Gái điếm – Phần 49

7:42 chiều 21 Tháng Một, 2017

– Tại sao, em làm sao đấy lên xe anh chở đi luôn

– Thôi !! Ly vừa nói vừa kéo túi lật đật đứng dậy.

– Anh thanh toán giúp em nhé sau này em sẽ mời anh.

Dứt lời Ly bước ra khỏi bàn rồi đi thẳng.

– Đợi anh rồi đi luôn, Bảo Anh vừa nói vừa đưa khăn lau miệng rồi cũng lật đật rút tiền bỏ lên bàn thanh toán rồi chạy theo kéo Ly lại.

– Em làm sao đấy ??? Đi cùng nhau đi !!!

Bảo Anh nói to, giọng anh có chút tức giận.

– Em sẽ hối hận khi đi cùng anh tới đó.

Ly quay mặt nhìn Bảo Anh, gió thổi khiến tóc Ly bay phấp phới trước mặt, Bảo Anh thấy mặt Ly có vẻ buồn bã.

– Tại sao??? Bảo Anh hỏi lại.

– Vì cô bạn em bị tai nạn là cô gái anh đã qua đêm vào đêm hôm đấy !!! Ly nói nhanh, mồm Ly méo xệch như mếu, thật chẳng dễ dàng gì khi nhắc đến Phương Thảo trước mặt Bảo Anh. Trái ngược với suy nghĩ của Ly là Bảo Anh sẽ sốc nặng rồi hoảng loạn lên, nghe Ly nói Bảo Anh vẫn thản nhiên như chưa có gì xảy ra, Bảo Anh nói :

– Thì sao??? Cô ta thì sao ??? Tại sao em lại suy nghĩ ngăn cản anh gặp cô ấy, ý em là gì??

tet-1-nam-truoc-toi-da-nem-vao-mat-chong-to-don-ly-di-do-chinh-minh-viet1

– Em không biết nữa ! Ly bật khóc ,, đầu óc cô như sắp phát điên.

– Lên xe đi, anh sẽ khiến em không bao giờ hối tiếc vì đã đi cùng anh tới đấy ! Tin anh đi.

Bảo Anh kéo Ly xềnh xệch vào xe nhìn Ly khóc Bảo Anh cũng không cầm được lòng, Ly thật ngốc nghếch. Ly không biết rằng Bảo Anh đã hoàn toàn không liên lạc với cô kể từ hôm Ly ở nhà Bảo Anh.

Ly hoàn toàn không biết rằng sau hôm đấy cảm giác tò mò về hình dáng của cô gái bán trinh cho mình trong Bảo Anh đều tiêu biến, hiện tại điều anh quan tâm nhất chỉ là cảm xúc của Ly mà thôi.

– Nín đi. Bảo Anh đưa tay lên lau nhẹ nước mắt trên má Ly rồi nổ máy, đường đến bệnh viện chắc tầm 15 phút nữa .

Anh vừa bước vào phòng cấp cứu thì trợ lí đưa cho anh một tệp hồ sơ của cô,anh đưa tay run run đón lấy, chưa kịp nhìn vào tài liệu thì y tá nói gấp gáp:

– Bệnh nhân đang có bầu,khoảng hơn 3 tháng. Hiện tại tim thai vẫn bình thường, mạch của bệnh nhân rất yếu, qua kiểm tra sơ bộ thì không phát hiện ra thương tích nghiêm trọng vì tốc độ di chuyển của chiếc xe không quá lớn. Phải tiến hành X- quang ngay nhưng bây giờ bệnh nhân đang có bầu, còn cái thai nữa, rất nguy hiểm đến thai nhi, phải tham khảo ý kiến của người nhà, giờ em sẽ bảo người nhà làm đơn tự nguyện điều trị, anh sơ cứu tạm thời trước nhé không rắc rối lắm đấy.

Nghe trợ lí nói mà chân tay anh rụng rời, cả cơ thể dường như chẳng còn chút sức sống nào nữa. Cô có bầu sao, cô ấy có bầu với ai, với anh??? Có lẽ nào , không chần chừ gì nhiều anh gấp gáp ra lệnh.

– Chup X- quang ngay đi, chụp từng bộ phận che chắn kĩ vào để không ảnh hưởng đến thai nhi. Làm ngay đi.

– Nhưng…….. cô y tá ngạc nhiên nhìn anh, mọi người trong phòng cấp cứu nhìn anh căng thẳng, định cất lời thi anh nói :

– Không nhưng nhị gì hết, tôi yêu cầu làm ngay. Anh cắt ngang lời của y tá, lúc nước sôi lửa bỏng này anh biết mình cần phải làm gì.

– Dù như thế nào cũng đợi người nhà làm thủ tục giấy tờ mọi thứ đã anh ạ, mình không nên mạo hểm , em nghĩ chúng ta cứ bình tĩnh.

– Bình tĩnh, đợi làm giấy tờ đến bao giờ trong lúc sức khỏe tính mạng của bệnh nhân đang nghìn cân treo sợi tóc như vậy. Tôi sẽ chịu trách nhiệm mọi việc, hãy làm theo yêu cầu của tôai. Anh gào lên dường như anh không còn bình tĩnh.

– Anh đừng mạo hiểm như vậy, không đáng , tại sao chúng ta phải làm như vậy??? Cứ bình tĩnh đợi người nhà kí kết thủ tục rồi chúng ta sẽ tiến hành theo từng bước một, chọn sản phụ thôi.

– Sao lại không đáng, cô biết vì sao không ??? Mọi người biết vì sao không ??? Vì đấy là cả một sinh mạng, nếu không làm ngay thì thai nhi có thể sẽ nguy hiểm, thậm chí cả bệnh nhân cũng sẽ nguy hiểm, với tư cách là bác sĩ, là một con người tôi phải cứu sống cô gái này và đứa trẻ ấy. Với tư cách là một người đàn ông khi cô ấy đang mang thai giọt máu của tôi thì tôi sẽ phải làm mọi cách để cứu mẹ con cô ấy, như vậy đã đủ chưa, lý do đã đủ chưa, nếu đủ rồi thì làm ơn !!! Làm ơn ngay đi, tôi sẽ chịu hoàn toàn mọi trách nhiệm !!!

Anh nói đầy kiên quyết , giọng anh gấp gáp vừa nói vừa liếc nhìn máy đo huyết áp tim mạch của cô, mắt anh cay xè, mọi người lặng người đi im lặng, chẳng ai bảo ai mọi việc điều trị gấp rút được tiến hành ngay hướng điều trị anh yêu cầu.

Mẹ cô đi đi lại lại ngoài phòng cấp cứu, bà không còn tâm trí hay sức lực để khóc nữa, điều bà muốn biết bây giờ là tình hình con gái của bà như thế nào.

Lúc nãy mấy nhân viên bệnh viện có nói với bà Minh là bác sĩ cứng nhất ở khoa này, anh đi học bên nước ngoài về nên bà cũng thấy yên tâm được phần nào. Đi đi lại lại rồi lại ngồi xuống ghế , rồi lại đứng lên cứ thế mãi nhưng phòng cấp cứu vẫn không chịu mở cửa, chẳng biết đứa con gái bé bỏng của bà có làm sao không nữa, lúc này bà mới thấy mình thật ích kỉ , một người mẹ tồi tệ luôn dồn cô vào bước đường cùng.

Tìm kiếm nâng cao: