Khoảng cách tình yêu Phần 3

7:15 sáng 3 Tháng Bảy, 2015

Những giây phút ân ái tua đi tua lại trong đầu nàng như một thước phim quay chậm.
Quyên Thảo sắp xếp lại bàn làm việc của mình một cách ngay ngắn. Nàng đặt chậu xương rồng nhỏ lên trên bậu cửa sổ trước bàn làm việc. Nàng mỉm cười, rờ nhẹ lên một chiếc gai xương rồng. Loài xương rồng thật mạnh mẽ, có thể vươn lên trong điều kiện cực kỳ khắc nghiệt. Và nàng ước, mình cũng có thể mạnh mẽ giống như cây xương rồng kia.

Bà Quy xách lên lỉnh kỉnh đồ. Bà thấy vui mừng khi hai người con gái của mình có thể sớm tìm được một nơi ổn định cuộc sống. Bà ngắm nghía căn hộ với ánh mắt hết sức hài lòng.

– Mẹ ngồi nghỉ ngơi đi.

– Lệ Quyên xếp gọn đống đồ bà Quy mang đến sang một bên.

– Trong đó có con gà nữa, con bỏ ra đi.

– Mẹ cầm lên làm gì nhiều thế, trên đây bọn con cũng có thể mua được mà.

– Quyên Thảo dịu dàng nói.

– Mua được nhưng chắc chắn sẽ không tốt như ở quê. Gà nhà mình nuôi đấy. Mẹ toàn cho ăn thóc bung chứ có cho ăn thêm tí cám tăng trọng nào đâu.

Rồi bà quay sang Quyên Thảo.

– Bạn trai con hôm nay có đến không?

Quyên Thảo đã đem chuyện David kể với mẹ, đó là điều nàng cảm thấy hối hận vô cùng. Lẽ ra nàng không nên để mẹ biết. Mẹ nàng khi biết nàng nhận được sự giúp đỡ của David, đơn giản đã nghĩ, chỉ khi xác định lấy con gái mình, nó mới góp chung tiền cùng với con gái mình mua nhà. Bà cũng đã kể với một vài người họ hàng thân thiết là con gái và bạn trai nó mời bà lên mừng tân gia. Một sự hiểu lầm nghiêm trọng nhưng không đáng trách. Vì đó xuất phát từ tình yêu thương của một người mẹ dành cho đứa con gái của mình mà thôi.

– Mà nó quê quán ở đâu con nhỉ? -Bà Quy quay sang nhìn Quyên Thảo.

– Lần trước mẹ có hỏi nhưng mày chả nói. Thế giờ có nhà rồi, hai đứa đã bàn tính chuyện gì chưa?

Quyên Thảo cảm thấy hơi khó thở. Da mặt nàng chuyển sang màu tái. Cặp môi khô dần dần trở nên nhạt màu.

– Mẹ đi rửa mặt một lát cho sạch sẽ đi, con sắp cơm cả nhà mình ăn.

Lệ Quyên cứu nguy cho chị gái. Quyên Thảo nhìn em gái mình với ánh mắt hết sức biết ơn. Nhưng bà Quy vẫn chưa thôi. Bà cảm nhận có điều gì không ổn:

– Sao mỗi lần mẹ nói đến chuyện đó chúng mày lại cứ gạt đi như thế? Con gái có thì, yêu nhau thì tất có lúc phải cưới. Mẹ xem rồi, năm nay tuổi mày hợp để cưới xin đấy Thảo ạ. “Đám cưới xem tuổi đàn bà. Làm nhà xem tuổi đàn ông”. Sắp đến Tết rồi, Tết này mày nhất định phải đưa nó về ra mắt đấy.

Đôi mắt Quyên Thảo thẫn thờ. Nàng khẽ mím môi trước lời nói của mẹ. Nàng là một cô gái ngoan. Nàng không thể dùng những lời xảo trá để lừa dối mẹ – người đã hoàn toàn tin tưởng và tự hào về cô suốt hai sáu năm trời. Nhưng nàng cũng không thể nói ra sự thật là nàng đang yêu một anh chàng người nước ngoài, hai người chưa hề hẹn ước với nhau điều gì, đặc biệt là khi nàng đã trao thân cho anh ta.

Lệ Quyên day day đôi vai mẹ mình.

– Thôi nào mẹ, anh chị ấy chưa tính nhiều thế đâu. Vẫn còn trẻ mà. Mẹ cứ từ từ.

Bà Quy quay sang nhìn Lệ Quyên:

– Còn mày nữa đấy. Mẹ ôm hai quả bom nổ chậm đến đau cả tim. Mà thằng Vinh đi gửi xe gì mà lâu thế không biết. Không về nhanh thì cơm canh nguội cả.

– Con vừa gọi cho nó, lát nữa là nó nên ngay thôi mẹ. Để con dẫn mẹ đi rửa mặt đã.

– Ừ. Tiện thể mẹ thăm quan một vòng nữa.

Quyên Thảo vẫn ngồi im lặng trên ghế. Đầu óc nàng lúc này hoàn toàn trống rỗng. Nàng không nghĩ được bất kỳ điều gì, chỉ thấy một sự trống rỗng đến ngột ngạt. Những ngón tay vô thức lướt trên bàn phím. Nàng gọi cho David. Chỉ có anh lúc này mới có thể giải quyết được vấn đề mà thôi.

Nhưng phía đầu dây bên kia chỉ là những tiếng tút dài. Có thể anh đã đi đâu đó và bỏ quên điện thoại ở nhà. Có thể anh đang tập trung cho việc ký kết một hợp đồng mới. Hoặc rất có thể tiếng nhạc ồn ào trong bar đã át đi tiếng chuông điện thoại. Một cô gái nào đó đang ngồi trên đùi anh và mơn trớn khuôn mặt anh. Quyên Thảo thấy lồng ngực mình đau nhói.

Nàng đẹp và mong manh như đóa hoa hồng (Ảnh minh họa)

Mỗi giờ khắc đối diện với mẹ đều là những giờ khắc dằn vặt trong tội lỗi. Tại sao nàng có thể làm mà không sớm nghĩ đến hậu quả như bây giờ. Nàng có thể làm tổn thương bản thân nàng nhưng nàng không thể làm tổn thương những người thân yêu nhất của nàng như vậy. Nàng thấy hối hận vô cùng…

– Quyên Thảo, ăn cơm con.

Tiếng bà Quy vang lên đánh thức nàng ra những suy nghĩ triền miên vô tận.

– Vâng, con ra ngay đây mẹ ạ!

Nàng bước về phía phòng và nàng nghĩ: Phải mạnh mẽ như xương rồng. Ta không thể làm mẹ buồn phiền bởi gương mặt ủ rũ của mình, khi mà mẹ đang ở đây, ngay cạnh ta. Nàng cố chỉnh cho vẻ mặt mình tươi tắn nhất một cách có thể. Nàng ngồi xuống bàn. Đã lâu lắm rồi bốn mẹ con nàng mới được ngồi quây quần bên nhau như thế này.

– Chỉ thiếu bố thôi là đủ cả gia đình ta rồi mẹ nhỉ?

– Bố mày còn đang dở công trình xây bên nhà bác Tư. Sắp Tết rồi nên phải làm gấp cho bác ấy. Thôi đợi Tết về, kiểu gì cũng được quây quần đẩy đủ. Lại có thêm hai chàng rể nữa thì càng thêm vui.

Lệ Quyên liếc nhanh sang gương mặt Quyên Thảo, thấy gương mặt cô không còn biến sắc như lúc trước nữa. Cô thở nhẹ một tiếng. Xem ra chị cô cũng đã biết điều khiển cảm xúc của bản thân hơn.

David ngồi nhìn xa xăm ra hướng phía cửa sổ. Chuông điện thoại đổ, anh biết, nhưng không bắt máy. Anh cảm thấy mình có chút đểu cáng khi không nghe điện thoại của cô, nhưng anh hiểu điều mà anh có nguy cơ phải đối mặt khi nhận cuộc gọi đó.

Cách đây hai ngày, vợ cũ của anh đã gọi điện báo với anh rằng, Jenna, cô công chúa nhỏ của anh đang trong quá trình điều trị bệnh tự kỷ và bé cần anh hơn bao giờ hết. Anh phải rời Việt Nam và quay về Úc. Đứa con yêu dấu của anh vẫn đang đợi anh.

Nhưng anh còn tình yêu với Quyên Thảo. Anh thực sự đã yêu nàng. Nàng đẹp và mỏng manh như một đóa hồng. Nàng rất cần được trân trọng. Không phải là anh chưa từng suy nghĩ đến việc sẽ kết hôn với nàng. Một người phụ nữ như nàng chẳng có điều gì đáng để chê trách cả. Nhưng còn trách nhiệm, anh không thể chối bỏ.

Anh xoa xoa thái dương cho cơn đau đầu dịu lại.

Tiếng chuông điện thoại tiếp tục reo vang. Màn hình sáng lên một số lạ.

– Tôi nghĩ anh hiểu và nói được tiếng Việt. Còn nếu không hiểu, tôi có thể sử dụng tiếng Anh để trò chuyện với anh.

– Ồ, tôi hiểu, cô gái. Xin mời cô…

Quyên Thảo bước đi như mộng du trên con đường phố nhỏ. Những biển hiệu từ những cửa hàng bán quần áo sáng nhấp nháy bên đường, những dòng người đông đúc mua sắm quần áo, những chiếc xe máy đỗ ngang trên vỉa hè… chẳng có gì có thể thu hút nàng, chằng có gì có thể tác động đến nàng.
Đã ba ngày nay nàng không liên lạc được với David. Nàng cố gọi điện liên tục cho anh, nhưng chỉ có độc nhất tiếng một cô gái đáp lại “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. Nàng đã tức giận đến mức suýt nữa ném mạnh chiếc điện thoại vào tường khi đứng trước căn phòng khách sạn mà anh thuê dài hạn. Người phục vụ nói anh đã làm thủ tục trả phòng và rời cách đây hai ngày. Anh đã rời khỏi mà không một lời báo trước cho nàng? Anh đã đánh hơi thấy mùi trói buộc và đã trốn chạy? Nàng ôm lấy ngực mình.

Những người bạn chung ít ỏi của anh mà nàng quen cũng đã lấp lửng rằng anh đã về nước. Nàng không thể tin nổi anh là một kẻ như vậy. Nàng không nghĩ mình chỉ là một trò chơi của anh – cho dù không dám chắc là anh sẽ lấy nàng. Vậy mà… sự thật là đây. Anh đã bỏ chạy, không một lời nhắn nhủ. Nàng thấy mình là một kẻ ngu ngốc nhất trần đời. Nàng chỉ muốn tự sỉ vả mình bằng những lời thậm tệ và cay nghiệt nhất. Nàng muốn giết chết mình đi cho hả cơn giận.

Nàng thấy đau đớn. Tim nàng như bị ai đó xiết chặt. Cảm giác hơi thở của anh đang phảng phất đâu đây. Những giây phút ân ái tua đi tua lại trong đầu nàng như một thước phim quay chậm.

Nhưng rồi nàng lại nghĩ, biết đâu anh ấy có lý do gì đó khó nói. Và khi giải quyết xong tất cả mọi chuyện, anh ấy sẽ quay trở lại bên nàng. Chút suy nghĩ đó làm trong lòng nàng bừng lên một ngọn lửa hi vọng. Đúng là thế, nhất định là như thế. Anh sẽ quay về với nàng, rất nhanh, sẽ rất nhanh thôi. Và anh sẽ sánh đôi cùng nàng về ra mắt bố mẹ trong dịp Tết. Anh và nàng sẽ kết hôn. Thế, nhất định thế…

Nàng lập tức tươi tỉnh trở lại. Hy vọng luôn là liều thuốc tốt.

Nhưng ngay khi nàng vừa kịp trấn an mình, thì một điều tối tệ khác xảy ra.

Chiếc túi của nàng bị giật mạnh. Những thông tin quan trọng về công việc của nàng đang ở trong đó. Những hợp đồng bạc tỷ. Nàng đã quá vội vàng mà mang theo những thứ đó bên mình cùng với nỗi điên loạn kiếm tìm David.

Nàng hốt hoảng hét lên.

– Cướp, cướp.

Nhưng những người qua đường chỉ nhìn nàng ái ngại cảm thông. Không có ai giúp nàng cả. Không một ai!

Nàng tháo đôi giày cao gót vứt sang một bên, chạy chân trần trên nền đất lạnh buốt. Những ánh điện loang loáng chạy qua trước mắt nàng. Hình ảnh của tên kẻ cướp cũng biến mất dần trong dòng người đông đúc.

Nàng gục mặt ngồi khóc. Đôi vai gầy của nàng rung lên từng đợt, tức tưởi vỡ òa. Đôi chân nàng tấy đỏ vì để quá lâu trong giá lạnh. Một lọn tóc bết chặt trên mặt nàng bởi nước mắt và mồ hôi. Trông nàng thật thảm thương. Nhưng lúc này, nàng hoàn toàn không để ý điến điều đó. Nàng cảm thấy mọi bất hạnh cùng đổ lên đầu nàng vào một ngày. Bất hạnh do chính nàng lựa chọn.

Tìm kiếm nâng cao: