Gái điếm – Phần 31

8:02 chiều 9 Tháng Một, 2017

Cô cười tươi, lon ton đi lấy thêm cái bát. Cô cũng không muốn uổng phí bao nhiêu thức ăn ngon mà mình vừa nấu xong này. Cô ngồi xuống cùng anh ăn cơm, cô khéo léo gắp thức ăn cho anh mặc dù tay đang đau, chẳng có chuyện gì để nói nhiều nhưng cảm giác giữa hai người họ như vợ chồng son vậy.

Bảo Anh nóng ruột đi đi lại lại, tại sao cô không nhắn lại, hay là anh đã nói sai điều gì. Cả Ly nữa, sao Ly cũng không nhắn lại, Ly dám phớt lờ tin nhắn của Bảo Anh sao . Bảo Anh thấy nóng ruột, vừa cầm điện thoại vừa đi đi lại lại, cuối cùng Bảo Anh quyết định gọi cho Ly, một hồi chuông dài vang lên, hai hồi chuông…ba hồi chuông nhàm chán. Bỗng đầu dây bên kia có người bắt máy :

– Alo, ai vậy ?

Giọng khá lạ, không giống giọng của Ly, bảo anh thấy lạ, anh hỏi lại.

– Ai đấy? Ly đâu??

– Ai tìm Ly vậy, Ly say xỉn rồi này. Gọi gì mà gọi hoài. Giọng miền Nam rõ rệt vang từ đầu dây bên kia, Bảo Anh nín thở cố nghe ngóng. Đầu kia khá là ồn ào, chắc Ly đang ở một bữa tiệc nào đấy chẳng hạn, định xin lỗi rồi tắt máy thì đâu dây kia lại vang lên:

– Con mẹ này xỉn hoài, nhà mày có chuyện kệ bà mày chứ uống đéo gì lắm không biết. Kệ mẹ nó nằm đây tụi mình đi tăng hai đi, tỉnh dậy nó khắc tự về . Mệt mỏiiiiii…

tan-hon-xong-chong-thi-tham-mai-anh-dua-vo-di-va-lai-nhe1

Mấy giây sau đầu dây bên kia cũng tắt máy, Bảo Anh đứng như trời trồng, điện thoại vẫn áp vào má rồi anh biết rõ đã tắt máy. Bỗng dưng hình ảnh Ly ngồi bé nhỏ lọt thỏm sau cái bàn ở quán cafe hồ Trung Văn hiện về trong tâm trí anh. Nhìn mặt Ly rất hiền và có nét gì đấy rất buồn, chẳng hiểu sao Bảo Anh lại thấy cái ánh mắt man mác của Ly nhìn ra hồ lại ám ảnh Bảo Anh đến thế. Nghe cô gái miền Nam kia nói Bảo Anh lại tưởng tượng đến cảnh Ly nằm vật vờ ở một quán bia nào đấy. Chẳng hiểu do lòng trắc ẩn hay gì, tự nhiên Bảo Anh lại thấy thương xót cho Ly . Chẳng chần chừ gì anh bấm lại số điện thoại Ly một lần nữa

– Gì vậy cha nội !!!

Đầu dây bên kia ré lên khi điện thoại còn chưa kịp đổ chuông.

– Cho mình xin hỏi xem là Ly đang ở đâu ạ? Mình là bạn của Ly. Mình đến đón được không ?? Bạn đang ở đâu vậy , cho tớ tên quán với bạn !

– New York karaoke ở Trần Thái Tông nha cha nội . Tút tút tút , chưa kịp hỏi lại thì đầu dây bên kia đã tắt máy.

Bảo Anh khá chau màu rồi anh vội vàng khoác vội cái áo rồi chạy xuống nhà xe không quên nhắn tin cho cô để hủy hẹn .

Cô và anh đã ăn cơm xong, trong lúc cô đang lúi húi gọt hoa quả thì Minh đang dọn bàn, lúc nãy cô đòi làm nhưng Minh không đồng ý. Anh bảo cô để đấy rồi tính sau.

Vừa lúc dọn xong thì cô cũng gọt hoa quả xong , anh rửa tay rồi lại ngồi ở bàn bên cạnh cô.

Vừa lúc dọn xong thì cô cũng gọt hoa quả xong, anh rửa tay rồi lại ngồi ở bàn bên cạnh cô.

– Ngọt nhỉ ??

– Vâng, anh ăn nhiều vào !

– Em ăn nhiều vào !

– Vâng.

Cô cười nhẹ rồi lấy miếng hoa quả đút vào miệng. Cảm giác ngọt lịm từ hoa quả và thái độ của anh khiến cô thấy lâng lâng.

“ Ting ting “

Điện thoại cô trên bàn sáng lên :

– Anh đi có việc, xin lỗi em hôm nay không gặp được em rồi, anh sẽ liên lạc sau.

Cô nhanh tay giật lấy điện thoại về mình nhưng từng ấy thời gian cũng đủ để anh đọc hết nội dung tin nhắn cũng như nhìn kịp số điện thoại đấy là của Bảo Anh. Mặt Minh tối sầm lại, anh thấy mặt mình nóng bừng và thấy khó chịu khắp người.

Cô vội liếc sắc mặt của anh rồi đút vội điện thoại vào túi quần, không khí ngột ngạt nặng nề lại bao trùm lên giữa hai người. Anh dưa miếng hoa quả ăn dở trên miệng xuống đặt lên bàn rồi hỏi cô :

– Em trả lời đi ! Em có đồng ý không ? Anh cần câu trả lời ngay bây giờ ??

Cô lúng túng , cô cố nén tiếng thở dài, cô cần tiền lắm chứ, nhưng lương làm việc vặt sao đủ để cô trang trải mọi thứ, còn anh chàng đêm đấy nữa, nếu ở dây thì làm sao cô gặp được anh ta, dù gì cô cũng muốn gặp anh ta một lần. Chẳng phải để lừa tiền theo kế hoạch của Ly hay không thực ra cô cũng chưa biết nữa cô chỉ biết mình muốn gặp người này dù chỉ một lần, cô lúng túng.

– Em…..em….

– Chúng ta hãy thẳng thắn với nhau một lần đi. Anh biết em rất khó khăn, anh muốn giúp đỡ em một chút với tư cách là bạn bè.

– Em em, em xin lỗi, em…..

– Em không muốn ?? Em muốn gì ? Em sợ gì ? Nói anh nghe xem nào.

Minh cắt ngang lời cô, mặt anh đỏ gay lên.

– Em không phải ý là như vậy, em…..em…..

Cô ngập ngừng, biết nói sao cho anh hiểu nhỉ. Cả một gánh nặng đang đè lên đầu cô, cả một bí mật mà cô luôn che dấu. Làm sao cô có thể chuyển đến đây mà sống mà làm việc ở đây cả ngày cả đêm được. Nếu một ngày anh biết được bí mật của cô thì cô lại phải cuốn gói ra đi. Rồi làm sao mà nam nữ lại ở với nhau được, còn người ngoài nữa. Bao nhiêu vấn đề chứ không phải là đơn giản là đến đây làm rồi làm việc bình thường nữa.

Còn tiếp…

Tìm kiếm nâng cao: