Khoảng cách tình yêu Phần 2

7:00 sáng 3 Tháng Bảy, 2015

Một nửa số tiền để mua căn hộ này cũng là của anh… nhưng liệu có thể hiểu đó là một lời hẹn ước ngầm hay không?
– Em gái em có vẻ không thích anh? – David vòng tay qua eo Quyên Thảo hỏi nhỏ. Nàng khẽ gạt tay anh ra.

– Nó lo lắng cho em thôi mà.

David nhíu mày, ánh mắt biểu hiện sự thắc mắc khó hiểu.

– Lo lắng vì điều gì?

– Lo lắng anh sẽ bỏ rơi em.

David nhún vai:

– Cô ấy đúng là một phụ nữ Phương Đông chuẩn mực.

Anh hôn lên môi Quyên Thảo chào tạm biệt.

– Anh tin là cô ấy sẽ không cho phép em làm thế này đâu! – Anh nháy mắt tinh nghịch, khoác chiếc vest đen lịch lãm lên người.

– Tạm biệt em!

– Tạm biệt anh! – Quyên Thảo nhẹ nhàng.

Rồi như chợt nhớ ra điều gì, nàng ngập ngừng.

– Ngày mai mẹ em sẽ lên.

– Gửi chúc sức khỏe của anh tới mẹ em nhé! – David lịch sự mỉm cười. – Chào em.

Nói rồi, anh sải những bước chân dài về phía thang máy. Quyên Thảo đóng cửa lại, thấy lòng bất chợt mông lung.

***

Những món ăn đậm hương thơm và nghi ngút khói được Lệ Quyên đặt lên bàn. Cô sắp đũa, đặt trên bát chị gái.

– Món canh khoai tây ninh xương mà chị thích đấy.

Quyên Thảo giật mình, nàng vẫn đang rối rắm trong những suy nghĩ về David. Trong mối quan hệ với anh, quả thực nàng chưa nghĩ nhiều đến tương lai. Chỉ khi cô em gái “già quá tuổi” nhắc nhở, nàng mới chợt tỉnh giấc. Bấy lâu nay, anh và nàng chưa hề hứa hẹn gì. Nàng đã quên mất những gì mình và gia đình phải đối mặt tới. Nàng quên mất những câu hỏi mà người lớn thường hỏi nàng trong những dịp lễ tết. Đã có người yêu chưa? Chừng nào cưới? Đừng mải mê sự nghiệp quá, con gái có thì. Nàng đã sống trong tư tưởng của đất nước chàng. Hôn nhân đối với nàng là cái gì đó còn quá xa ở tuổi 26.

Nhưng một cái Tết nữa sắp sang. Nàng cũng sắp 27. Ở đất nước nàng đang sống, đó là tuổi đẹp để cưới chồng. Bố mẹ nàng chẳng phải cũng đã từng ngỏ ý thúc giục đó sao. Bằng tuổi này ở quê, bạn nàng đã có hai con, còn nàng thì vẫn chìm trong một mối quan hệ không ổn định. Nếu chồng nàng không phải David thì liệu có người đàn ông nào chân thành chấp nhận nàng nữa khi nàng đã trao đời con gái cho anh?

Nàng vẫn mãi chìm đắm trong mối quan hệ không ổn định (Ảnh minh họa)

Quyên Thảo phải rất cố gắng mới đưa mình ra được những suy nghĩ rối rắm đó. Nàng cầm đũa, vờ vui vẻ:

– Canh thơm quá. Chúng ta ăn nào.

Nhưng những che giấu của nàng không thoát khỏi cắp mắt tình tường của Lệ Quyên. Cô đọc được trong mắt chị gái mình một nỗi hoang mang không lời. Hai mươi ba năm sống cùng nhau, sao cô có thể không biết chị gái mình đang nghĩ điều gì?

Vinh nhoài người gắp miếng cá kho nhưng chẳng may làm rơi tõm vào bát canh khiến nước bắn ra bàn ăn.

– Làm gì thế thằng quỷ này. Muốn ăn thì bảo chị đẩy gần vào cho gắp, nhoài người thế làm gì, nước văng tung tóe rồi này.

Lệ Quyên liếc xéo mắt nhắc nhở em trai rồi với tay ra phía bàn bếp lấy khăn lau. Vinh hề hề cười:

– Em chỉ muốn hai chị chú ý đến thằng em này tí thôi mà. Từ nãy đến giờ hai chị chẳng nghe em kể chuyện gì cả. Mặt ai trông cũng buồn như đưa đám ấy.

– Chỉ được cái bày trò nói gở là nhanh.

Lệ Quyên khẽ cốc vào đầu thằng em láu cá. Vinh vờ nhăn nhó hướng về phía chị cả “chờ cứu viện” thì Quyên Thảo đã đứng dậy.

– Thôi hai em ăn đi, chị mệt, vào phòng nằm nghỉ tí.

Quyên Thảo gắng gượng lắm mới ăn xong bát cơm. Nàng cảm thấy bữa cơm hôm nay thật khó nuốt trôi – dù có món canh mà nàng rất yêu thích. Những hạt cơm luôn nghẹn ứ lại ở cổ họng, nàng đã phải cố gắng rất nhiều mới có thể đẩy từng miếng một xuống dạ dày. Nàng đưa tay lên day day thái dương, cơn đau đầu chợt đến. Ban đầu nó chầm chậm, váng vất sau lan ra nhanh dần, đặc quánh choáng lấy đâu óc nàng.

Bước chân về phòng của nàng hơi lao đảo. Thế giới ngả nghiêng trước mặt nàng. Khoảng cách từ phòng ăn đến phòng ngủ, hiện tại xa hơn quá nhiều so với mong muốn của nàng. Nàng rờ tay trên tấm ga trải giường, kéo chiếc gối rồi đổ xuống. Bây giờ, nàng chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu.

***

Những vệt sáng của một sớm đông len qua những kẽ hở của tấm rèm chắn đậu trên gương mặt nàng. Quyên Thảo mở mắt liếc nhìn chiếc đồng hồ đặt cạnh bàn đèn. Sáu giờ ba mươi phút sáng.

– Chị thấy đỡ mệt hơn chưa?

Lệ Quyên vừa rót sữa từ bình vừa hỏi nàng. Cô em gái này bao giờ cũng thật chu đáo.

Quyên Thảo khẽ cựa mình ngồi dậy.

– Đỡ hơn rồi em ạ.

Nàng đón lấy cốc sữa ấm từ tay em gái, nhấp một ngụm. Vị sữa ngọt ngào, ấm áp khiến nàng thấy dễ chịu hơn hẳn.

– Mẹ vừa gọi điện lên đấy. Mẹ bảo đang ở bến xe. Chắc ba tiếng nữa mẹ sẽ tới đây thôi.

– Chị biết rồi. -Quyên Thảo gật đầu.

Nhắc đến mẹ, nàng thấy lòng se lại. Khi nàng đặt chân vào ngưỡng cửa đại học cũng là lúc gia đình gặp khó khăn. Bố nàng trong một lần đi xây đã bị bức tường cũ đổ vào chân, phải nằm một chỗ hàng tháng trời. Tiền thuốc thang của bố, tiền học ăn học của nàng và hai đứa em đổ cả lên đôi vai gầy của mẹ. Mẹ xoay hết việc này đến việc khác, từ việc khâu giầy gia công cho đến việc làm giấy tiền. Bất cứ công việc chân chính gì tạo ra thu nhập mẹ đều nhận làm hết. Nàng đã nói sẽ làm thêm để phụ giúp gia đình nhưng mẹ nàng gạt đi.

– Con phải tập trung vào việc học. Việc của con bây giờ chỉ là học thật tốt. Bố mẹ nhất định sẽ nuôi con được, con không phải lo.

Khi nghe câu nói đó của mẹ, nàng đã bật khóc. Nàng vội vã chào mẹ rồi ngắt máy. Những tiếng nấc của nàng bật tung khi cuộc gọi vừa kết thúc. Nàng đã quyết tâm nhất định phải thành công, không để bố mẹ phải lo lắng cho mình quá nhiều.

Nàng vẫn sắp xếp thời gian vừa học vừa làm. Những khoản tiền nàng kiếm được, một phần trang trải các chi phí phát sinh thêm, một phần mua sách về đọc và một phần giữ lại đưa cho mẹ cùng với những khoản học bổng mà nàng đạt được. Suốt bốn năm, nàng vẫn cần mẫn như thế.

Sau khi ra trường với tấm bằng loại ưu của một trường đại học danh tiếng, cùng với khả năng giao tiếp Anh trôi chảy, nàng nhanh chóng được nhận vào một công ty nước ngoài tầm cỡ – nơi mà nàng đã gặp David.

Nhớ đến David, Quyên Thảo cảm thấy chút buồn. Thái độ thờ ơ của anh với việc nàng thông báo rằng mẹ nàng sẽ lên khiến nàng bứt rứt. Anh đã giúp đỡ nàng rất nhiều. Một nửa số tiền để mua căn hộ này cũng là của anh nhưng liệu có thể hiểu đó là một lời hẹn ước ngầm hay không?

Tìm kiếm nâng cao: