Gái điếm – Phần 55

7:53 chiều 22 Tháng Một, 2017

Cô muốn con mình sinh ra phải có được hạnh phúc và tình yêu thương của bố mẹ, vì mất bố từ bé nên cô hiểu cảm giác của một đứa trẻ không cha vì thế cô biết mình phải giữ hạnh phúc này cho con cô, huống hồ……nghĩ ngợi một chút rồi cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay.Bảo Anh đang ngồi ở ghế đá ngoài sân viện, tranh thủ lúc cô đang ngủ nên anh cũng ra ngoài để nói chuyện với Bảo Anh, anh đi lại ngồi lặng lẽ bên cạnh Bảo Anh:

– Tôi xin lỗi – giọng anh lí nhí.

– Tôi hơi bất ngờ đấy bạn ạ. Bảo Anh trả lời đầy khó chịu.

– Xin lỗi bạn, thực sự tôi hôm đấy say nặng , sau khi mọi việc đã lỡ tôi mới biết rồi sau đấy sao thì bạn cũng biết đấy.

– Uh , tôi hiểu . Thế còn Ly, bạn quen Ly thế nào, đừng nói với tôi là không quen. Bảo Anh hỏi lại.

– Tôi theo dõi bạn, rồi quen Ly, chuyện dài lắm……

Rồi Minh chậm rãi kể cho Bảo Anh mọi chuyện, nghe xong Bảo Anh cũng chỉ biết há hốc mồm, cũng chẳng trách được Minh, Bảo Anh cười trừ, rồi sự nhớ ra điều gì, Bảo Anh hỏi Minh:

– Còn Ly, cô ấy bị làm sao bạn biết không ??? Tôi lo quá, cô ấy cũng chịu quá nhiều thiệt thòi rồi, tôi muốn bù đắp cho cô ấy.

– Bạn có thương Ly thật lòng không ? Minh hỏi lại Bảo Anh giọng đầy nghiêm túc.

– Nếu không thương thì tôi lo cho cô ấy làm gì?

– Ly bị nhiễm HIV bạn ạ. Giọng Minh trùng xuống .

– Cái gì???? Bạn bảo sao ??? Bảo Anh hỏi lại , mắt anh quắc lên giận dữ.

– Có kết quả chính thức rồi bạn ạ. Minh nói nhẹ nhàng kèm theo tiếng thở dài.

nhoi-long-khi-thay-chong-khoc-nhung-nho-nguoi-tinh-trong-dem

– Trời ơi…….Bảo Anh kéo dài câu trời ơi, rồi ngồi ngẩn người ra, không tin vào tai mình rồi Bảo Anh lại hỏi lại.

– Bạn nói chắc chắn không ??? Ai bảo bạn thế ???

– Tôi là bác sĩ của cô ấy chẳng lẽ tôi không biết ! đây là việc mật nhưng tôi vẫn muốn nói với bạn, Ly là một cô gái tốt , cô ấy cũng đã chịu quá nhiều thiệt thòi.

– Trời ơi, tôi giết cô ấy rồi bạn ạ, không có những tên sở khanh như tôi thì những cô gái như cô ấy sẽ không phải khổ như thế, trời ơi, tôi phải làm sao đây bạn ơi ???

– Bạn đừng nghĩ như thế, bốn đứa chúng ta quen nhau là số trời , tôi cũng sẽ xem Ly như em gái. Bạn hãy an ủi cô ấy nhé !

– Tôi sẽ ở bên cạnh cô ấy bạn ạ, ông trời khác nghiệt với cô ấy quá bạn ạ ( đoạn này không phải ông trời mà do tác giả nha anh hai : fb Hang dino ) cô ấy chỉ lầm lỡ, tôi cũng có lỗi bạn ạ. Bảo Anh nói , mắt anh đỏ ngầu, cay xè , cổ họng anh đắng ngắt. Bảo Anh nói Minh đi vào trong, anh bảo muốn ngồi một mình , anh muốn nghĩ về mọi chuyện thấu đáo them một lần nữa.

Ly giật mình tỉnh giấc, nước mắt vẫn đọng trên mi của Ly, lại mơ thấy ác mộng nhưng Ly chẳng nhớ nổ là cô đã mơ cái gì nữa. Mở mắt ra Ly thấy mình nằm trên giường bệnh, chẳng biết Ly đã ngủ bao lâu rồi, Ly chỉ ước mọi chuyện chỉ là mơ, nếu tất cả đều là mơ thì au này Ly xin tu tâm làm việc thiện chuộc lại lỗi làm mà Ly đã gây ra trước đây, giây phút này Ly chỉ hi vọng khi tỉnh dậy giấc mơ sẽ tan biến. Nhưng y tá bước vào kéo Ly về thực tại, cô y tá xinh đẹp nhìn thấy Ly tỉnh lại liền cười chào lịch sự:

– Chị tỉnh lại rồi ạ, bạn của chị ở phòng bên tỉnh lại rồi đấy ạ, tự nhiên chị ngất ra hay sao ấy, chị ngủ mãi giờ mới tỉnh. Để em gọi người nhà của chị vào nhé, đợi em chút.

Nói rồi y tá rướn lên gọi, vừa lúc đấy Bảo Anh bước vào.

– Em đỡ mệt chưa ? Có đói không ??? Anh đưa em đi ăn gì đấy nhé, em muốn ăn gì ??

Bảo Anh hỏi han Ly liên tục, anh giả vờ như chưa biết chuyện gì xảy ra một cách tự nhiên.

Nhìn thấy Bảo Anh , Ly bật khóc nức nở. Ly chẳng biết Bảo Anh đã biết chuyện gì xảy ra chưa hay anh cũng như cô y tá kia nghĩ Ly đột nhiên lăn ra ngất nữa. Ly không biết mình nên nói với Bảo Anh tin này thế nào đây, mình nên đối diện thế nào với Bảo Anh đây.

Bảo Anh hốt hoảng , thấy Ly khóc anh lật đật lại gần , định đỡ Ly ngồi dậy thì bị Ly giãy nảy lên gạt tay Bảo Anh ra.

– Mặc kệ tôi ! Anh tránh ra đi nếu anh yên ổn , anh đừng quan tâm tới tôi !!!

Ly vừa nói vừa khóc ,ánh mắt Ly chua xót, mặc kệ thái độ của Ly, Bảo Anh ngồi xuống bên giường , anh lao vào ôm chầm lấy Ly rồi siết Ly trong vòng tay mình thật chặt, mặc kệ Ly lấy hết sức giãy dụa, Ly khóc nấc lên vì đau khổ, cô không muốn Bảo Anh vướng vào cô, Ly thật sự chỉ muốn mình chết quách đi cho xong, Ly không muốn liên lụy đến những con người vô tội, huống hồ Bảo Anh đã có Phương Thảo và con. Ly xem Thảo như đứa em gái, Ly kiên quyết cự tuyệt Bảo Anh.

– Anh buông em ra, nếu anh biết em bị bệnh AIDS thì anh sẽ không ôm em như vậy đâu, anh buông em ra đi ! Em xin anh…..

Những tưởng Bảo Anh sẽ lập tức buông vội Ly ra thì nghe Ly bảo vậy Bảo Anh càng siết chặt tay hơn. Anh quả quyết.

– Anh không buông, có chết anh cũng không buông, từ nay về sau cánh tay này của anh sẽ nắm tay này của em mãi không buông. Chúng ta đến với nhau là duyên số, từ nay về sau anh sẽ không để em chịu đựng một mình nữa. từ nay về sau em sẽ không còn một mình nữa, có anh ở đây rồi. Anh đã nói sẽ khiến em không bao giờ hối hận vì đã đưa anh tới đây cơ mà , cho dù em là ai, cho dù em thế nào , mắc bệnh gì đi chăng nữa thì anh vẫn thương em như vậy, anh yêu em Ly ạ !

Nghe Bảo Anh nói mà tim Ly như có hàng ngàn mảnh chai cứa vào, đau nhói, Ly cắn chặt răng lên môi mình suýt bật máu để cố ngăn tiếng nấc nghẹn lòng. Ly nghẹn ngào.

– Anh còn Thảo còn có đứa bé trong bụng.

Bảo Anh bảo Ly nếu đấy là lí do thì từ nay Ly không phải suy nghĩ gì nhiều về những cái đấy nữa. Bảo Anh nhanh chóng kể cho Ly tất cả mọi chuyện đã xảy ra. Ly há hốc mồm ngồi nghe từng chi tiết chuyện Bảo Anh kể, không ngờ lại có chuyện đấy trên đời xảy ra nữa, đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra được trên đời này. Rồi Ly để cho Bảo Anh nắm tay nhẹ nhàng nắm tay mình, Ly không giãy nảy nữa, Ly nhanh chóng đi vào giấc ngủ lại. – Phụ nữ ấy họ đơn giản lắm , trải qua nhiều song gió bao nhiêu thì trái tim của họ càng yếu đuối , họ không cần người đàn ông lắm tiền hay tài giỏi, điều họ quan tâm đơn giản chỉ là người đàn ông này có đủ yêu thương đối với họ để họ dựa dẫm hay không mà thôi……

Cả nhà cô đang cập rập làm tiệc đầy tháng cho con của cô và Minh. Cô đã sinh một bé gái xinh xắn, trộm vía nó trông giống Ly như đúc, mẹ cô bảo rắng khi có bầu nghĩ về ai nhiều thì con mình sẽ giống người đấy , chắc có lẽ vì thế mà con của cô có nét giống Ly như vậy. Chẳng là cả mấy tháng có bầu cô, Bảo Anh và Minh đều cùng nhau nghĩ cách để cho Ly hòa nhập với cuộc sống mới , vì cô cũng xem Ly như người chị của mình, cô luôn đau đáu làm sao để cho Ly được sống thoải mái nhất nên nói cô nghĩ về Ly cũng đúng.

Bảo Anh vẫn công tác trong ngành an ninh nhưng anh đã chuyển hẳn sang bên lĩnh vực trật tự xã hội, anh muốn giúp đỡ những người ở góc khuất của xã hội như Ly, như cô trước đây để họ không bị túng quẫn mà đi vào con đường cùng như vậy !!!

Ly và Bảo Anh đã có mặt tại nhà Minh từ rất sớm , hôm nay vừa là đầy tháng bé Bảo Ly xinh đẹp vừa là tiệc tất niên luôn. Hai người đang hộ nhau lau rửa bát đũa vừa nói chuyện facetime với bố mẹ của Minh qua điện thoại, ông bà mừng lắm khi Minh bỗng dưng đưa được cả dâu cả cháu về như thế, họ đang tính chắc sau khi cô về lại dáng thì sẽ tổ chức đám cưới.

Tiếng pháo hoa nổ báo hiệu năm mới , bé Bảo Ly một tháng tuổi vẫn chưa quen tiếng pháo hoa được nên giật mình khóc oe oe…, cả nhà bật cười trước tiếng khóc của Bảo Ly . Vậy là năm cũ cũng đã qua bỏ lại hết những âu lo, những đau khổ, những giấc mơ chưa thể hoàn thành được của năm cũ.Năm mới cũng đã đến sẽ mang đến một cuộc sống mới đang chờ đón cả gia đình họ ở phía trước.

Một năm sẽ cố đầy sóng gió, sẽ có những bất ngờ nhưng không sao , với tình yêu họ dành cho nhau , với những đau khổ, lỗi lầm mà đã trải qua ai cũng tin rằng họ sẽ cùng nhau vượt qua được mọi giông bão trong cuộc đời !!!

Dưới ngọn đèn lung linh cả nhà họ đang nâng ly rượu lên cạn ly để chào đón năm mới , trên mặt mỗi người ai cũng lộ rõ vẻ hạnh phúc .

Hàn Quốc 12/2016 !

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: