Kiếp yêu – Phần 20

9:00 sáng 17 Tháng Ba, 2017

Tôi ngồi ôm mặt khóc còn anh ta gẩy đàn tiếp, tiếng đàn làm tôi buồn thêm.

– Thôi anh đừng gẩy nữa tôi buồn thối ruột rồi.

Anh ta vòng khăn bịt mắt rồi lại dẫn tôi đi.

– Anh dẫn tôi đi đâu nếu bác gái biết sẽ nổi giận đấy, tôi không đi đâu.

Mồm nói nhưng chân vẫn đi, mở bịt mắt ra cảnh trước mắt tôi lại một lần nữa khiến tôi ngạc nhiên , tôi đang đứng trên một tấm kính phía dưới là cá heo con và cá heo mẹ đang lượn lờ phía dưới.

– Đẹp quá, sao anh biết chỗ này thế, nhà họ thật nhiều chỗ lạ đúng không? ( tôi nắm tay anh ta ). À , sao anh đeo mặt nạ mãi vậy , con bác chủ nhà ngày trước tôi gặp anh ta đeo khẩu trang , giờ thấy anh đeo mặt nạ. nhưng dù cho cá heo ở đây vui sướng nhưng không được tự do, nhà của chúng là biển, chúng ta đang nhốt chúng sự tự do mới là điều chúng cần hiện tại. Như tôi vậy, được ở trong căn nhà to nhưng tôi bị mất tự do vì tôi chỉ là cô con gái rơi của bố tôi mà thôi, họ ở biệt thự và tôi thấy tôi như một con ong được ở trong cái tổ mới nhưng đó không phải là nhà tôi.

Tôi cười rồi rơi nước mắt , rồi bảo anh ta.

– Cho tôi dựa 5p thôi nhé, chỉ 5p thôi , tôi ôm mồm. mẹ nhất định phải sống cùng con đến khi nhìn thấy con gái mẹ thành đạt có thể đưa mẹ đi du lịch khắp thế giới mẹ nhé.

Tôi sờ tay lên tấm kính lên cá heo mẹ và khóc to.

– Mẹ ơi…….

chet-lang-vi-nua-dem-chong-tron-vo-sang-go-cua-tom-tem-co-hang-xom1

Anh ta không gạt tay tôi và ngồi im nghe tôi kêu gào , nước mũi tôi chảy ra, tôi lau lau áo anh ta.

– Tôi xúc động quá, anh có bao giờ tới Việt Nam chưa? Nếu có thì gọi cho tôi nhé coi như có duyên , anh gẩy đàn hay lắm và tôi tin anh là người tốt vì anh đã lắng nghe nhứng gì tôi nói và có bạn gái thì dắt đi nhé hoặc vợ con.

Tôi thả tay anh ra không nắm nữa.

– Đấy nếu bạn gái thấy thì có phải ghen không?

Tôi cười cười rồi đứng dậy.

– Anh có thể cho tôi xem mặt anh không , để khi nào sang có thể nhận ra ( anh quay đi không nói gì ), số của tôi là 09xxxxx, nhớ gọi cho tôi nhé , nhớ nhé.

Tôi nói với đọc đi đọc lại , quay về phòng và cười thế là mình có thêm một người bạn cảm giác người đó rất cô đơn giống như mình vậy , nhưng trong tiếng đàn nỗi cô đơn đó có cả nỗi đau. Hôm sau ăn sáng bác cứ khóc sướt mướt còn Bình anh ta cứ nhắm mắt vì thấy mẹ anh ta cứ khóc lóc.

– Con rảnh qua đây thì gọi cho bác nhé.

– Chắc không có dịp đâu ạ, nhưng sau này con có điều kiện con nhất định quay lại đây.

– Alo cho ta , ta đặt vé cho con được mà ( anh ta để mạnh chiếc thìa húp canh xuống rồi đứng lên)

– Anh Bình có vẻ không thích cháu đâu, bao giờ bác sang liên lạc cho cháu nhé.

Tôi đi ra xe và bà không tiễn vì cứ khóc mãi, nhưng mới quen bà có 3 hôm bà thật sự quý tôi đó là cảm giác tôi cảm nhận được và tôi luôn tìm ngó người đàn ông đeo mặt nạ đó nhưng không thấy anh ta xuất hiện , hành trình quay về Việt Nam bắt đầu. Ra tới sân bay họ đưa cho tôi gói cá sống và bọc đàng hoàng , chắc bác gái tặng cho tôi tạm biệt nước Nhật đã để lại cho tôi kỉ niệm dù đẹp như giấc mơ nhưng nó cũng khiến tôi nhớ như một sự trải nghiệm trong tim. Về tới Việt Nam tôi lao về nhà gặp mẹ , mở cổng vào tôi gọi.

– Mẹ ơi con về rồi đây !!!

Nhà không có ai ở nhà , cô giúp việc nói.

– Sáng nay bà chủ ngất ông chủ thì không có nhà , tối qua ông vừa đi công tác.

– Vậy ai ở trong viện , mẹ cháu ở viện nào ạ?

Tôi chạy ra ngoài thì va vào Thư , cô ta đang bỏ đồ ra.

– Mày như con điên ý nhỉ, đi về không bảo ai, đột nhiên mất hút, anh Duy đâu mày mất tích anh ý cũng thế luôn , mày định true ngươi tao đấy à.

– Tránh ra tôi không có thời gian nói chuyện với chị.

Tôi chạy tới bệnh viện, mẹ nằm ở phòng nào tôi hỏi họ chỉ mẹ nằm ở phòng cấp cứu một mình mẹ thoi thóp.

– Mẹ ơi con gái về đây mẹ, cô Tình đâu sao cô ý không ở lại với mẹ?

– Không sao mẹ mệt nên ngất thôi, cô ý còn bận việc.

– Con sẽ không xa mẹ thêm bất kì giây phút nào nữa đâu mẹ ( tôi ôm chặt mẹ ).

– Ngoan con về rồi thì nằm lúc nữa mẹ con mình về lấy đồ rồi về nhà cũ nhé.

– Vâng , ở đó dù nhà cửa chỉ chắp vá nhưng con thấy hạnh phúc hơn mẹ ạ.

Ra tới sân bay họ đưa cho tôi gỏi cá sống và bọc đàng hoàng, chắc bác gái tặng tôi tạm biệt nước Nhật đã để lại cho tôi kỉ niệm dù không đẹp như giấc mơ nhưng nó cũng khiến tôi nhớ như một sự trải nghiệm trong tim, về tới Việt Nam tôi lao về nhà gặp mẹ, mở cổng vào tôi gọi.

– Mẹ ơi con về rồi đây, mẹ…..

Không có ai ở nhà , cô giúp việc nói.

– Sáng nay bà chủ ngất ông chủ thì không có nhà , tối qua ông vừa đi công tác.

– Vậy ai ở trong viên, mẹ cháu ở viện nào ạ?

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: