Người phụ nữ có một đời chồng ấy chính là vợ tôi phần 10

1:17 sáng 10 Tháng Bảy, 2016

– Nó nói phải đi với bạn nó nữa, nói ăn cơm trước rồi nhờ tôi đưa cô về dùm.
Đúng là ông trời không thương cô mà, cứ trêu ngươi cô vậy là sao?
– Ăn xong tôi có thể tự về được, cám ơn anh.
Vào trong nhà thấy đồ ăn đã bày sẵn trên bàn, còn có đĩa trái cây gọt sẵn. Ăn mà không khí im lặng, cảm giác thấy nặng nề ghê. Bình thường tính cô hay nói nhiều, im lặng quá cô chịu không nổi. Cô muốn nói nhiều lắm chứ nhưng không dám nói vì không biết con người anh ta sao mà bắt chuyện. Cứ sợ nói ra là anh ta lại sỉ vả nên cô im lặng.
– Nhà cô ở đâu lát ăn xong tôi chở về?
– Thôi thôi không sao, ăn xong tôi tự về được mà. Cám ơn anh!
– Lát cầm cuốn sách về đọc đi. Khi nào đọc xong trả cũng được.
– Không sao. Tôi còn nhiều sách chưa đọc lắm.
Tui đâu có ý định mượn anh đâu, không cần phải tốt vậy đâu. Tui mà đồng ý cái là anh có cơ hội sỉ vả tui hả? Mơ đi. Cô phải phòng ngừa tối đa nhất có thể chứ. Cô sợ cái cảm giác lần trước lắm rồi, không hận anh ta là may mắn mấy kiếp rồi. Ăn xong cô tính rửa chén mà anh ta không cho, nói cô ra ngoài phòng khách đợi. Cô đành lên phòng khách ngồi, tiện tay lấy tờ báo đọc. Chà, làm kinh doanh có khác đọc toàn tin tức kinh tế trong và ngoài nước. Đang coi nghe tiếng anh ta bước lên trên tay đang cầm ly nước đưa cho cô.

toi-yeu-me-met-nguoi-phu-nu-toi-tung-coi-khinh-lang-lo-hu-hong

– Cám ơn.
Anh ta ngồi ghế đối diện, đưa mắt nhìn cô, cô cười cười tỏ vẻ biết ơn vì ly nước. Cô định lên tiếng nói muốn về nhà thì anh ta lên tiếng trước.
– Cô đi cà phê với tôi, xong rồi tôi đưa về.
Lần này thì cô thật sự ngạc nhiên. Tròn mắt nhìn anh ta.
– Hả? À, tôi…
– Sao? Không muốn đi với tôi hả?
– Không phải, chỉ là tôi thấy hơi bất ngờ thôi.
– Bất ngờ gì? Cô nghĩ người như tôi sẽ không mời cô được ly nước sao?
– Hả? Là sao?
– Thì chẳng phải cô nghĩ tôi là người khó ưa sao?
Trời, không lẽ anh ta đi dép trong bụng cô sao mà biết cô nghĩ vậy cà.
– Không phải.
– Đi được chưa?
– Tôi không đi xe hơi được, tôi say xe.
– Vậy đi xe máy.
Anh ta đứng dậy, cầm cuốn sách đưa cho cô, cô ngập ngừng không muốn cầm mà thấy anh ta đưa tay hoài nên cô ngại cầm đại cho rồi. Cô đi ra ngoài cổng chờ, lòng thì rủa Nguyên Long sao bỏ cô cù bơ cù bất vậy. Thấy anh ta chạy chiếc Vespa tới, cô không thích xe này vì chỗ ngồi của nó không thoải mái. Leo lên xe anh ta đưa cô nón bảo hiểm. Cô ngồi im không nói chuyện, giữ khoảng cách xa nhất có thể, cũng không buồn hỏi đi uống nước ở đâu. Phía sau cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ người đàn ông làm cô thấy ấm cúng mà lâu rồi cô không cảm nhận thấy. Tự nhiên cô lại nhớ đến anh, hơi ấm từ anh luôn làm lòng cô thấy bình yên đến lạ. Ngày trước anh hay ôm cô vào lòng, hôn tóc cô, cô thích cảm giác như vậy, thật là hạnh phúc. Nhưng hơi ấm của người đàn ông này sao lại làm cho cô nhớ đến anh nhiều như vậy. Tự dưng có một cảm giác hoang mang lan tỏa, cô sợ mình lại chìm vào những cơn mơ hão huyễn để rồi lại đau khổ không dứt ra được. Cô đã xa anh lâu như vậy, dù đôi lần cô muốn từ bỏ lòng tự trọng để về với anh nhưng rồi cô không đủ dũng cảm để đối mặt. Cô chấp nhận thua cuộc vì lòng tự trọng của mình. Trong thâm tâm cô hoàn toàn không trách cứ anh gì cả, chỉ mong anh hạnh phúc là cô thấy vui. Không phải vì cô cao thượng mà vì anh không hạnh phúc cô cũng chẳng vui gì bởi vì cô còn yêu anh rất nhiều.
Mãi lo suy nghĩ không để ý anh ta chở cô đi đâu, đến khi thấy xe dừng cô mới nhìn vào quán. Là TCH, quán mà anh ta từng sỉ nhục cô đây mà. Không lẽ anh ta cố tình đưa cô vào đây để khơi gợi cái vết thương anh ta đâm cô à. Cô nhìn anh ta nghĩ không biết anh ta muốn dở trò gì đây.
Vào quán cô cũng gọi món trà đào yêu thích, tính trả tiền nhưng anh ta lườm cô ý không cho trả. Cô ngại chuyện phải nợ anh ta lắm, biết đâu sau này anh ta dựa vào đó kiếm cớ mà nói cô. Nghĩ thì nghĩ nhưng rồi cũng phải để anh ta trả tiền, lên trên lầu cô và anh ta ngồi bàn ngay góc khuất, chỗ yêu thích của cô luôn nè. Ngồi chờ nước, cô cũng không biết nói gì, lâu lâu lén nhìn anh ta một cái thấy anh ta đang nhìn mình cô ngại quay đi. Tính lôi cuốn sách ra đọc mà thấy kì, đi hai người mà không lẽ ngồi đọc thì không hay.
– Mai Nguyên Long đi nếu cô rảnh đi tiễn nó, dù sao nó cũng rất quý mến cô.
– Mai tôi qua đón cô.
– Mai tôi tự đi được, chỗ tôi ở cũng gần nên không sao. Cám ơn anh!
– Tôi xin lỗi chuyện lần trước đã nói cô như vậy?
– À, chuyện lần trước là do hiểu lầm thôi, không sao đâu tôi không để bụng đâu, anh đừng lo.
– Dù sao cũng xin lỗi cô.
– Ừ.
– Cô đang làm gì vậy?
– À, tôi mở cửa hàng nhỏ buôn bán thôi. Nghe Nguyên Long nói gia đình anh có công ty ở Việt Nam hả?
– Ừ, cũng mới thành lập được mấy năm thôi. Hình như cô ở một mình hả? Quê ở đâu vậy?
Gì đây? Tính điều tra lý lịch tui chắc. Cô lưỡng lự không muốn trả lời, vì cô cũng không muốn anh ta biết nhiều về cô. Mà không trả lời thì có vẻ mất lịch sự.
– Tôi ở một mình. Quê tôi ở TN.
– Sao cô không sống gần gia đình?
– Thì anh cũng có sống gần gia đình đâu.
Anh ta nhìn cô mỉm cười, lần đầu tiên cô thấy anh ta cười, nụ cười rất đẹp. Cô thấy điểm chung của hai anh em anh ta là có nụ cười rất duyên. Đẹp trai thì khỏi phải bàn, Nguyên Long đẹp theo nét lãng tử, còn anh ta thì đẹp theo kiểu phong trần, từng trải. Con gái mà không bị anh ta hút hồn thì cũng uổng. Tự nhiên cô thấy vui vui, anh ta cũng đâu đến nỗi khó ưa.
– Sao gia đình anh không về VN sống?
– Gia đình tôi định cư bên đó lâu rồi, đợi khi nào Nguyên Long học xong thì ba mẹ tôi sẽ về VN sống luôn.
– Anh sẽ sống ở VN hay qua lại bên đó?
– Cũng chưa biết, nhưng chắc là sẽ qua đó sống.
– Sao anh không lập gia đình cho ba mẹ có cháu ẵm?
– Khi nào Nguyên Long ổn định cuộc sống tôi mới nghĩ đến chuyện lập gia đình.
– Còn cô đã lập gia đình chưa?
– Hả? À,… Thực ra thì tôi đã từng kết hôn và đã ly hôn rồi.
– Xin lỗi! Tôi không cố ý.
– Không sao, chuyện đó cũng bình thường mà. Lúc đầu tôi cũng thấy ngại khi nói về chuyện này, riết rồi thấy cũng bình thường.
– Cho tôi mượn điện thoại của cô?
– Chi vậy?
– Đưa đây.
Miễn cưỡng đưa, hình như anh ta lưu số điện thoại thì phải.
– Tôi lưu số điện thoại lại rồi, cần gì thì liên lạc cho tôi.
Cô không biết anh ta có ý đồ gì không, mới nói chuyện đây mà lưu số điện thoại, có cần phải nhanh vậy không, tui không có ý định thân thiết hơn đâu. Ngồi một hồi lâu cũng chẳng biết nói gì, vì cô thấy mức độ không thân thiết đến nỗi cái gì cũng phải hỏi. Thế là cả hai cứ im lặng uống nước, nghe nhạc.
– Nhà cô đâu tôi đưa về?
– Anh về trước đi, tôi muốn ngồi thêm chút lát tôi sẽ tự về được.
– Không muốn cho tôi biết nhà hả?
– Tôi không có ý đó.
– Vậy thì đi.
Anh ta cầm tay cô kéo đi xíu nữa là cô té rồi. Đi bên anh ta cô thật nhỏ bé, ai cũng nhìn làm cô thấy ngại, cô rút tay lại nhưng anh ta không buông.
– Đau.
Cô la lên.
– Vậy để tôi chở cô về thì tôi sẽ buông tay.
– Được rồi, buông ra đi. Bộ anh không bạo lực anh thấy không vui hả?
Anh ta quay lại nhìn cô cười rồi buông tay ra. Leo lên xe mà cô vẫn còn bực bội. Đành phải cho địa chỉ để anh ta đưa về. Trên đường về cô không nói gì, anh ta cũng không nói. Lâu lâu anh ta bóp thắng gấp làm đầu cô đập vào lưng anh ta mấy lần, không biết anh ta vô tình hay cố tình nữa.
Cuối cùng cũng về tới cửa hàng, anh ta dòm qua cửa hàng rồi chào cô về, nói mai sẽ qua rước cô. Cô thật lòng không biết phải làm sao, cô muốn tự đi cho thoải mái. Mấy bé nhân viên nhốn nháo trong cửa hàng. Vừa vào chúng đã bao vây cô hỏi đủ thứ. Nào là ảnh tên gì vậy chị? Ảnh đẹp trai quá. Giới thiệu cho em đi? Ảnh làm gì vậy? Ảnh ở đâu?… Thiệt cô không biết nói sao, cô có thân thiết gì với anh ta đâu mà giới thiệu. Nhìn anh ta thôi cũng đủ biết thích quen tiểu thư cành vàng lá ngọc rồi.

chong-cu-van-xin-quay-lai-khi-biet-nha-toi-giau-co

 Mấy đứa cho chị thở cái.
– Ảnh là ai vậy chị? Rồi anh hôm bữa nữa, ai cũng đẹp trai hết, làm mai cho em đi anh nào cũng được.
– Chị không dám giới thiệu đâu, duyên số tự đến mà.
– Hay cho em số điện thoại cũng được.
– Để chị hỏi coi người ta có cho không chứ, tự nhiên cho sao được.
– Vậy hỏi cho em nha?
Bé Thúy nói.
– Em nữa.
Bé Lan với bé Trinh cũng lên tiếng. Duy chỉ có Nga là không thấy nói gì. Con bé vẫn thế, lầm lầm lì lì chẳng hiểu nó luôn. Thấy nó hiền hiền nên cô tuyển vào làm, chứ nó ít nói nên cô không hiểu tính nó lắm. Mấy đứa kia cũng nói chị Nga khó hiểu. Nhiều lần cô cũng tâm sự muốn tìm hiểu xem tính nó sao nhưng nó cũng không nói gì ngoài công việc trong cửa hàng.
– Hôm nay bán được không?
– Dạ cũng như mọi ngày ạ.
– Ăn uống gì chưa?
– Dạ rồi.
– Ừ, coi cửa hàng nha chị lên tắm cái.
Một ngày đủ mọi cảm xúc. Mệt thật, đi tắm cái cho khỏe. Tắm xong cô xuống cửa hàng, cũng sắp đến giờ đóng cửa. Trước khi về bé Thúy còn nhắc cô nhớ hỏi số điện thoại dùm. Cô nói biết rồi, về dùm tui đi cô nương, mai tui hỏi cho. Nó cười hí hí rồi rồ ga đi. Thiệt tụi nhỏ giờ mê trai đẹp đến vậy sao? Ngày trước cô thấy ai đẹp trai cũng chỉ lén nhìn thôi, chứ không bao giờ hỏi gì về người đó. Còn giờ thì… Trở lên phòng, định lấy cuốn sách ra xem thì có điện thoại. Cô nhìn thấy số Nguyên Long.
– Alo.
– Chị hả? Chị đang ở đâu vậy?
– Ở nhà, em về chưa?
– Dạ chưa, chị ngủ chưa?
– Chưa, mới tắm xong thôi.
– Xuống dưới gặp em chút đi.
– Em ở dưới hả, đợi chị chút.
Xuống lại thấy nụ cười tươi rói nở trên môi, thật ra cô muốn giận cậu ta ghê mà nhìn cậu ta dễ thương quá cô không nỡ.
– Em xin lỗi!
– Bạn em sao rồi?
– Dạ, đỡ rồi chị.
– Sao lại bị?
– Do bị người ta đụng, may không sao.
– Ừ, vậy cũng mừng.
– Anh hai đưa chị về hả?
– Ừ, sao? Có gì không?
– Không, em hỏi cho biết thôi.
– Sao? Thấy anh hai em dễ thương không?
– Ừ, dễ thương lắm.
– Ảnh dễ thương lắm đó, chị tiếp xúc thường xuyên sẽ thấy à.
– Em có ý gì?
– Không có gì, thiệt.
– Mai đi sao không về sớm nghỉ ngơi, dọn dẹp đồ nữa, lớn rồi mà sao cứ như con nít vậy.
– Có chị gái rồi em đâu cần phải lo nữa.
– Thôi đi ông tướng, tui đâu có kè kè ở bên mà lo cho chứ. Qua đó nhớ học hành chăm chỉ, phụ giúp ba mẹ thêm. Sớm hoàn thành việc học cho gia đình yên tâm.
– Em biết rồi. Chị ở nhà giữ sức khỏe, có khó khăn gì thì điện thoại cho anh hai. Ảnh lạnh lùng vậy thôi chứ cần gì ảnh cũng giúp hết. Chị đừng ngại nha.
– Biết rồi, thôi về nghỉ ngơi sớm đi. Mai chị đi tiễn em.
– Dạ! Cho em ôm chị một cái được không?
Cô nhìn cậu ta trân trân, không biết trả lời sao. Cậu ta kéo cô vào lòng, cô cũng không muốn phản ứng. Dù sao cậu ta cũng sắp đi, ôm một cái cũng đâu có mất mát gì. Rồi cậu ta thì thầm bên tai cô.

Tìm kiếm nâng cao: