Kiếp yêu – Phần 56

1:03 chiều 5 Tháng Tư, 2017

Bác mở mắt cầm tay tôi.

– Chán quá con ơi nó mang thai rồi còn con hết bị đánh, rắn cắn rồi bị bắn thì đến bao giờ mới có.

Bà không biết tôi và anh ta mới chỉ một lần.

– Con xin lỗi ! (Bà khóc tu tu)

– Rồi nó vênh ngược lên zời cho mà xem, chết thôi sao nó chửa nhanh vậy nó căn ngày rồi.

– Dù sao thì cũng có thai là mừng rồi bác.

– Cái gì? Lại còn con nữa…..zời ạ!!!

– Con xin lỗi con sẽ cố.

– Đấy nói thế còn được, zời ạ sao con trai ta lại động vào nó nhỉ?

Thư kí của bà đi vào:

– Phu nhân nghe nói hôm nay giờ họp ngài đã ngủ gật đấy ạ.

Tại đêm qua mình lải nhải, anh ta không ngủ sao.

– Chuyện thật hay đùa đấy?

– Thật, thưa phu nhân.

– Ồ, nó chưa bao giờ như vậy đâu đấy, hôm qua con bị thương mà vẫn….

Bà nhìn tôi cười cười.

– Không con ngủ mà không làm gì cả.

– Zời ơi là zời….

Bà gào ầm lên rồi lấy khăn đắp lên mặt, tôi ra về mà lòng buồn thiu.

-Thư kí: cô đừng buồn !!!

– Em không buồn, em chỉ thấy phụ lòng bác rồi, dù sao ai có thai cũng được em cũng thấy vui (nói rồi ngồi sụp xuống khóc), chị thấy em vô dụng đúng không?

Không thấy trả lời tôi quay lại thấy anh ta đang đứng, tôi đứng dậy cúi chào rồi đi qua không nói gì, anh ta kéo tay tôi.

– Mau đi chèo thuyền cho tôi.

– Không !

Tôi lườm mọi người ngạc nhiên, anh ta không nói gì bước lên thuyền.

nguoi-tinh-

– Thư kí: tiểu thư mau lên đi không lại bị phạt hết bây giờ.

Tôi đành lẽo đẽo lên chèo, tôi đập cánh chèo xuống nước bắn vào anh ta liên tục.

– Chúc mừng ngài nhé !

Anh ta quay lại vì thấy tôi gọi ngài.

– Ngài sắp có con vui rồi, hôm qua ngài bảo tôi sẽ có cô gái khác sinh con cho ngài, hôm nay tôi thấy tin dù sao cũng hơi bất ngờ.

– Nói rõ ra xem.

– Linh mang thai rồi.

Anh ta quay lại tôi nhìn rồi lườm, máu trên áo tôi thấm ra ngoài vì vết thương mà tôi lại chèo.

– Thì sao?

Ô.. Hỏi thế ai biết trả lời thế nào, anh ta không vui vẻ hay biểu cảm gì.

– Anh chèo đi tôi đau rồi.

Vừa nói xong cũng là lúc đến bờ, tôi bước qua anh ta kéo ôm tôi ngồi gọn trên thuyền rồi chèo, mọi người chỉ trỏ Đức vua đang chèo thuyền họ quỳ hết xuống.

– Thôi anh ra đi tôi chèo cho để mọi người còn đứng lên.

Anh ta không nói gì, không nhìn tôi, không nhìn ai cả chỉ nhìn phía trước, không hiểu nghĩ gì luôn.

– Tôi mệt, tôi muốn về nghỉ ngơi.

– Con người có một thói xấu mà tôi rất gét đó là gen tức đối với những thứ người khác đoạt được, nếu biết sẽ tức tại sao không cố gắng đoạt được đi.

Anh ta nhìn tôi cười nhạt.

– Tôi không có tức nhé, không gen gì cả anh đừng có hiểu lầm, tôi không nghĩ anh lại dễ dàng với người phụ nữ khác như thế.

Tôi ôm mặt khóc anh ta dí cổ tôi xuống mặt nước.

– Nào soi bản thân đi, tôi đã nói cô nên từ bỏ suy nghĩ động lòng với tôi đi cái thứ gọi là tình yêu chỉ đem lại bất hạnh mà thôi.

– Được tôi sẽ từ bỏ được chưa, vừa ý anh chưa?

Tôi gạt tay anh ta và nhẩy lên bờ chạy thẳng về còn cho anh ta ngẩn tò te, kệ… về đóng cửa phòng, một tuần sau không thấy anh ta tôi hỏi bác.

– À nó đi công việc rồi mai mới về.

– Vâng !

– Sao tự dưng hôm nay lại hỏi, nhớ à?

– Không con nhớ gì đâu (bà cười cười)

Linh đi tới, tôi với bà đang ngồi ngoài vườn hoa.

– Mẹ, tại sao con chưa được làm tiệc chúc mừng vậy ạ?

– Ngài chưa có lệnh, cô chờ đi.

– Không phải việc này mẹ cũng tự quyết được sao, không lẽ con của con không có danh phận, không được ai biết.

Cô ta lu loa lên rồi bảo tôi.

– Cậu trèo cây giỏi lắm đúng không Tâm?

– Cũng bình thường thôi!

– Làm thế nào nhỉ, cái khăn tay của mình đang cầm gió thổi bay lên cây rồi, khăn đó mẹ mình tặng rất ý nghĩa, cậu lấy hộ mình nhé.

– Bác : gọi người lấy đơn giản.

– Linh: con không muốn người lạ động vào khăn của con.

– Bác: thế ý cô muốn Tâm trèo lên lấy mới đồng ý á( bà cười to), Tâm mới khỏi ốm với lại nó là chủ nhân không phải kẻ ở mà cô sai được.

– Nhưng con đang mang thai mà bác ít nhất lúc này vị trí của con hơn cô ta.

– Im ngay có ý nghĩ như thế mà được à.

Tôi gàn bác.

– Thôi, chỉ là cái khăn thôi mà con lấy được.

– Ta bảo người làm, con ngồi đấy cho ta.

– Linh: mẹ bên trọng bên khinh rõ ràng quá đấy ạ, ngài biết sẽ không vui đâu.

Bà tức tôi gàn.

– Quyết định vậy đi con ra lấy.

Ra cái khăn ở tít trên cao.

– Bác: làm sao mà bay được cao thế kia?

– Linh: tại gió to ạ( phét cô ta cố tình thì có)

– Bác : thôi con đừng lên, ta bảo người lên.

– Không sao bác, cô ta nói không muốn người lạ động vào đồ của cô ta mà, con sẽ lên nếu không mọi người sẽ nghĩ con vì gen tức nên kì thị gì đó không ổn, con leo cây giỏi lắm bác tin ở con đi.

Tôi sắn gấu quần lên trèo moi người và thư kí đều hô tôi cẩn thận. Linh chỉ trỏ ra vẻ bảo tôi cẩn thận nhưng cười đểu, tôi biết nhưng cho qua, tới chỗ cái khăn tôi với trượt mọi người giật mình.

– Bác: cẩn thận đấy con , zời ạ cứ thế này thì chửa đẻ gì được đây

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: