Gái điếm – Phần 48

7:40 chiều 21 Tháng Một, 2017

Cô khóc lóc vừa kéo mẹ cô vừa xin mẹ cô đi ra khỏi đây, vừa xin mẹ cô đừng chửi nữa mẹ cô lúc này cũng thôi, nước mắt của bà cũng nhoè nhoẹt khắp mặt, đi được một đoạn như nhớ ra điều gì, mẹ cô giằng tay ra khỏi tay cô, cô ngơ ngác nhìn mẹ, cô cúi mặt xuống đất rồi nói lý nhí trong nước mắt:
– Con xin lỗi mẹ, con sai rồi.
Đột nhiên mẹ cô quay hẳn người lại đối diện với cô bà đưa tay tát mạnh vào má cô vừa tát bà vừa nói trong tiếng nấc:

– Cô không phải con tôi, tôi không có loại con như cô, cái tát này là tôi tát thay bố cô, bố cô, tôi đã vất vả nuôi cô như thế nào mà mày lại làm thế hả con??? Thảo ơi ???
Cô ào khóc, cô khóc nức nở, chưa bao giờ cô thấy đau như thế này, những nỗi đau cô đã từng trải qua cô cứ tưởng nó đã là giới hạn rồi chứ, thế mà lúc mẹ cô nói rằng không có loại con như cô thì cô như chết lặng, tim cô như có hàng nghìn mảnh dao đâm vào, cô khụy xuống , quỳ dưới chân mẹ cô khóc lóc van xin:
– Mẹ ơi con biết sai rồi, mẹ tha cho con, con xin mẹ, con sai rồi mẹ ơi.
Mẹ đứng nhìn cô, cũng như cô lúc này bà đau như chết đi được, bà biết cô vì bà vì cái nhà này nhưng bà không bao giờ chấp nhận cách làm đấy. Bà vẫn luôn dạy cô đói cho sạch rách cho thơm, dù có chết đói cũng không được làm những điều bẩn thỉu đấy, vậy mà cô lại khiến bà thất vọng, cô là người bà vẫn tin tưởng nhất , tự hào nhất vậy mà….. bà gạt tay cô ra khỏi chân mình, nghiến răng giữ tiếng nấc nghẹn trong cổ bà bảo:

– Đây là cái tát cho người phụ nữ kia, con xứng đáng bị tát như thế này vì những gì con đã làm với người ta.

neu-me-chong-khong-duoi-toi-di-ngay-hom-ay-thi-se-chang-co-ket-cuc-nhu-gio

Dứt lời bà đưa tay tát mạnh lên mặt cô, cô cắn răng không bật khóc rồi cô quỳ lại ngay ngắn, tiếp tục nghẹn ngào xin mẹ tha thứ. Mẹ cô vẫn nghiêm mặt bà nuốt nước mắt , không thể dễ dàng như thế này được, bà cúi xuống nhìn cô, tuyên bố:
– Cái tát này là cái tát mẹ dành cho con, ngày hôm nay con làm mẹ đau lắm, cái tát này cũng chính là con trả hết nợ nần cho mẹ ngày hôm nay , từ nay về sau chúng ta là người dưng không quen biết.
Rồi bà đưa tay tát mạnh vào mặt cô thêm một lần nữa , lần này bà cũng bật khóc không dễ dàng gì khi nói vứt bỏ một đứa con.
Tai cô ù đặc, đầu cô trống rỗng, mẹ cô vừa nói sẽ bỏ cô, có phải cô nghe lầm không? Sao mẹ cô lại bỏ cô được chứ, mẹ cô yêu thương cô nhất mà, cô hoảng hốt, cô bò lại ôm chân mẹ cô vừa khóc vừa hỏi lại mẹ:
– Con nghe nhầm đúng không mẹ, mẹ chỉ nói thế thôi đúng không? Mẹ đùa con đúng không mẹ?? con biết con sai rồi mà, con xin mẹ tha thứ cho con, từ nay về sau con không dám nữa mẹ ơi, con sai rồi mẹ ơi, con xin mẹ, mẹ tha thứ cho con mẹ ơi.
Giọng cô khản đặc lại, tim gan cô như có ai đấy đang moi móc ra, mẹ cô đẩy tay cô khỏi chân mình, bà quay mặt đi, rồi quay lưng đi, trước khi bước bà còn cố nói với cô:
– Hãy sống tốt nhé.
Rồi mẹ cô bước thẳng, cô cười, cô như sắp phát điên, cô sống bằng này tuổi rồi tất cả mọi cố gắng của cô đều vì gia đình này, vì mẹ cơ mà, mẹ cô nói bỏ cô rồi thì cô còn sống có ý nghĩa gì nữa. Cô còn sống làm gì khi gia đình chỗ dựa của mình quay lưng với mình cơ chứ, cô gào lên trong nước mắt.
– Mẹ có chắc chắn không cần đứa con này nữa không? Nếu mẹ cứ bước đi như thế là mẹ không cần đứa con này nữa đúng không mẹ??

Mẹ cô im lặng , bà không đáp lại lời cô, ánh điện hắt bóng mẹ cô chạy dài, cổ họng mẹ cô khô khốc nước mắt của bà tuôn rơi, nhưng bà nhất quyết không quay lại, mọi việc diễn ra quá nhanh khiến bà không thể chấp nhận được bây giờ. Suy nghĩ giây lát mẹ cô bước tiếp, bà nghĩ rằng đến lúc nào đấy tinh thần tốt hơn thì sẽ nói chuyện với cô.
Cô cười lạnh lẽo nhìn mẹ cô bước đi, vậy là mẹ cô không cần cô thật rồi, đúng rồi , bà không cần cô nữa rồi. Cô khóc, cô cười, có một chiếc xe đang chạy từ đầu kia lại ánh đèn rọi làm chói mắt cô, cô quay lại nhìn mẹ, cô quay ra nhìn chiếc ôtô đang chạy về phía mình cô cười, nụ cười có chút thanh thản , rồi cô đứng dậy, cô hét to:
– Vậy thì con cũng không cần sống trên đời này nữa , con xin lỗi mẹ rất nhiều, tạm biệt mẹ. Vừa nói dứt lời thì cô lao nhanh ra đường , “ bộp” tiếng ôtô đâm phải người kêu khô khốc, cô văng ra cách chỗ va chạm 2 – 3 mét, máu ở miệng cô trào ra , cô chẳng thấy đau gì cả, cô chỉ nhìn thấy mắt mình nhòe dần rồi mờ hẳn đi.à cô còn nghe thấy tiếng mẹ cô thét lên thất thanh nữa. Cô cười , nước mắt của cô lăn ra nóng hổi, vậy cô đã lỡ hẹn với rất nhiều người rồi, đôi mắt cô nhẹ nhàng khép lại rồi nhắm chặt , mưa rơi…….
Rồi Ly nhanh chóng tắt máy, đút điện thoại vào túi, buông đĩa xuống , Ly nhìn thẳng vào mắt Bảo Anh, chưa kịp nói gì Bảo Anh đã hỏi trước:

– Em ăn đi cho xong đi rồi muốn làm gì thì làm, lại định đi đâu??

– Bạn em bị cấp cứu đang ở bệnh viện BM, em phải xuống đấy ngay!

Ly khẩn khoản.

Bảo Anh khẽ chau mày, nhìn bộ dạng của Ly chắc Ly đang rất lo lắng, không muốn Ly khó xử Bảo Anh cũng hùa vào.

– Anh có bạn làm ở bên BM đấy, để anh gọi cho nó xem sao, lên xe đi rồi anh chở sang đấy !!

– Em tự bắt taxi, anh đừng đi !!

Ly nhìn Bảo Anh, ánh mắt Ly đầy quả quyết.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: