Những ngã rẽ cuộc đời Phần 10

4:46 chiều 20 Tháng Bảy, 2015

Cuộc sống của một nhân viên văn phòng cứ thế trôi đi, Bà Thanh chưa khỏi cằn nhằn bởi cô đi làm đồng nghĩa với việc không ai nấu cơm trưa cho bà ăn. Nguyệt không đi làm, chỉ ở nhà ngồi tịt trong phòng, thỉnh thoảng cùng mẹ ghé hiệu buôn bán của mẹ.

Hùng vẫn bận rộn với những công trình, những bản vẽ và những cuộc nhậu thâu đêm suốt sáng. Đã nhiều lần Thảo nhắc nhở anh giữ gìn sức khoẻ, đừng uống bia rượu nhiều nhưng anh gạt đi. Cô nhận thấy ánh mắt hằn học khi anh nhìn cô. Cô không hiểu lý do nào đã khiến anh thay đổi.

Ở công ty, cô phải đối mặt với những lời dè bỉu của đồng nghiệp, những ánh nhìn soi mói làm cô phiền lòng. Cô thấy sợ hãi khi Phong cố gắng tiếp cận, cố gắng xích lại gần. Cô không thích điều đó, chỉ biết né tránh để khỏi phải nghe những lời chỉ trích từ bên ngoài và cái chính là sự tự trọng của một người đàn bà có chồng.

Về đến nhà, cô đối diện với khoảng không gian bí bách, nơi mà con người không sống với nhau bằng tình cảm. Không biết những điều trên có đúng hay không?nhưng rõ ràng, mọi thứ đã đổi thay. Một mình cô, với nỗi chênh vênh của cuộc đời.

Chúng ta, dù cố gắng đến đâu cũng không thể thoát khỏi sự sắp đặt của bàn tay số phận, có những thứ buộc phải đến, buộc phải làm ta đau… Buộc ta phải bước đến ngõ cụt của hạnh phúc…

Hùng ngoại tình, điều này xảy đến không làm Thảo sốc tới mức ngã đứng ngã ngồi, càng không làm cô khóc lóc vật vã, loay hoay tìm cách lôi chồng về như những người đàn bà khác. Sự bình thản hiện lên trên gương mặt, nhưng trong lòng khó chịu vô ngần. Đó là lần cô phát hiện bao cao su trong ví của chồng mình. Vợ chồng cô đang cố gắng lắm để con con, không thể nào dùng thứ này được. Hùng, chồng cô là một con người cẩn trọng, bất cứ việc gì anh làm đều được tính toán tỉ mỉ thì việc phòng tránh nhân tình có bầu cũng là điều dễ hiểu. Giả như anh mua để đấy thì sao? Cô nêu một giả định trong đầu nhiều lần để tự trấn an mình.

de-co-tien-nuoi-con-toi-chap-nhan-lam-tinh-nhan-tram-nguoi1

Hai con người, hai cái bóng trong một căn nhà, mọi thứ bình lặng đến ngạt thở.

Có những đêm, cô ngồi nhìn chồng mình say giấc, cảm giác trống rỗng khi nhìn vào gương mặt ấy. Cô tưởng tượng nụ cười của anh dành cho một người đàn bà khác, cuồng nhiệt và bốc lửa hơn cô. Những cử chỉ yêu thương trước đây anh giành cho cô, giờ trao cho người đàn bà khác. Cô cảm nhận từng cơn đau thắt của lồng ngực, vị mặn chát nơi đầu môi.. Giữa màn đêm u tịch…

Điều đau đớn nhất của một người đàn bà mong con là gì? Là phải đi mua băng vệ sinh khi tới kì. Cô không nhớ đã bao nhiêu lần mình tuyệt vọng, bao nhiêu lần khóc thầm khi đối diện với nó. Bà Thanh, nhìn thấy cô cầm trên tay bịch băng bỗng nhìn lên trời, thở than, lời nói như kim châm

– Nhà này… Hết phúc… Tuyệt tự vì chị! Không có cháu, chắc tôi chết không nhắm mắt!

Thảo buồn, thậm chí bật khóc ngay được nhưng phải cố kìm nén. Cô tịe hứa với bản thân là sẽ mạnh mẽ vậy thì không được khóc.

Sau những lần đấu tranh mạnh mẽ, cô quyết định đi bệnh viện khám lại một lần xem sao. Linh tính mách bảo sức khoẻ sinh sản của cô có vấn đề. Nếu điều đó xảy ra thật .. Thì sao? Thảo không biết nữa.

Bác sĩ nói rằng cô không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là căng thẳng quá độ dẫn đến khó có thai. Tuy nhiên, bác sĩ có phát hiện ra sự tổn thương do tác động quá mạnh bạo của việc gối chăn và chỉ định phải có biện pháp nhẹ nhàng khi gần gũi với chồng. Hơn hết, đó cũng chính là nỗi ám ảnh của cô.

Cô giả vờ không nghe không thấy những gì đang diễn ra trong căn nhà này, càng không muốn suy nghĩ về việc Hùng đã đổi khác. Đúng vậy! Hùng đã có người đàn bà khác. Cô cũng muốn điên lên lắm chứ! Nhưng làm thế thì có ích gì? Chưa có bằng chứng nào cho thấy điều đó cả. Hùng có thể giải thích bằng nhiều cách khác nhau. Chuyện condom trong ví của anh không khó gì để biện minh. Chỉ cần nhún vai

– Người ta đưa cho anh để phát động phong trào abc xyz gì đó.

Phải nói thế nào về chồng cô đây? Nếu nói rằng anh ta không còn yêu cô là không đúng! Vẫn yêu chứ, vẫn ấp ôm hằng đêm, vẫn chăn gối đều đều, nhưng không còn nồng nàn nưa mà thay vào đó là sự giận dữ, như thể anh đang trút giận lên cơ thể cô. Đàn ông, có thể ngủ với người đàn bà họ không yêu nhưng đàn bà thì ngược lại. Có chăng đối với anh, cô chỉ là một con búp bê giúp anh thoả mãn nhục dục. Buồn, nghĩ ngờ, ghen tuông… Cô không cắt nghĩa nổi cảm xúc trong tim mình nữa.

Căn phòng tràn ngập ánh sáng, thứ ánh sáng nhờ nhờ chẳng làm người ta khó chịu nhưng cũng không làm người ta thích thú. Cứ sống trong những cảm xúc nửa vời, cô đang dần đánh mất chính mình. Cô là ai? Ở đâu và cần gì?

– Kéo rèm vào đi, không thấy anh đang ngủ à?

– Anh này!

– Cái gì?

– À… Thôi anh ngủ tiếp đi

Thảo định nói cho Hùng biết ở công ty cô có tiệc, nhân viên có thể dẫn chồng đi cùng để mở rộng mối quan hệ và trao đổi kinh nghiệm. Trước thái độ không vui vẻ của Hùng, Thảo bỗng dè dặt. Cô sợ nhìn nét mặt cau có của anh mỗi khi cô định nói thứ gì đó. Ngày hôm nay cũng vậy, chẳng biết mở lời ra sao.

Công việc ở công ty bắt đầu đi vào ổn định, cô đã quen với công việc và không còn rụt rè khép kín như hồi đầu mới vào. Những lần bàn bạc với Phong không làm cô thấy thiếu thiện cảm và mất tự nhiên. Cô tự nhủ công việc là công việc, tình cảm yêu ghét cá nhân là một chuyện khác. Chỉ cần bản thân cô làm tốt công việc của mình là được.

Sắp tới tiệc của công ty, ai ai cũng náo nức chuẩn bị áo quần phục trang cho buổi tiệc quan trọng này. Bữa tiệc diễn ra chủ yếu là để đón tiếp mấy đối tác ” khủng” của nước ngoài, hứa hẹn là mồi béo bở của công ty. Bên cạnh đó, Phong nói rằng tổ chức buổi gặp mặt này nhằm tăng thêm mối quan hệ giữa đồng nghiệp với nhau.

Thảo thở dài, có lẽ cô phải đi một mình. Chồng cô đang bận, không biết là vì công việc hay lý do nào khác. Chẳng nghĩ ngợi, chẳng bận tâm… Tai không nghe, mắt không thấy, tim sẽ bớt đau…

Trớ trêu thay, định mệnh nghiệt ngã vẫn cứ cố tình rắc lên đầu cô những mảnh vỡ của bất hạnh. Nỗi đau thi nhau đến, dẵm đạp lên nhau để hành hạ cô. Có những chuyện có tránh cũng không sao tránh nổi

Vết son trên cổ áo Hùng, mùi nước hoa lạ… Cả những tin nhắn mùi mẫn họ dành cho nhau…tất cả rành rành ngay trước mắt. Còn có thể không tin sao? Là do cô phải không?

vet-son

Những thứ ấy như đang cào xé vào tâm hồn rách rưới của Thảo, ngồi trong phòng tắm, cầm cái áo trên tay, nước mắt mặc nhiên rơi xuống, ấm ách.

Thấm thoát cũng đến ngày công ti có tiệc. Phong dặn cô phải thật lộng lẫy bởi cô là trợ lý, là bộ mặt của công ty, không thể nào để đối tác nhìn thấy sự cẩu thả bởi ngoại hình của mình được. Thảo hiểu tính Phong khá cầu toàn, cái cách mà anh ta ăn mặc, giao tiếp với người khác – trừ cô ra luôn toát ra vẻ đạo mạo, chỉn chu.

Thở dài não nuột, Thảo ngoài quần bò, áo sơ mi ra thì chẳng có thứ gì đẹp đẽ hơn. Vẫn là những phục trnG nhàm chán và phổ thông. Con người cô, dù cố gắng thay đổi cỡ nào cũng chỉ dừng lại ở mức đó.

Ăn trưa xong, trở lại bàn làm việc, Thảo ngạc nhiên khi thấy trên bàn có một cái túi lớn. Rõ ràng trước khi đi khỏi đây cái bàn vẫn trống trơn. Mở túi ra, cô bị choáng ngợp bởi một chiếc đầm đuôi cá màu trắng ngà, màu mà cô khá thích, bên trên là những hoạ tiết ren bắt mắt. Một chiếc vòng đi kèm đính những viên đá lấp lánh. Có cả một mẩu giấy nhỏ ghi mấy dòng chữ

– ” Ngày mai, hãy mặc chiếc váy này. Đừng hiểu lầm, tôi làm như vậy là vì công việc”

Mặc dù vậy, Thảo vẫn không khỏi suy nghĩ . Cô nhét cái váy vào túi, bỏ lên bàn làm việc của Phong. Cô không muốn nhận bất cứ thứ gì của người khác. Những thứ như quần áo, tư trang lại càng không. Cô biết những thứ này không hề rẻ nhưng cô tự biết phải làm gì để thật lịch sự trước mắt đối tác.

Phong trở về phòng, nhìn thấy cái túi nằm yên vị trên bàn, ông ta ngạc nhiên nhìn Thảo

– Cái này dành cho cô sao lại để lên đây

– Cảm ơn sếp, nhưng những thứ này tôi tự lo được

– Không phải cô đang nghĩ tôi có ý gì đấy chứ? Tất cả là vì buổi gặp gỡ khách hàng vào ngày mai thôi. Nguyên tắc làm việc của tôi cô còn không biết sao? Không bao giờ tôi để thứ khác chi phối công việc của mình. Cô yên tâm!

Phong quả quyết với Thảo, cô lúng túng phân trần

– Tôi không có ý nghĩ gì cả. Chỉ là tôi không thích người khác sắp đặt cho tôi theo ý của họ.

– Cô nói vậy là không đúng. Nếu như ngoài giờ hành chính, cô có quyền mặc những gì cô thích. Nó không ảnh hưởng đến công ty. Còn đây là vì công việc. Cô là trợ lý của tôi. Tôi có quyền yêu cầu cô ngày mai phải mặc những gì tôi chuẩn bị. Đó là lệnh của cấp trên. Cô hiểu không?

Tìm kiếm nâng cao: