Gái điếm – Phần 47

7:37 chiều 21 Tháng Một, 2017

– Cái tát này là cái tát mẹ dành cho con, ngày hôm nay con làm mẹ đau lắm, cái tát này cũng chính là con trả hết nợ nần cho mẹ ngày hôm nay , từ nay về sau chúng ta là người dưng không quen biết.
Rồi bà đưa tay tát mạnh vào mặt cô thêm một lần nữa , lần này bà cũng bật khóc không dễ dàng gì khi nói vứt bỏ một đứa con.
Tai cô ù đặc, đầu cô trống rỗng, mẹ cô vừa nói sẽ bỏ cô, có phải cô nghe lầm không? Sao mẹ cô lại bỏ cô được chứ, mẹ cô yêu thương cô nhất mà, cô hoảng hốt, cô bò lại ôm chân mẹ cô vừa khóc vừa hỏi lại mẹ:
– Con nghe nhầm đúng không mẹ, mẹ chỉ nói thế thôi đúng không? Mẹ đùa con đúng không mẹ?? con biết con sai rồi mà, con xin mẹ tha thứ cho con, từ nay về sau con không dám nữa mẹ ơi, con sai rồi mẹ ơi, con xin mẹ, mẹ tha thứ cho con mẹ ơi.
Giọng cô khản đặc lại, tim gan cô như có ai đấy đang moi móc ra, mẹ cô đẩy tay cô khỏi chân mình, bà quay mặt đi, rồi quay lưng đi, trước khi bước bà còn cố nói với cô:
– Hãy sống tốt nhé.

loi-de-nghi-chet-dieng-cua-ban-trai-5-nam-yeu-tuong-chet-khong-roi

Rồi mẹ cô bước thẳng, cô cười, cô như sắp phát điên, cô sống bằng này tuổi rồi tất cả mọi cố gắng của cô đều vì gia đình này, vì mẹ cơ mà, mẹ cô nói bỏ cô rồi thì cô còn sống có ý nghĩa gì nữa. Cô còn sống làm gì khi gia đình chỗ dựa của mình quay lưng với mình cơ chứ, cô gào lên trong nước mắt.
– Mẹ có chắc chắn không cần đứa con này nữa không? Nếu mẹ cứ bước đi như thế là mẹ không cần đứa con này nữa đúng không mẹ??
Mẹ cô im lặng , bà không đáp lại lời cô, ánh điện hắt bóng mẹ cô chạy dài, cổ họng mẹ cô khô khốc nước mắt của bà tuôn rơi, nhưng bà nhất quyết không quay lại, mọi việc diễn ra quá nhanh khiến bà không thể chấp nhận được bây giờ. Suy nghĩ giây lát mẹ cô bước tiếp, bà nghĩ rằng đến lúc nào đấy tinh thần tốt hơn thì sẽ nói chuyện với cô.
Cô cười lạnh lẽo nhìn mẹ cô bước đi, vậy là mẹ cô không cần cô thật rồi, đúng rồi , bà không cần cô nữa rồi. Cô khóc, cô cười, có một chiếc xe đang chạy từ đầu kia lại ánh đèn rọi làm chói mắt cô, cô quay lại nhìn mẹ, cô quay ra nhìn chiếc ô tô đang chạy về phía mình cô cười, nụ cười có chút thanh thản , rồi cô đứng dậy, cô hét to:
– Vậy thì con cũng không cần sống trên đời này nữa , con xin lỗi mẹ rất nhiều, tạm biệt mẹ. Vừa nói dứt lời thì cô lao nhanh ra đường , “ bộp” tiếng ôtô đâm phải người kêu khô khốc, cô văng ra cách chỗ va chạm 2 – 3 mét, máu ở miệng cô trào ra , cô chẳng thấy đau gì cả, cô chỉ nhìn thấy mắt mình nhòe dần rồi mờ hẳn đi.à cô còn nghe thấy tiếng mẹ cô thét lên thất thanh nữa. Cô cười , nước mắt của cô lăn ra nóng hổi, vậy cô đã lỡ hẹn với rất nhiều người rồi, đôi mắt cô nhẹ nhàng khép lại rồi nhắm chặt , mưa rơi…….
Trước đây cô cứ nghĩ rằng vì gia đình cô có thể đánh đổi được tất cả, cô nghĩ rằng khi cô hi sinh vì người khác thì cuộc đời sẽ tha thứ lỗi lầm của cô, mẹ sẽ hiểu cho cô nhưng thật sự ngay lúc này nhìn ánh mắt của mẹ cô mới nhận ra rằng , đối với mẹ cô bà có thể chấp nhận mọi sự khổ đau về mình nhưng bà sẽ không bao giờ chấp nhận cô đánh đổi như thế này. Lúc này cô nhận ra rằng cô đã sai hoàn toàn khi làm như vậy, cô bật khóc , cô nhìn mẹ tự nói với mẹ cô trong lòng: “ mẹ ơi con xin lỗi mẹ, ngàn lời con xin lỗi mẹ”

– Mày còn dám vênh mặt lên à con đĩ, bố mẹ mày không dạy được mày thì để tao dạy mày, mẹ mày chết mẹ mày đi con đĩ.
Người phụ nữ kia vừa réo lên vừa đưa cái túi lên định dáng xuống đầu cô tiếp, cô nhìn được cái tư thế đấy của bà ta, cô cười chua chat, cô nhắm mắt lại rồi cúi xuống chờ đợi mọi sự trừng phạt về mình. Cô chờ đợi ..1 giây, 2 giây, 3 giây, 4 giây….. không có gì đập vào đầu cô hết thay vào đấy là một tiếng choảng của đồ đạc rơi xuống trượt dài trên mặt sàn.
– Tao thách mày động thêm một sợi tóc con gái tao đấy. Mày có giỏi thì mày đánh tao đây này
– Giọng mẹ cô mếu máo như sắp khóc nhưng bà vẫn nói khá to. Cô mở mắt , cô thấy người mẹ nhỏ bé của cô đang đứng đối diện trước người phụ nữ kia, mắt mẹ cô nhìn chằm chằm vào mắt người phụ nữ kia, tay bà nắm chặt ngăn không cho cơ thể mình run rẩy hay sợ hãi trước người phụ nữ đối diện.
Người phụ nữ kia cười bất mãn khi bị mẹ cô hất văng túi, bà ta nhìn mẹ cô thách thức rồi nghiến răng nghiến lợi nói trong giận dữ:
– Á aaaaa con mẹ già , mẹ nào con nấy , hôm nay tao sẽ dạy cho mẹ con mày một bài học, không ai dạy chúng mày đúng không???
Vừa nói người phụ nữ kia lao vào cào cấu tóc mẹ cô, mẹ cô nhỏ bé bị bà ta giày vò , bà yếu đuối với tay cào cấu lên người phụ nữ kia. Chứng kiến cảnh đấy, cô giật mình đứng dậy, cô lao vào đẩy hai người phụ nữ ra. Mẹ cô lúc này mới quay ra đẩy cô ra vừa đẩy bà vừa nói:
– Dám đánh con bà à, nó không hư không phải thì cũng để tao dạy, mày không đủ tư cách đánh nó, biết chưa có giỏi thì đánh tao đi, tao không biết dạy con, đánh tao đi.
Vừa lúc đấy khách hàng hụt của cô – chồng của người phụ nữ kia đỗ xe xong bước vào, rồi nhân viên tất cả xúm lại can ngăn, mẹ cô và cô bị mời ra khỏi cửa hàng , người phụ nữ kia thì được nhân viên giữ lại. Mọi người xung quanh nhìn cô và mẹ cô đầy ái ngại, có cả ánh mắt xem thường , cô ôm tay kéo mẹ cô đi ra , mẹ cô vẫn quay lại chửi người phụ nữ kia.
– Tao cấm mày động đến con gái tao đấy, mày có giỏi thì mày đánh tao đây này, đánh tao đây này……
Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: