Những ngã rẽ cuộc đời Phần 14

11:32 sáng 21 Tháng Bảy, 2015

Phong bỗng trầm tư, anh khẽ tiến tới những bức tranh cổ điển treo ngay sau ghế của mình, cái chạm nhẹ như rất trân quý những gì hiển hiện trên đó. Những mảng màu sáng tối về một làng quê chân chất ở một xứ nghèo nào đó. Đôi lúc Thảo thắc mắc người đàn ông này là ai? Tại sao anh lại lạ lùng đến vậy? Rõ ràng công việc của anh là về mảng đồ nội thất cao cấp, vậy thì tại sao anh lại thích những thứ mộc mạc bình dị đến vậy? Thật tình cô thấy chẳng liên quan gì đến nhau cả? Cô chỉ biết anh là Phong, sếp của cô và anh ngoài ba mươi theo như những gì anh giới thiệu.
– Cô có muốn nghe một câu chuyện không?
Phong chợt quay đầu lại, chờ đợi câu trả lời từ cô. Chưa để cô kịp lên tiếng, anh nhập đề ngay

– Xưa kia, có một con cá yêu một con nhím. Con nhím có rất nhiều gai nhọn mà bất kì con vật nào đều xa lánh! Con cá không thấy vậy, cô thấy yêu những cái gai gớm ghiếc trên người cậu Nhím nọ. Rồi một ngày con cá quyết định đi theo nhím mặc dù bị các con thú rừng can ngăn . Bởi vì hai con quá khác nhau. Con trên bờ, con dưới nước.

– Sao nữa ạ? Thảo tròn mắt lặng im ngồi nghe Phong kể tiếp. Cô rất muốn biết kết thúc của câu chuyện. Phong chậm rãi kể tiếp..

toi-hoang-hot-khi-biet-minh-co-bau-voi-nguoi-cu

Cá quyết định lên bờ dù cô biết sẽ chẳng thể sống được bao lâu. Hai con vật, chấp nhận hi sinh vì nhau chỉ để có một tình yêu đúng nghĩa. Trớ trêu thay, vì gai của chú nhím kia nhon
quá nên cá chẳng thể ôm cậu ta vào lòng. Mỗi lần lại gần là cô cá lại bị chảy máu. Hai con vật, chỉ biết đứng xa nhau để yếu thương nhau. Cá đau lòng, một ngày nọ cô quyết ôm lấy nhím một lần để cảm nhận hơi ấm từ người mình yêu. Từng cái gai đâm vào da cô chảy máu. Cô không thấy đau, chỉ thấy hạnh phúc. Toàn bộ số gai trên người Nhím đã chuyển sang người cá. Cô nằm thoi thóp chờ người yêu đến bên gỡ những cái gai ra khỏi người mình. Buồn thay, nhím thấy thế sợ hãi bỏ đi. Vậy đó! nhím không bao giờ nhận ra cá làm tất cả chỉ để muốn Nhím bỏ được những cái gai trên người.

Cô thấy không?sự hi sinh đôi khi là vô ích nếu như ta đặt sai chỗ. Chẳng ai muốn mình là con cá si tình ngu ngốc kia cả. Nhưng mấy ai đủ lí trí và tỉnh táo để nhận ra mình nên vs không nên làm gì. Phải không?

Đôi mắt Phong như xoáy sâu vào tâm can Thảo, thoáng bối rối, cô liếc nhìn đi chỗ khác, nơi bàn làm việc của chính mình làm như không để ý đến cảm xúc trên gương mặt Phong. Cô lơ đễnh hỏi

– Sao anh lại kể câu chuyện này cho tôi nghe? Nó có liên quan gì đến tôi không?

– Chẳng sao cả, chỉ là tôi cần phải kể cho cô nghe mà thôi. Có những chuyện không thể hiểu ngay hoặc đôi khi chúng ta cố tình không hiểu. Cô làm việc đi!

Phong thở dài, ngồi xuống bàn làm việc, mở cái laptop ra rồi nghĩ thế nào, anh nhấc điện thoại gọi một nhân viên mang cho anh ly cà phê. Liếc sang phía Thảo, anh dặn nhân viên mang cho cô ly nước cam. Cho ai thì hẳn Thảo cũng đoán được. Thực ra, việc pha cà phê là công việc hằng ngày của cô. Nhưng có lẽ vì thương tình cô bị đau chân nên viec này tạm thời giao cho người khác. Thảo định lên tiếng từ chối ly nước cam cho cô nhưng lại ngưng lại vì có vẻ anh đang tập trung vào máy tính.

Thảo bần thần vì câu chuyện lúc nãy Phong kể cho cô nghe. Con cá ngu ngốc kia chẳng phải là cô sao? Rõ ràng là hai môi trường khác nhau thì mãi mãi không thể hào nhập được.sự cố gắng còn có y nghĩa gì nữa. Ôi! Đau đầu quá đi mất. Thảo nắn bóp hai bên thái dương . Phong dừng lại, mắt rời khỏi màn hình máy tính, đổ dồn sự tập trung về phía Thảo. Anh hỏi cô có sao không! Cô mỉm cười lắc đầu rồi vờ như đang bận rộn với mớ giấy tờ trên bàn.

Lát sau, nhân viên bê lên hai ly nước theo yêu cầu của Phong. Cô gái ấy chính là người chặn Thảo ở căng tin, nói những lời xúc phạm cô nặng nề. Mấy tháng nay, Thảo gần như phải tránh mặt cô ta bởi cô rất ghét ai đó lườm nguýt mình. Có lẽ nỗi sợ hãi này xuất phát từ những lần mẹ chồng nhìn cô. Hôm nay, thấy sếp họi cà phê, có lẽ cô ta tranh bê nước lên cho giám đốc. Nhìn cái cách trang điểm của cô ta mà xem, rõ ràng là rất kỹ lưỡng không có tì vết. Hẳn là có sự chuẩn bị. Dường như Phong không quan tâm đến cô gái kia cho lắm. Anh mỉm cười nói lời cảm ơn rồi nói

– Cô đi làm việc đi!

Cô gái kia dậm chân dỗi hờn rồi không quên nở một nụ cười không tử tế với Thảo. Bỗng thoáng rùng mình, Thảo hồ nghi về những gì sắp xảy ra. Phong mang nước ra bàn,để cạnh con chuột máy tính.

– Uống đi ! Phụ nữ nên uống những loại trái cây giàu vitaminC như thế này, sẽ rất đẹp cho da đấy!

Anh trở lại chỗ ngồi, hất hàm ngụ ý bắt cô phải uống luôn. Thảo rụt rè cầm ly nước lên. Thực ra cô khát thật. Phong chăm chú quan sát khiến cô không thể không làm một hơi thật dài. Nhưng không, nước vừa trôi xuống cổ, cô cảm nhận một vị khủng khiếp chảy theo thực quản. Theo phản xạ, cô ho sặc sụa. Phong đang cười tươi bỗng biến sắc, lại gần giằng ly nước bỏ lên bàn, luống cuống vỗ vào lưng cô. Nước mắt Thảo chảy ra giàn giụa vì ho nhiều quá. Cảm giác như cổ họng sắp nổ tung. Phong bế thốc cô vào nhà vệ sinh ngay cạnh văn phòng. Bên ngoài có một vài người nhìn cảnh tượng này bỗng ngạc nhiên xì xầm to nhỏ.

Thảo nôn thốc nôn tháo, mật xanh mật vàng tuôn ra hết.

Phong hầm hầm gọi cô nhân viên khi nãy lên . Liễu – tên của cô gái trẻ đẹp khi nãy đứng khép nép trước mặt Phong nghe anh la mắng. Chưa bao giờ tình trạng này xảy ra. Cô ta không thể lường một điều rằng Thảo bị dị ứng với bột ngứa. Cái thứ bột này người bình thường uống vào chỉ thấy ngưa ngứa ở cổ họng chứ chẳng thể nào nôn ói dữ dội, sắc mặt như người chết giống Thảo được. Phong đòi đuổi việc Liễu, Thảo đích thân xin anh bình tĩnh dù sao Liễu cũng la nhân viên xuất sắc của công ty. Rõ ràng Phong rất tức giận. Hành động của Liễu thật ngu xuẩn. Anh đuổi Liễu ra ngoài, mặc cho cô ta khóc lóc van xin cỡ nào. Thảo tuy thấy rất khó chịu nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản, nếu không chuyện này sẽ nguy to. Phong bắt cô đi bệnh viện khám xem có bị phản ứng xấu của thuốc ngứa hay không? Cô lắc đầu từ chối. Bệnh viện là nơi khiến cô đau đớn nhất. Là nơi cô đánh mất con, mất bố và cả cái chân không lành lặn . Phong nắm chặt tay, quở trách Thảo

– Cô ta cố tình làm hại cô, cô còn bênh vực cho cô ta nữa. Tôi không thể hiểu nổi con người cô nữa. Mình không phụ người, người lại phụ mình thôi.

Thảo im lặng, cô chẳng biết nói sao cả. Cô chỉ muốn cho người khác một cơ hội mà thôi.

Phong đưa cho cô chai nước lọc, băt cô tu hết cho đỡ khó chịu. Cả ngày hôm ấy, anh chỉ quan tâm đến sức khoẻ của cô. Mặc rầu cô rất cảm động trước những lo lắng của Phong dành cho mình. Nhưng trong lòng cô không ngừng hiện lên hình ảnh của Hùng. Cô tự tát vào tâm trí mình, để tự tìm thấy sự tỉnh táo. Cô và Phong… Không thể nào….

nguoi-vo-voi-trai-tim-han-thu1

Câu chuyện về Nhím, về cá không thôi ám ảnh cô. Nó như một cú hích mạnh mẽ vào lý trí của cô, bắt cô phải tự suy xét mọi vấn đề đối với chồng.

Cô vẫn sống trong căn nhà đó, như một người vợ ” hờ” nghĩa là không tiếng nói, không tiếng cười. Cả hai chỉ như hai cái bóng, lặng lẽ và trầm mặc. Cô tự nhủ ” như thế là đủ rồi, không xảy ra xung đột nghĩa là vẫn yên ổn” . Cô sai, sự yên ổn không phải là khoảng không gian yên tĩnh, những giây phút hờ hững ai làm việc nấy, chưa khi nào cô thôi nguôi ngoai về những nỗi đau Hùng gây ra cho cô. Vâng! Cô đang bình yên trong sự ngộp thở bí bách của chính mình…

Thói đời, ” cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng”

Nếu như trước đây, Hùng chỉ lén lút liên lạc với nhân tình, thì bây giờ thay vào đó là những hò hẹn qua tin nhắn ngay trước mặt vợ. Cô biết, cô đau nhưng vẫn vờ quay đi chỗ khác, để không nhìn thấy những mẩu hội thoại, nhìn thấy nụ cười đắc ý trên môi chồng và sợ ai đó nhìn thấy mình khóc.
Suy cho cùng, sự sai lầm luôn xuất phát thật kín đáo, để rồi chờ đợi một thời điểm mới dần bùng nổ

Cô sợ ngày cuối tuần, thật buồn cười khi người ta mong đến ngày nghỉ để được thư giãn còn cô thì sợ hãi. Không khó hiểu, cô sợ phải ở nhà một mình, suy nghĩ vẩn vơ về việc chồng mình đang đi với ai? Họ đi đâu? Cay đăng cho thân phận một người vợ hèn kém, ngồi nhà tự hoang moang, tự duy diễn mà chẳng thể làm được gì.
Mẹ chồng và em chồng cô vào Sài

Gòn thăm một người bà con xa, có lẽ sẽ đi hơi lâu bởi bà đã dặn cô tự lo liệu nhà cửa. Trước khi lỉnh kỉnh hành lý đi bà có nói một câu hết sức đau lòng, đối với cô là vậy

– Con bà Ba Tước cưới cùng ngày với chị mà bây giờ đang mang thai đứa thứ hai.Số tôi rõ khổ, đấy người ta con cháu đuề huề còn tôi vẫn nuôi ” cá rô” trong nhà!

Thảo nghe thấy vậy lòng bỗng chùng xuống, cô đan tay vào nhau cúi mặt.

Trách ai bây giờ?

Hôm nay, vẫn đang ngơ ngẩn một mình, cô mở cửa sổ ngó xuống lòng đường ưu tư một lúc. Cô nhìn thấy những cặp đôi, những gia đình xúng xình quần áo đẹp cùng nhau đi chơi, đi mua sắm. Cô cảm thấy hơi chông chênh, đáng lẽ cô sẽ có một gia đình như vậy, lẽ ra Hùng vẫn yêu thương cô như ngày trước…. Giá như…

Tìm kiếm nâng cao: