Những ngã rẽ cuộc đời Phần 15

4:56 chiều 21 Tháng Bảy, 2015

Giông tố cuộc đời lần lượt kéo đến… Cô không biết phải làm sao để chống chọi với nó nữa. Nếu như Hùng gây cho cô những nỗi đau âm ỉ thì Phong lại khác, anh như một cơn gió nhẹ, thổi vào lòng cô những cảm xúc hư hao, những làn gió ấm áp. Thật tệ! Cô biết điều này rồi sẽ chẳng đi đến đâu, lý trí phải mạnh mẽ để mà chiến đấu những cảm xúc đan xen, những khao khát, những hờn ghen giữa hai người đàn ông . Một người là chồng, một người là một người lạ, xộc vào cuộc sống của cô.

Đang ngẩn ngơ ngắm phố, cô giật mình thảng thốt khi thấy chiếc ô tô màu ghi xám xuất hiện ở lề đường. Người đàn ông bước xuống, rút điện thoại gọi cho ai đó. Cùng lúc điện thoại của cô rung lên – Là Phong!

Cô luýnh quýnh chạy xuống đường, mặc kệ chiếc điện thoại vẫn reo inh ỏi trên bàn. Cô thực sự lo lắng bởi sự xuất hiện của anh trước cửa nhà mình. Nhà cô không có ai cả, anh đến như thế này rất dễ gây hiểu lầm. Phong dựa lưng vào mui xe, mắt nhìn chăm chăm vào điện thoại.

trong-phut-tuc-gian-em-da-danh-mat-doi-con-gai1

Hôm nay anh không mặc vest như mọi khi, thay vào đó là quần jeans, áo thun và giày thể thao. Phong cách năng động trẻ trung khác hẳn với một giám đốc chỉn chu hằng ngày. Thảo lại gần đứng phía sau anh, anh không hay biết. Vẫn tiếp tục gọi..

Sếp!

Phong quay lại nhìn cô từ đầu tới chân rồi tròn xoe mắt, cười ngặt nghẽo..

– Ừ! Tôi đây! Cô ăn mặc kiểu này ở nhà hả?

Lúc này, Thảo mới để ý bộ quần áo mình đang mặc lôi thôi hết cỡ. Quần xắn ống thấp ông cao bởi khi nãy giặt chậu đồ to quá, phải xắn lên cho đỡ ướt. Cô ngượng ngập cúi xuống buông hai ống cho ngay ngắn rồi không quên hỏi một câu giải toả sự thắc mắc về sự xuất hiện của Phong.

– Hôm nay chủ nhật, không lẽ có việc gì mà anh phải đến tìm tôi?

– Tôi chỉ được gặp cô những lúc có công việc thôi à?

Phong nhún vai chất vấn.

– Đúng vậy! Nếu không có chuyện gì, xin phép anh tôi vào nhà đây

Thảo mệt mỏi giã từ Phong nhưng anh vội ngăn lại.

– Khoan đã! Cô không thể mời khách vao nhà được hay sao?

– Xin lỗi, đây là nhà chồng tôi, tôi không thể tuỳ tiện cho đàn ông vào nhà được, mong anh thông cảm cho.

Phong nhìn cô, không chớp mắt. Có lẽ anh đã kịp nhận ra nỗi ưu tư trên gương mặt cô. Thứ gì đó khắc khổ trong tâm khảm. Anh nhẹ giọng

– Cô có chuyện gì buồn đúng không?

– Không !

Thảo lạnh lùng đáp lại. Cô toan bỏ vào nhà thì Phong kéo giật cánh tay phải của cô lại, khiến cô mất thăng bằng, suýt ngã. Lúc này, cô đang thực sự tức giận. Phong rõ ràng đang đẩy cô vào khó xử. Đây là nhà chồng cô, tại sao anh không mảy may suy nghĩ mà lù lù xuất hiện, lại còn tóm tay lôi giật cô lại như vậy.

– Anh điên sao? Bỏ tôi ra!!

– Tôi không buông đâu! Cô nói đi, có chuyện gì sao?

– Tôi van anh đấy, anh làm ơn đừng làm phiền tôi nữa. Cuộc sống của tôi chưa đủ khổ hay sao mà anh cứ vơn bắt tôi vậy? Tôi có chồng rồi, anh phải hiểu điều này chứ?

Thảo bật khóc, tự dưng xả được nỗi uất ức dồn nén trong tim mấy hôm nay, giờ được thể tuôn ra hết. Phong thẫn thờ buông tay cô ra, mắt nhìn cô chăm chăm. Thảo tiếp lời, giọng nghẹn ngào:

– Tôi không biết, anh tốt với tôi là có ý gì? Nhưng tôi thấy khó chịu, nếu như không muốn nói là tôi ghét sự quan tâm thừa thãi, thái quá của anh. Nếu như anh vẫn cố tình làm phiền tôi như vậy, thì xin lỗi, ngay ngày mai tôi sẽ nộp đơn thôi việc.

Lời lẽ của Thảo rất dứt khoát, nhưbg đâu đó vẫn hằn lên nỗi đau đớn của một người đàn bà trượt dài trong những dày xéo tâm can.

Phong lặng người, mặt anh xám lại, y như màu của cái áo anh đang mặc. Miệng anh run run mấp máy.

– Nếu cô cho rằng tôi có mục đích xấu với cô thì tôi xin lỗi, tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ làm thế. Cô không phải nghỉ việc đâu. Tôi sẽ không làm phiền cô nữa.

Nói dứt lời, Phong leo lên xe, nổ máy rồi phóng mất dạng sau con phố dài. Thảo vuốt nước mắt nhìn theo cho đến khi cái xe mất hẳn sau con phố. Cô biết những lời nói khi nãy thật độc ác. Với Phong và với cả chính cô. Nhưng biết sao đây? Một mình cô bât hạnh là đủ rồi, không thể kéo Phong vào được.

Cửa nhà hàng xóm đóng đánh ” ầm ” một cái làm cô giật mình. Cô sực tỉnh sau những dòng suy nghỉ vẩn vơ.lững thững vào nhà, cô vân không khỏi thắc mắc Phong đến đây tìm mình làm gì. Rõ ràng phải có chuyện thì anh mới tới tìm cô. Nhưng chưa kịp nói gì đã bị cô trùi dập tới tấp bằng những lời lẽ tàn nhẫn rồi. Cô tự trách mình quá hấp tấp!

Mở điện thoại ra xem, mấy cuộc gọi nhỡ khi nãy của Phong, một tin nhắn mới

– Tại sao cô cứ chịu đựng một mình như vậy? Cô có biết người khác sẽ rất đau lòng không?

Thảo đọc đi đọc lại tin nhắn vài lần, từng chữ từng chữ rõ ràng tới mức cô đã thuộc lòng. Phong đã chạm vào nỗi đau sâu thẳm trong cô. Sao anh ta lại xộc vào cuộc đời cô bất ngờ và đúng lúc cô đang bế tăc như vậy? Anh là ai? Anh biêt gì về cô chứ? Cô tự hỏi hàng ngàn lần như vậy! Cô không trả lời tin nhắn ấy, vứt điện thoại lên bàn,cô nằm đổ vật ra giường. Nhắm mắt lại nhưng những hình ảnh của Phong hiện ra,những dòng chữ khi nãy nhảy múa trong tiềm thức. Tự dưng cô thấy tim
Mình réo rắt những cảm xúc không tên, những hình ảnh xa xăm và mơ hồ.

Cả tối Hùng cũng không về, cô nhấc điện thoại gọi nhưng đáp lại là những tiếng ” tút ” kéo dài trống rỗng. Đến lúc định cúp máy thì đầu dây bên kia có tiếng người nghe máy. Cô hấp tấp lên tiếng trước

– Anh à, muộn rồi anh về đi?

– Chị là ai? – giọng một cô gái lạ nhưng nghe chừng khá trẻ vang lên!

Cô thấy hẫng hụt,lấn cấn bởi bây giơ cô đang nói chuyện với tình địch, bên kia chiến tuyến của mình.

– Xin lỗi, tôi nhầm máy.. Cô úp vội điện thoại giống như những kẻ hèn nhát vẫn hay làm – không! Nếu như là trước đây, cô sẽ làm thế, còn bây giờ…

Thảo hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng nói mạnh mẽ, không run không ngắt quãng..

– Tôi là vợ anh Hùng, câu này tôi phải hỏi cô mới đúng!

Có tiếng cười ha hả vang lên trong điện thoại, rất khoái chí. Thảo nhíu mày định lên tiếng dằn ả đàn bà kia vào câu nhưng ả kia trở lại giọng nói bình thường nhưng vẫn cố pha thêm chút châm chọc và thách thức

– Ôi! Chào chị! Nghe anh Hùng kể nhiều về chị lắm, hôm nay mới được trực tiếp nói chuyện với chị.

– Tôi không quan tâm ai nói gì với cô chuyện của tôi. Tôi hỏi chồng tôi đâu?

Thảo gần như không bình tĩnh nổi, chưa bao giờ cô muốn chửi vào mặt ai đó như lúc này. Tất cả chỉ chực bổ tung nhưng cô vẫn dằn lòng xuống, phải nói cho hêt câu chuyện này đã

– Ôi! Ghê chưa kìa? Sao anh Hùng bảo chị lành lắm cơ mà…chẹp… Xem ra anh ấy bị lừa rồi…

– Im đi!

Thảo gầm lên, tay cô xiết chặt lấy cái điện thoại cảm tưởng như có thể vỡ vụn ngay lúc này. Mồ hôi trên mặt cô túa ra như tắm!

Đầu dây bên kia, vẫn dương dương tự đắc khi thấy cô im bặt không nói gì. Mất vài giây, ả kia lên tiếng

– Biết sao bây giờ! Anh Hùng đang đi tắm rồi. Chị chịu khó chờ anh ý một lát nhé… Ha ha..

– Khốn khiếp!

Thảo chốt hạ một câu đủ ngắn, đủ súc tích để lột tả con người trâng tráo kia.

Thảo không còn kiên nhẫn được nữa, cô ném mạnh cái điện thoại xuống nệm. Nước mắt rơi vô thức, cô thẫn thờ nhìn vào khoảng không gian đen tối, tại sao mọi chuyện lại đến nông nỗi này?

Chiếc điện thoại tội nghiệp tưởng như đã tắt lịm sau cú rơi tự do từ trên tay cô xuống đệm bỗng phát sáng. Phải mất một lúc cô mới bình tĩnh, bò ra mép giường, tóm lấy để đọc, có một tin nhắn. Cô tưởng Hùng sẽ nhắn lại. Có lẽ anh ta sẽ được nghe cô bồ ” đáng yêu” thông báo rằng vợ anh vừa gọi. Sao nghe chua cay đến thế! Cô không thèm mở ra đọc nữa, chỉ chú ý đến giờ hiện trên màn hình. Hơn 10 giờ đêm rồi.

Chắc giờ này Hùng không về nữa mà ở luôn cùng ả đàn bà kia. Dù sao mẹ anh ko có nhà, rõ ràng anh đang là con chim tự do bay nhảy mà. Cơn nhói buốt len lỏi trong tâm trí cô. Có chuông điện thoại. Là Phong. Cô vờ như không nhìn thấy, bật chế độ im lẶng rồi tự dỗ dành mình phải thật sáng suốt. Những cuộc gọi ngày càng dồn dập hơn khiến cô không thể không sót ruột và to mò. Cô nhấc máy, mệt mỏi cất tiếng ” alo “, đầu bên kia im lặng. Cơn tức giận khi nãy chưa vơi bớt, giờ này lại phải ngồi nghe điện thoại kiểu câm lặng càng làm cô khó chịu. Hơn mười giây trôi qua, chẳng ai nói gì cả. Thảo bỗng gắt

– Nếu anh không nói gì thì tôi cúp máy đây!

Vẫn im lặng, cô điên tiết quá cúp máy đánh ” rụp” một cái rồi nằm bẹp xuống giường, đầu đau như búa bổ. Lại có chuông điện thoại. Cô mặc đó, không thèm nghe bởi cô biết chỉ có thể là Phong. Chuông điện thoại dồn dập như những cơn tức giận chực trào. Cô với tay, mắt không mở to nổi bởi nó đã quá đau nhức bởi những trận khóc liên miên. Không phải Phong, là Hùng.

Hùng gắt lên trong điện thoại bởi anh đứng chờ nãy giờ ở cổng, gọi vài lần mà không bắt máy. Nếu như là mọi khi, sau khi nghe đt cô sẽ nhảy bổ xuống mở cửa ngay. Hôm nay thì khác. Cô khẽ khàng xuống giường, chải gọn gàng mái tóc, quần áo chỉnh tề và cố kéo một nụ cười tươi nhất có thể trên gương mặt. Nhất định không được biểu lộ cảm xúc trên gương mặt. Thế rồi cô bình thản xuống mở cổng y như chưa có chuyện gì xảy ra.

Hùng bực bội, húc nguyên cái đầu xe vào cÁnh cổng sắt, miệng lầm bầm vài câu nghe không rõ, Thảo yên lặng chờ chồng dắt xe vào nhà rồi cũng thất thểu bước theo sau.

Vừa vào phòng, Hùng ném cái chìa khoá xe lên bàn, ngồi phịch xuống ghế lấy bao thuốc ra châm một điếu. Thảo nãy giờ đứng ở cửa cũng nhè nhẹ bước vào ngồi ở ghế. Cả hai cùng im lặng cho tới khi Hùng tức giận ném cái bao thuốc vào người cô. Anh gầm lên:

– Hôm nay cô dắt cái thằng cha sếp của cô tới đây phải không?

Thảo tròn mắt, miệng ú ớ bởi bị bất ngờ quá, chưa kịp lên tiếng thanh minh, Hùng lại tiếp..

– Giỏi lắm, nhân lúc cả nhà đi vắng cô dám dắt trai về, cô tưởng tôi không biết sao? Cả cái khu phố này người ta đang xì xào về cô, một con điếm làm việc không chuyên, hẹn hò ngay tại nhà chồng mình đấy!

Cô gần như chết lặng, gương mặt xám ngắt. Trong lòng dấy lên những cảm xúc hỗn độn. Chồng cô chửi cô là đĩ điếm ư? Không thể tin nổi có ngày cô phải nhận những lời độc ác này từ miệng chồng mình. Còn anh? Anh là đàn ông, anh có quyền ăn nằm với người khác. Dù chuyện giữa cô và Phong là thật thì chẳng phải cả cô và Hùng đều mang bản chất như nhau sao? Tim cô quặn thắt khi nghĩ đến những điều tồi tệ ấy. Nhưng, cô đâu làm gì sai? sao cô phải chịu những lời cay nghiệt ấy.

lac-nhau-1-nua-cuoc-doi1

– Anh im đi! Chúng tôi không làm gì sai cả. Chính anh! Chính anh mới cần nhìn lại bản thân anh. Anh xem, tôi đã giả vờ không hay không biết chuyện anh đang làm, tôi vẫn giả vờ như một con ngu trước mặt anh. Anh hả lòng hả dạ chưa?

– ” Chúng tôi” ư? Cô mặc định cô và thằng khốn kia là một giuộc với nhau rồi còn gì? Còn cãi nữa à? Tôi là đàn ông, tôi có quyền. Còn cô, cô không được phép làm vậy, cô nhớ chưa?

Hùng nhảy bổ vào lấy tay bóp mạnh cằm Thảo, cái xiết gần như làm trẹo cả quai hàm cô. Cô hất tay anh ta ra, nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào cả!

Tìm kiếm nâng cao: