luôn cho cô hiểu..

Hùng cười nhếch mép, khoanh tay nhìn ra sân, mái hiên lộp bộp tiếng nước mưa.

– Ban đầu, tôi định sẽ không lấy cô đâu. Vì đưa cô lên giường dễ quá mà. Có lúc tôi hồ nghi về đứa con trong bụng tôi có phải là của tôi không đấy chứ? Cô dễ với tôi, chắc gì không dễ với thằng khác

Tim Thảo hẫng lại, các noron thần kinh tê tái. Cô chỉ kịp nói câu

– Đồ khốn !

Rồi cổ họng nghẹn ứ, bất giác ngã phịch xuống giường.

– Chửi rất hay! Hùng cười lớn, mặt bỗng đanh lại, anh ta tiến đến trước mặt cô, nâng cằm cô lên giọng điệu hằn học

– Nhưng rồi, vì thương cô mất con mà tôi đã không đuổi cô ra khỏi nha như lời tôi hứa với mẹ. Tôi cho cô ở đây, sống với tư cách là vợ tôi. Vậy mà cô vẫn luôn tỏ ra chống đối lại tôi. Cô xem lại bản thân cô đi, cô có bao giờ chiều chồng? Cô như một con sextoy trong tay tôi. Không cảm xúc gì cả! Tôi chán cô là chuyện hiển nhiên rồi!

– Vui thay cho một lý do chính đáng của anh!

Thảo cay đắng cười ngây dại. Thật không thể tin nổi, có ngày cô nghe được những lời khủng khiếp này. Nỗi đau này, dù có chết đi sống lại ngàn lần cũng không bao giờ vơi bớt, không bao giờ cô quên được!

– Haiza có trách thì trách cô ngu quá! Cô tưởng cam chịu là xong à? Tôi cần một người đàn bà trí tuệ, thay vì một con vợ khù khờ và chỉ giỏi nín nhịn. Điều này thích hợp ở một con ôsin hơn là một người vợ. Đó, cô xem bây giờ hình ảnh của cô như thế nào? Ở hoàn cảnh này cô đâu làm được gì tôi ? Cứ cố gắng sống tiếp phận đời còn lại như vậy đi.

– Thằng cha sếp của cô cũng chỉ như tôi thôi, đừng có mơ mộng viển vông. Đặc biệt, đừng để tôi nghe ai đó xì xào về cô, tôi không để cô yên ổn đâu!

Thảo đứng phắt dậy.. Cơn tức giận lên tận đỉnh đầu. Như trêu tức Hùng. Cô cũng không kém phần ngang ngược, từ tốn mà sâu cay

– Anh đã làm tổn thương tôi sâu sắc đến vậy, nghĩa là anh đã hoàn toàn đánh mất tôi rồi. Dù sao cũng cảm ơn anh vì đã cho tôi thấy con người thật của anh đốn mạt đến mức nào. Anh nói đúng, là tôi quá ngu nên mới tin anh vô điều kiện như vậy. Tức nước ắt sẽ vỡ bờ. Anh không có quyền bắt tôi phải theo ý anh nữa. Chuyện giữa tôi và Phong anh không có lý do gì can dự nữa. Cùng là con người, đừng mặc định anh có quyền làm cái này cái kia còn tôi thì không được.

– Mày!

Hùng giật tóc Thảo lại, cô cảm nhận da đầu gần như bị lột ra, đau điếng. Hùng đạp cô ngã xuống sàn. Hùng của trước đây không còn, thay vào đó là một con thú dữ vật lộn với con mồi. Thảo không nhớ mình đã bị ăn bao nhiêu cái tát vào mặt. Cô không van xin, không chống cự. Cứ mặc cho gã chồng vô nhân tính giáng lên thân thể những đòn roi man rợ. Không chịu nổi nửa, cô vùng dậy, đẩy Hùng ra khỏi người mình rồi chạy ra cửa, cố xoay nắm đấm cửa để thoát thân nhưng không kịp. Căn nhà vẫn yên ắng chẳng ai hay biết chuyện gì. Sau một hồi đánh đập, Hùng bắt đầu bạo hành Thảo bằng tình dục. Nỗi đau chồng chất nỗi đau. Nước mắt cô gần như đã cạn, sức cùng lực kiệt. Cô buông xuôi mặc cho thằng chồng thú tính vày vò. Trong đầu cô có một quyết định.” Cô sẽ rời khỏi đây, mãi mãi”

lac-nhau-1-nua-cuoc-doi6

Ánh nắng xuyên qua những tán cây hắt vào phòng. Thảo nằm trên giường như cái xác không hồn. Chưa khi nào nỗi đau rõ ràng đến vậy. Anh ta có thể đánh vào thể xác cô, còn tinh thần thì không, cô đã quyết, cô sẽ rời khỏi cái địa ngục trần gian này càng nhanh càng tốt. Cô đứng dậy, vơ quần áo rồi lảo đảo bước vào nha tắm. Cơn đau nhưc khắp thân thể hành hạ mỗi bước đi của cô. Đứng lặng mình trước gương, cô đưa tay sơ lên những vết bầm tím ở khoé miệng, ở cổ và hai bên cánh tay. Tự dưng cô rơi nước mắt. Vì đau đớn ở thể xác hay hẫng hụt ở tâm hồn ? Cô không rõ nữa, chỉ biết rằng mọi thứ đã sụp đổ ngay trước mắt.

Dù vẫn chưa thoát khỏi cơn hoảng loạn đêm qua, cô vẫn thay đồ để đi làm. Mọi khi cô búi hoặc buộc tóc lên cao nhưng hôm nay muốn che đi vết thâm ở miệng, cô đành xoã tóc xuống và chọn cái sơ mi dài tay.

Ở công ti, Phong nhìn cô nghi ngại. Hôm qua anh đã hứa sẽ không làm phiền cô nữa nhưng hôm nay thấy sắc mặt nhợt nhạt của cô, Anh lại không đành lòng. Nhất là mái tóc che gần hết gương mặt càng làm anh cảm thấy bất an.

Phong tiến đến bàn làm việc của Thảo, đặt tập hồ sơ lên bàn rồi nói

– Cô kiểm lại lô hàng mới xuất cho tôi xem có thiếu sót ở đâu không? Bên khách hàng vừa phản hồi bảo bị thiếu mất một mã M340 của tủ rượu đấy.

Thảo ” vâng” một tiếng nhưng không ngẩng mặt lên.

Phong tân ngần bên cạnh cô một lát, định mở lời nói điều gì đó nhưng lại thôi. Nhận thấy tình hình không ổn, Phong ôm bụng, kêu đau. Thảo hốt hoảng ngẩng mặt lên, chạy lên phòng y té lấy dầu gió đưa cho Phong. Cô quên mắt gương mặt tím bầm sau làn tóc dày trước mặt. Phong đứng thẳng, thôi hẳn cái điệu bộ giả vờ đau. Anh lo lắng hỏi

– Mặt cô… Sao vậy?

Thảo nói không sao, lấy tay vuốt tóc, gương mặt rõ ràng vẫn tức giận vì Phong lừa cô rằng anh bị đau bụng . Làm cô chạy cuống lên đi tìm dầu xức cho anh.

– Lần sau sếp đừng đùa tôi kiểu ấy!

Nói xong, cô quay mặt vào chiếc máy vi tính nhưng không sao tập trung nổi. Cô đã cố quên những gì xảy ra tối qua rồi mà Phong lại đụng chạm vào khiến nó thêm lở loét.

Tìm kiếm nâng cao: