Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh Phần 22

3:07 chiều 26 Tháng Tám, 2016

Sau đó không lâu thì sinh nhật con trai tôi. Tôi hỏi thằng bé:

– Con thích quà gì mẹ tặng con nào.

Tôi nghĩ thằng bé lại ô tô, siêu nhân, súng ống.. Nhưng con tôi nói:

– Con thích về nhà với bà với bố. Mẹ cho con về đi.

Tôi im lặng, chảy nước mắt, ôm con hứa:

– Vậy mai mẹ con mình sẽ về bà và bố chơi nhé.

Rồi đi vào nhà trùm chăn nằm khóc.

Tôi đã có những ngày nhiều nước mắt như vậy.

Hôm sau tôi điện cho mẹ chồng tôi, thông báo:

– Mai sn thằng Gấu, cháu muốn về nhà chơi. Con sẽ mang Gấu về chơi một lúc.

– Cứ đưa về đây. Còn mày về hay không cũng được. Mẹ chồng tôi trả lời.

Tôi không biết lúc đó Linh đang ở cạnh bà, vẫn trong viện.

Tối đi làm về, tôi đưa con sang. Dù quan hệ giữa tôi và mẹ chồng không tốt, nhưng tôi vẫn đoán lúc về nhà sẽ có một bữa cơm hay một party nhỏ mừng sinh nhật con tôi. Nhưng lúc tôi sang thì chỉ thấy mẹ chồng tôi, không thấy chồng tôi đâu.

Được khoảng 15p thì chồng tôi và Linh về cùng nhau.

Tôi quên kể là sau khi tôi đi tôi mang cả gv nhà tôi đi cùng, nên Linh không những không nghỉ việc chỗ nhà tôi mà còn kiêm thêm việc cơm nước buổi tối, làm việc nhà thay gv cũ. Đến tối muộn thì cô ta về.

Tôi trơ mắt nhìn 2 người. Cả ngày hôm nay sn con nhưng chồng tôi cũng không hề có động thái gì chứng tỏ anh nhớ đến con.

Khi nhìn thấy chúng tôi, chồng tôi tỏ ra ngạc nhiên và có đôi chút lúng túng. Linh thì không. Cô ta chào mẹ chồng tôi, chào tôi rồi nói với bà:

– Hôm nay cháu có việc phải về nên không ngủ lại được bác ạ. Mai cháu qua sớm.

Xong Linh lại nựng nựng con trai tôi:

– Ôi Gấu hả? Nhớ cô Linh không?

Tôi lạnh lùng:

– Đừng đụng vào nó và cút ra khỏi nhà tao.

– Giờ anh và bác thuê em rồi chị ạ. Ko phải em không mời mà đến.
Linh trớ tráo đáp

– Thể loại như mày đừng giở trò văn vở ra với chị. Tao đếm từ 1 đến 3 nếu không cút thì đừng trách.

Linh tái mặt. Mẹ chồng tôi quát:

– Cái gì đấy? Mày quyền gì đuổi con Linh. Sao lúc nào mày cũng như hổ vồ thế hả? Có để cái nhà này yên ổn không?

Con trai tôi khóc toáng lên vì người lớn to tiếng. Chồng tôi chạy lại ôm con dỗ dành. Tôi giận mờ mắt, quát to:

– Anh bỏ con ra. Anh không có tư cách làm bố. Thể loại vô liêm sỉ như anh, 2 người cút ra khỏi nhà tôi!

lac-nhau-1-nua-cuoc-doi6

Tôi không nhớ rõ lúc này tôi đã nói chính xác như thế nào. Chỉ biết tôi đã mạt sát chồng tôi rất tệ trước mặt con.

Chồng tôi quát:

– Cô câm miệng lại!!!

Tôi quay ra nhìn Linh:

– Mày có cút không?

– Không, trừ khi bác và anh đuổi thì đi.

Tôi chạy vào bếp, cầm lấy con dao, rất hùng hổ. Dĩ nhiên tôi không mất lý trí nhưng quả thực tôi không muốn nhìn thấy cô ta thêm giây nào nữa.

Mẹ chồng và chồng tôi cùng hốt hoảng chạy lại ngăn. Mặt Linh xám ngoét, đi ra cửa. Chồng tôi quát Linh:

– Mày đứng đấy làm gì. Về đi.

Rồi quay sang tôi:

– Cô bị thần kinh đúng không? Tôi đã cưới nhầm một CON ĐIÊN à???

Tôi muốn phá lên cười cho cảnh tượng đang diễn ra lúc này. Tôi đáp:

– Đúng vậy. Anh cũng nên cút đi đừng xuất hiện trước mặt tôi. Không thì lên thiên đươngf mà hạnh phúc với nhau.

Nhưng, người đã lên thiên đường không phải là chồng tôi, không phải Linh. Mà là đứa con tội nghiệp của tôi.
Tôi hận chồng tôi đến tận tuỷ. Vì hận quá nên tôi trở nên tàn nhẫn và bất chấp.

lac-nhau-1-nua-cuoc-doi19

Thực ra trước đó công ty tôi đang cần một trợ lý GĐ cho chi nhánh ở Nhật. Sếp đã hỏi ý kiến tôi về việc này nhưng thời gian đó như các bạn biết, tôi mang thai nên đã từ chối.

Vị trí đó vẫn để trống cho đến thời điểm xảy ra chuyện tôi vừa kể trên.

Sau khi đưa con về, tôi bình thản lạ lùng. Tôi không hề khóc. Tôi chỉ ra sức giải thích với con rằng vì cô Linh hư nên mẹ mắng cô Linh thôi. Bố mẹ và bà xin lỗi con. Mọi người yêu con lắm.

Tôi nghĩ đến việc mẹ con tôi sẽ thay đổi môi trường sống bằng cách nhận lời sếp sang Nhật (dù chỉ 2 năm) để ổn định và làm lại cuộc sống.

Và tôi đã làm cái việc thất đức, tàn nhẫn ấy.

Tôi không muốn nhắc nhiều về nó vì nó thật sự rất khó khăn đối với tôi. Có lẽ các bạn nghe tôi kể thì ngắn gọn, mau lẹ, nhưng tôi đã đi đến bệnh viện rồi lại về cho đến lần thứ 3.

Tôi nghĩ, tôi muốn làm lại từ đầu, và tôi không muốn có bất kỳ dính líu gì đến chồng tôi nữa.

Tôi không muốn con tôi không có một gia đình trọn vẹn thường tình.

Tôi đi chùa, làm lễ cầu siêu, nhưng tim luôn có tảng đá đè nặng.

Tìm kiếm nâng cao: