Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh Phần 23

3:09 chiều 26 Tháng Tám, 2016

Tôi lao vào công việc một cách điên cuồng. Tôi nói với sếp tôi tôi đồng ý sang Nhật, mang theo con trai tôi nữa. Sếp tôi đồng ý và dự kiến tầm cuối năm thì chúng tôi đi.

Tôi thúc giục chồng tôi hoàn tất giấy tờ ly hôn, tôi muốn giải quyết xong xuôi mọi thứ để ra đi và bắt đầu lại một cuộc sống khác.

Vẫn nhớ mãi ngày chúng tôi gặp nhau để bàn bạc việc ly hôn. Anh đến một quán cà phê gần công ty tôi làm và đợi. Khi thấy vợ, anh nhìn tôi chăm chăm.

Tôi nói:

– Anh giải quyết nhanh để tôi còn lo việc của mình.

– Em đã làm gì con? Chồng tôi nhìn bụng tôi.

– Nó không còn nữa. Anh đừng bận tâm nhiều

– Tại sao?

– Đừng hỏi tôi câu hỏi đó

– Cô nói ngay. Tại sao?

Chồng tôi bắt đầu to tiếng. Một số người trong quán cà phê bắt đầu để ý đến chúng tôi.

Tôi lạnh nhạt đáp:

– Bỏ rồi.

Mắt chồng tôi đỏ vằn lên những tia máu, nhìn tôi. Ánh mắt mãi mãi tôi không quên được. Có lẽ sau tất cả, đó là đòn chí mạng đối với anh, hơn cả việc anh mất tôi, mất gia đình.

Tôi đứng dậy ra về:

– Chuyện gì đến sẽ phải đến thôi. Làm ơn giải thoát nhanh cho tôi, để tôi còn đi lấy chồng khác.

Rồi bỏ đi. Ra khỏi quán tôi khóc như mưa.
Chồng tôi nhậu nhẹt và bia rượu triền miên trong quãng thời gian sau đó. Chiều nào làm xong anh cũng nhậu và muộn thật muộn mới về.

em-co-dam-ky-don-khong-hay-ky-roi-dua-cho-anh

Công việc cũng trì trệ. Chị Thuỷ gọi cho tôi, muốn gặp. Tôi từ chối. Chị đến tận công ty tôi để tìm gặp tôi.

Chị Thuỷ nói:

– Chuyện đã ra thành như thế này sao? Cho cả 2 một cơ hội khó quá sao?

– Muộn rồi chị ạ.
Tôi cười buồn, đáp.

– Chỉ vì H sao?

Tôi lắc đầu:

– Không. Không liên quan đến H đâu. Chuyện dài, tất cả do bọn em thôi.

Nhưng chị Thuỷ không tin và vẫn đinh ninh rằng chúng tôi vẫn cãi nhau và sắp li hôn về H. Tôi không muốn kể cho chị nghe về Linh.

Vậy nên chị Thuỷ đã nói chuyện với H. Nói gì tôi không rõ, nhưng tôi đoán chị nhờ H xác minh chuyện giữa H và chồng tôi để hàn gắn chúng tôi.
H chủ động liên lạc với tôi thật. Tôi đã không muốn gặp H vì gặp cũng không để làm gì, có thể sẽ làm tôi buồn hơn. Tôi từ chối.

Nhưng rồi 2 hôm sau, tôi lại chủ động gọi lại hẹn gặp. Không hiểu sao lại thế, dù tôi cũng không biết mình sẽ nói gì khi gặp H.

Khi gặp H, tôi khá bât ngờ vì biết cô ấy cũng đang bầu, mới được 2 tháng. Bầu bí nhưng trông H vẫn rạng ngời khoẻ mạnh, nếu H không nói tôi không nhận ra. Nhìn vẻ mặt không giấu được niềm hạnh phúc ấy tôi chạnh lòng. Có phải tôi đã sai ở chỗ nào đó không?

H nói, dạo này anh T rất khác. Công việc bỏ bê, đi về thất thường, H cũng đã cố gắng giúp anh hết sức có thể nhưng tình trạng này kéo dài không ổn chút nào.

Cô ấy nói: – Chuyện lần trước chẳng phải chị em mình đã nói rồi sao? Em đã nghĩ rằng chị hiểu em và mọi thứ sẽ ổn trở lại. Sao nó lại thành ra như bây giờ?

Ở H luôn có sự chân thành tự nhiên, tôi muốn kể cho cô ấy nghe mọi chuyện như trút bớt gánh nặng trong tim, tôi muốn xem cô ấy như một người bạn. Biết đâu khi tôi kể cho H nghe cô ấy sẽ giúp được tôi?

Nhưng tôi vẫn không vượt qua được chính mình. Sĩ diện của tôi quá lớn.

em-co-dam-ky-don-khong-hay-ky-roi-dua-cho-anh1

Tôi nói:

– Chị không suy nghĩ gì về chuyện cũ nữa. Bọn chị thành ra như thế này do nhiều chuyện, nhiều người. Chị nghĩ trước sau anh T sẽ kể cho em nghe thôi. Anh T vẫn rất quý em.

H lắc đầu:

– Không đâu chị. Đã từ lâu anh T ko kể chuyện gia đình cho em nghe nữa. Em cũng không hỏi vì đó là chuyện riêng của anh chị.

Tôi biết H ko nói dối tôi. Đúng là cơn say nắng với H chồng tôi đã nỗ lực vượt qua- và đã vượt qua được nó.

Tìm kiếm nâng cao: