Người phụ nữ có một đời chồng ấy chính là vợ tôi phần 3

12:51 sáng 8 Tháng Bảy, 2016

Từ sau khi ly hôn lòng cô bình yên đến lạ, chỉ là lâu lâu thấy trống trải chút rồi thôi. Mà do cô cũng không có nhiều thời gian rảnh để mà nghĩ về những chuyện đã qua. Cô muốn mình không có thời gian rảnh mà. Tư dưng cô nhớ đến miếng giấy lấy ra xem, trong lòng thấy chút hồi hộp.

“Xin lỗi vì đã làm chị khó chịu, em chỉ muốn làm quen thôi? Chỉ sợ chị hiểu lầm em là người xấu, fb của em đây … nếu chị muốn kết bạn thì add fb nhen.”
Cô chau mày, giờ này mà còn có người sến vậy sao? Mà ai biết được, cậu ta là người xấu thật? Xã hội bây giờ chuyện gì mà không xảy ra chứ. Nghĩ thì nghĩ vậy thôi nhưng cô cũng tò mò lắm, liền lên fb tìm.
Trang fb hiện ra, giờ nhìn cậu ta mới thấy, người gì mà đẹp trai thấy ớn. Muốn “giết người” đây mà. Hồi trước giờ cô rất thích nhìn trai đẹp, mà ai chẳng vậy đâu phải mình cô. Quen anh thì anh rất bình thường, không có gì nổi bật, vậy mà còn ngoại tình. Huống gì trai đẹp, gái theo có mà đầy khả năng ngoại tình còn cao hơn.

nguoi-phu-nu-co-mot-doi-chong-ay-chinh-la-vo-toi4

Coi trang fb của cậu ta, thấy không để nghề nghiệp. Chỉ thấy để độc thân. Nhìn có vẻ như con nhà khá giả. Thấy toàn hình đi chơi thôi, nhìn là biết công tử bột rồi. Nguyên đám bạn thấy cậu ta nổi bật nhất. Toàn con gái vào khen đẹp trai, cậu ta có rất nhiều người theo dõi. Cô cười, chắc toàn con gái theo dõi quá, đẹp trai quá mà. Cô cũng mê trai đẹp thật nhưng để đến nỗi theo dõi một người không quen biết chỉ vì sự đẹp trai của họ thì cô không đến nỗi như vậy.
Từ khi ly hôn đã gần ba tháng anh không liên lạc, cô biết anh đang hạnh phúc bên cô ấy. Cô tự trách tại sao mình lại nghĩ đến anh trong khi anh chắc gì có một giây phút nào anh nghĩ đến cô. Rồi cô tự cười bản thân mình, đồ yếu đuối, anh không đáng để cô nghĩ đến. Đến mấy ngày sau thì cô mới quyết định kết bạn với cậu ta. Cô chỉ nghĩ có thêm một người bạn cũng tốt mà. Mà mạng chỉ là ảo thôi, có gặp ngoài đâu mà lo. Vừa gửi kết bạn đã thấy phản hồi đồng ý liền. Cô nghĩ chắc công tử bột nên rảnh mà. Tự dưng hộp tin nhắn xuất hiện.
– Chào chị! Em vui quá vì chị đã đồng ý làm bạn với em.
– Chị chỉ là tò mò vì sao em lại muốn kết bạn với chị thôi. Mà sao em lại biết chị vậy?
– Bí mật, sau này em sẽ nói. Còn tại sao biết chị? Thì đó cũng chỉ là một sự tình cờ thôi à.
– Tùy em thích thì nói không thích thì thôi.
Cô muốn biết về cậu ta nhiều hơn nhưng ngại không hỏi. Cô sợ cậu ta nghĩ mình ham hố, nên thôi. Cô nói cô bận nên có gì chát sau. Cậu ta chỉ nói khi nào rảnh cứ chat với em, em luôn online. Hèn chi gửi kết bạn thấy trả lời liền.
Công việc buôn bán bắt đầu nhiều khách hơn. Nên cô cũng ít khi lang thang fb, tự dưng quên bẵng cậu ta. Buôn bán được làm tâm trạng cô thấy vui hơn. Hộp tin nhắn xuất hiện, là cậu ta. Cô hơi bất ngờ, chợt sực nhớ là có chat với cậu ta rồi. Vậy mà cô quên được, cũng hay.
– Dạo này chị bận lắm hả?
– À, cũng hơi bận. Em không đi làm sao?
– Đang làm “nhà báo” mà chị, hihi…
Cô nghĩ, nhìn công tử thế kia mà “nhà báo” cũng phải.
– Sao em không tìm việc làm đi? Ở vậy không thấy chán sao?”
– Dạ! Quen rồi, mà xin không ai dám nhận.
– Sao không ai dám nhận chứ?
– Dạ, em cũng không biết tại sao nữa. Chắc do đẹp trai quá nên người ta không nhận quá.
– Ồ, vậy chắc số em làm ông chủ thôi, không làm nhân viên được rồi.
– Em chỉ làm “nhà báo” thôi không làm ông chủ được đâu, haha…
Cô thấy có chút vui vui, kết bạn cũng không đến nỗi tệ.
Cô muốn hỏi nhiều thứ lắm, nhưng thấy có vẻ hình như cậu ta có ý vẫn muốn giấu nên cũng không muốn hỏi thêm. Chẳng biết chat gì nữa, tính nói bận thì cậu ta nói:
– Em có thể gặp chị không?
Cô cảm thấy hơi sợ.
– Tại sao lại muốn gặp chị? Chị chỉ nghĩ kết bạn với em trên fb thôi chứ không muốn gặp ngoài đời.
Cậu ta để mặt buồn.
– Em xin lỗi, tự dưng em chỉ muốn gặp vậy thôi, nếu giờ chị không thích thì cũng không sao.
Cô cảm thấy áy náy vì đã thẳng thắn như vậy, nhưng cô đâu biết cậu ta là người như thế nào, gặp lỡ có gì sao, cô không dám nghĩ nữa.
– Chị nghĩ làm bạn thì trên fb cũng được mà, đâu nhất thiết phải gặp ngoài đời đâu.
– Không lẽ chị chỉ muốn làm bạn trên fb thôi sao?
– Làm bạn trên fb không được sao?
– Dạ không phải, em chỉ nghĩ nếu làm bạn ngoài đời được càng tốt hơn.
Cô cười, cậu ta lý sự thật.
– Hiện tại chị chỉ muốn làm bạn trên fb thôi, còn làm bạn ngoài đời chị chưa nghĩ đến.
– Vậy em đợi chị suy nghĩ thêm nhé?
– Trời ơi, nhóc rảnh thật à? Đợi chị biết khi nào chứ?
Tự nhiên cảm giác nhớ anh ùa về, ngày xưa mới quen cô vẫn kêu anh là nhóc vì anh nhỏ tuổi hơn cô. Giờ cô lại gọi cậu ta là nhóc, bất giác lòng cô trùng xuống.
– Thôi chị bận rồi khi khác nói chuyện nhé. Chào em!
– Dạ, em rất vui vì được làm bạn của chị
Bye chị nha.
Hôm sau cô có việc phải ra ngân hàng, từ xa thấy dáng người quen quen. Là anh, cô giật mình kiếm chỗ trốn, thật ra cô rất ngại khi gặp lại anh, cô sợ cô sẽ mềm lòng khi thấy anh. Bỗng dưng cô ấy xuất hiện, thấy anh nắm tay cô ấy cười nói rất vui vẻ. Người ta đang vui vẻ, hạnh phúc có để ý đến mình đâu mà trốn, rồi họ ra bãi xe đi luôn. Cô thấy lòng mình có chút tổn thương, nói không có thì không khác gì mình tự dối lòng mình à.

nguoi-phu-nu-co-mot-doi-chong-ay-chinh-la-vo-toi

Nhưng rồi cô nghĩ, thôi dù sao cũng là người dưng nước lã rồi, có luyến tiếc anh cũng có trở về bên cô đâu. Cô vào ngân hàng rút tiền để lấy hàng, khi vào lại thấy một người quen, cô lại giật mình nghĩ. Hôm nay là ngày gì vậy trời. Chính là cậu ta, nhìn có vẻ rất sang chảnh, cậu ta làm gì ở đây, không lẽ cậu ta cũng rút tiền. Cậu ta đi cùng một người nữa, thấy nhân viên đang đếm tiền. Cô có chút tò mò nhưng sợ cậu ta phát hiện, đành sang quầy khá xa cậu ta.
Ở bên này nhưng vẫn len lén nhìn trộm, đúng là tò mò thái quá. Cậu ta làm gì có liên quan mình đâu mà sao cô vẫn không thể không nhìn được. Thấy nhân viên ngân hàng đếm tiền xong, cậu ta ký ký rồi đi. Tự dưng thấy cậu ta như người mẫu vậy, cao to đẹp trai lạ lùng. Mấy nhân viên nữ ở đó cứ nhìn cậu ta cười tủm tỉm. Chắc hôm nay cô ăn nhầm gì rồi thì phải. Một ngày đầy cảm xúc lẫn lộn.
Về đến nhà, cô liền lên fb. Vào chat thử xem cậu ta có rảnh hay đang bận bên ngoài.
– Hôm nay em vẫn rảnh à?
– Dạ, em lúc nào cũng rảnh mà, hihi…
Quái, rõ ràng mới thấy cậu ta ở ngân hàng mà, không lẽ cậu ta về nhanh vậy. Vì phòng giao dịch gần chỗ cô ở, cô đi chừng 10 phút là tới. Không lẽ cô nhìn nhầm người. Mà sao nhầm được, chính là cậu ta mà.
– Chị đã suy nghĩ chưa ạ?
– Nghĩ gì vậy em?
– Người gì mà mau quên vậy?
Cô cũng ngẩn tò te, không biết là nghĩ về cái gì?
– Dạ, thì nghĩ muốn kết bạn với em ngoài đời đó.
– À, chị quên mất. Chị xin lỗi nhưng chị chưa nghĩ, hihi..
– Huhu, …
– Thôi, khóc gì. Bạn bè fb là ổn rồi.
– Fb chỉ nói chuyện phiếm thôi làm sao nói chuyện tùm lum được.
– Trời, fb mới là tùm lum nè.
– Nhưng em vẫn thích nói ngoài hơn. Mà thôi không sao, em sẽ tiếp tục đợi cho đến khi chị suy nghĩ ạ, hihi…
Cậu ta đúng là điếc không sợ súng mà, có cần phải vậy không chứ. Đến lúc này cô thật sự không thể kiềm chế sự tò mò của mình lại, bình thường cô mà không hỏi chắc là cô chết luôn cho rồi. Vậy mà lần này cô kiềm chế lâu như vậy cũng phải nói là hay lắm rồi.
– Em có thật sự làm “nhà báo” không đó?
– Sao chị lại hỏi vậy?
Thì chị chỉ muốn biết thôi. Thôi không sao, em không nói cũng không sao, có gì không phải bỏ qua, tính chị vậy đó, hay nói thẳng.
– Chị gặp em bên ngoài được không? Em sẽ nói hết những điều chị còn thắc mắc.
Ẹc, cô nghĩ đâu nhất thiết mình cần phải làm vậy, dù sao cũng là người dưng mà.
– Thôi xem như chị chưa nói gì nghen.
– Sao vậy? Chị sợ gặp em bên ngoài đến vậy sao?
– À, không có, em đừng nghĩ vậy. Chỉ là chị nghĩ không cần thiết lắm thôi.
– Thật sự chị không muốn biết hả?
– Ừ, chắc là không.
– Chị chưa từng nghĩ muốn gặp một người bạn trên fb ngoài đời sao?
– Ừ, thấy fb giờ ảo lắm, gặp để làm gì.
Im lặng, không thấy trả lời. Cô thắc mắc, không lẽ mình nói gì sai sao? Cô cảm thấy có lỗi khi nói ra câu đó.
Cũng hơn 6 tháng kể từ ngày ly hôn, cuộc sống của cô bắt đầu quen dần với việc sống một mình. Và cũng hơn 3 tháng cậu ta không liên lạc, cô nghĩ chắc cậu ta giận thật rồi. Bản thân cô còn muốn giận mình nữa là. Bình thường cô không muốn ai tổn thương, giờ tự dưng cô lại sợ làm cậu ta tổn thương. Mà thôi, mất một người bạn chắc cũng không sao đâu. Cô tự an ủi mình.
Hai đứa bạn lại rủ đi bar, cô lưỡng lự vì đang rất bận và có nhiều đơn hàng. Mà lâu rồi cô cũng không gặp, giờ lớn tuổi rồi việc gặp bạn bè càng trở nên khó khăn hơn vì ai cũng có nhiều việc phải lo. Nhiều khi rảnh rỗi cô nghĩ rồi thấy tủi thân, một mình lủi thủi cũng có chút chạnh lòng. Nhưng giờ biết sao, trái tim cô giờ nguội lạnh chưa chắc gì đã có thể tiếp nhận được tình yêu mới. Nghĩ tới nghĩ lui cô quyết định đi. Vẫn bar cũ, sao cứ vào nghe tiếng nhạc đùng đùng lại làm lòng cô thoải mái. Lần này cô uống hơi nhiều, say đi không vững luôn mà. Hai nhỏ bạn cũng ngà ngà say nên cả ba quyết định gọi taxi đi cho an toàn. Cô thì say xe nên nghe đi taxi là say luôn rồi.
Đứng ngoài chờ taxi đầu óc cô quay cuồng, sắp không chịu nổi rồi. Không lẽ nằm lăn ra đất, thật mất mặt. Cô ráng gượng mà cơ thể không chịu nghe lời, thế là cô té ra sau. Cảm giác như có bàn tay nâng cô dậy, rồi cô chìm vào cơn say. Lúc cô tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, cái tật ham hố uống nhiều, tự dưng cô hối hận sao uống nhiều chi. Cô giật mình tỉnh hẳn khi nhìn thấy căn phòng lạ hoắc. Mình đang đâu vậy? Sao nhìn lạ vậy? Cô bất giác sợ, nhìn đồ trên người vẫn nguyên, cô yên tâm một phần. Nhìn xung quanh một lượt vẫn không thể biết ở chỗ nào, không lẽ mình qua nhà bạn ngủ. Mà nhà mấy đứa bạn sao mà đẹp dữ vậy? Cô nhớ đám bạn của cô nhà cũng bình thường thôi. Không lẽ tụi nó có nhà riêng mà giấu chồng. Không thể nào.
Cô bước xuống giường, từ từ mở cửa. Đang trên lầu, cô bước xuống cầu thang xuống nhà dưới. Trời ơi, nhà gì mà đẹp quá. Cô chưa từng thấy nhà đẹp vậy. Thật ra cô và anh vẫn mong ước sẽ có một ngôi nhà khang trang. Nên anh nói anh sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ để lo cho cô chu đáo hơn. Vậy mà giấc mơ chưa thành hiện thực đã tan theo cát bụi rồi. Nghĩ mà chạnh lòng.
Cô xuống dưới tầng trệt, nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy khu vườn quá tuyệt, đúng kiểu cô thích, trồng rất nhiều hoa. Nhìn thôi cũng làm cho người ta thấy thư thái rồi. Cô nghĩ, không lẽ là anh tạo cho cô bất ngờ, không thể. Anh và cô ly hôn rồi mà, tạo bất ngờ đâu cần phải ly hôn chứ. Cô chợt giật mình khi nghe giọng nói phía sau vang lên.
– Tỉnh rồi hả?
Cô quay lại, mắt tròn xoe nhìn không chớp mắt. Chỉ thấy nụ cười dễ thương, nhìn mê hoặc lòng người thật.
– Là em?
– Sao? Chị bất ngờ hả?
– Sao chị lại ở đây? Đừng nói là nhà em à?
– Bộ em không có nhà sao?
– Không, ý chị không phải vậy? Mà sao chị lại ở nhà em?
– Chị không nhớ gì sao?
– Nhớ thì chị còn hỏi em làm gì?
– Thôi ăn xế với em nha!
– Gì? Chiều rồi hả?
Trời ơi, thật mất mặt, ngủ nhà người ta tới chiều luôn mới ghê. Cô nhẹ nhàng nói, có chút ngại ngùng xấu hổ.
– Thôi chị xin phép về, phiền em quá. Xin lỗi em?
– Mà nhà em là ở đâu vậy? Để biết chị còn tìm đường đi?
– Sao chị vô tình vậy?
– Không nể mặt em ăn được bữa cơm sao?
– Không, không. Chị thật sự rất ngại, phiền em quá.
– Không sao, chỉ cần chị ăn bữa cơm với em là được rồi.
– Nhưng…
– Thôi vào ăn cơm đi.
Cô theo cậu ta vào nhà bếp, thấy có đồ ăn đã bày sẵn trên bàn.
– Em tự nấu hả?
– Dạ. Sao chị ngạc nhiên vậy? Hồi nhỏ ba mẹ bắt làm việc nhà hoài, nên biết nấu cơm từ sớm.
– Không phải, chỉ là nhìn em vậy không nghĩ sẽ biết nấu ăn. Mà đàn ông con trai thời buổi này cũng ít người biết nấu lắm. Em biết nấu đúng là động vật quý hiếm mà. Công nhận ba mẹ em khéo dạy con quá, thật ngưỡng mộ quá đi.
– Thôi ăn đi chị, cơm dở không được chê nha.
– Nhìn ngon mà. Ui thèm quá, đói bụng thật.
Mà công nhận cậu ta nấu ăn ngon thật, chả bù cho anh, anh chỉ biết nấu mì gói thôi. Nhưng cô thích nấu ăn cho anh ăn, cảm giác thật hạnh phúc. Giờ có người con trai nấu ăn cho cô, cô thấy hơi lạ lẫm. Ăn xong cô xin phép ra về.
– Mà nhà em ở đâu, chị có thể ra đường nào được? Mà gần đây có xe ôm không?
– Dạ có xe ôm.

Tìm kiếm nâng cao: