Em có dám ký đơn không ? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh Phần 20

3:01 chiều 26 Tháng Tám, 2016

Con tôi sốt virus. Sốt liên tục 40 độ trong đêm hôm ấy. Hạ sốt và chuyên nước. Tôi gần như thức trắng để lau người và kiểm tra nhiệt độ cho con. Chồng tôi cũng luẩn quẩn bên cạnh. Chúng tôi không nói với nhau nửa lời. 2 đêm thức trắng, tôi cảm thấy gần như kiệt sức. Cũng may mà trời phú cho tôi sức khoẻ, nếu không, tôi nghĩ mình đã quỵ rồi.

Con tôi vào hôm trước thì hôm sau được về. Trước hôm chúng tôi nói chuyện với mẹ chồng thì tôi có một cuộc nói chuyện ngắn với chồng. Vì lúc này tâm tưởng tôi đã xác định. Tính tôi khi đã xác định điều gì đó thì thường tôi sẽ nói rất ngắn chứ không ngồi phân tích dài dòng nữa. Tôi bảo chồng tôi:

– Tôi định tối mai sẽ nói chuyện với bà. Tôi muốn cả anh cũng tham gia để mọi chuyện được khách quan. Cuối tuần này tôi sẽ về nói chuyện với bố mẹ tôi. Anh có thể cùng hoặc không cũng được.

ky-niem-3-nam-ngay-cuoi-va-loi-de-nghi-dong-troi-cua-me-chong1

– Em không tin anh dù chỉ một chút đúng không?

– Đơn thực ra tôi đã từng soạn một lần khi biết anhcos tình cảm với H, nhưng đã ko đưa. Tôi sẽ gửi qua mail cho anh, anh xem có vấn đề gì không thì bảo lại. Sang tuần nộp.

-……

Chồng tôi im lặng. Anh biết tính tôi.

– Trong thời gian chờ toà, tôi và con sẽ tạm thời rời khỏi đây.
Tôi sẽ không kể chi tiết cuộc nói chuyện của tôi với 2 bên nội ngoại như thế nào. Mẹ tôi khi nghe tôi nói chuyện thì bà đã khóc rất nhiều, nhưng cũng luôn tôn trọng mọi quyết định của tôi. Về phía mẹ chồng tôi thì bà có vẻ sốc vì mọi chuyện đang yên lành thì tôi đòi ly hôn. Hơn nữa, bà cũng như biết tính tôi, khi đã quyết thì rất khó thay đổi.

Nhưng thôi, tôi sẽ không kể về mẹ chồng tôi nữa. Có nhiều bạn nói mẹ chồng tôi thế nọ thế kia, riêng bản thân tôi, bà dù ác khẩu hay có ác tâm thì tôi cũng không bận tâm nhiều, vì trước đến nay tôi sống có lập trường và chính kiến riêng, và tôi quan niệm, người ta có thể chọn vợ chọn chồng, chọn tất cả mọi thứ, riêng cha mẹ thì không. Vậy nên, sau mọi chuyện, tôi vẫn không hề oán trách bà.

————

Tôi chuyển đến căn hộ CC còn trống chưa cho thuê của Hạnh. Hơi xa trung tâm nhưng mọi điều kiện khác tương đối tốt.

dung-benh-hiem-ngheo-thu-chong-co-vo-om-noi-dau-suot-doi

Tôi nhanh chóng trở lại công việc. Phần vì công việc của tôi không được phép nghỉ quá lâu, phần vì tôi cũng không muốn mình lún sâu vào nỗi đau của mình. Tôi vẫn phải tiếp tục sống, làm việc và nuôi con.

Tôi không muốn miêu tả nhiều tâm trạng của tôi trong quãng thời gian này. Mỗi lần con tôi hỏi bố, khóc nhớ bố, mỗi lần tôi tỉnh dậy giữa đêm, mỗi lần tôi ngủ vẫn vô thức quờ tay sang tìm chồng để ôm theo thói quen, mỗi lần tan làm về chỉ thấy mỗi bác giúp việc và căn phòng lạnh lẽo…

Nhưng, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về một quyết định mà có lẽ các bạn sẽ muốn cho tôi xuống địa ngục (thay Linh).

Tôi nghĩ về việc bỏ con, đứa con đang tuần thứ 10 và đang lớn dần trong bụng tôi.
Đó hoàn toàn là một dự định nghiêm túc của tôi, không hề có sự chi phối của sự tức giận hay có mục đích trả thù.
Trải qua khoảng hơn 10 ngày sống một mình cùng con trai, tự khóc, tự đau một mình, tôi nghĩ: Phải chăng ông trời muốn trêu ngươi tôi khi mang đến cho tôi niềm hạnh phúc lớn, nhưng lại cũng mang đến cho tôi nỗi đau lớn thế này?

Tôi không dám nghĩ đến quãng thời gian trước mắt: bầu bí, sinh con và nhất là đối diện với con tôi như thế nào. Nhưng việc tha thứ cho chồng và quay trở về sống với nhau thì càng là điều không tưởng.

Tôi tìm đọc rất nhiều các topic bỏ thai, đến nỗi đêm ngủ tôi cũng mơ thấy bệnh viện, dao kéo, những bóng người mặc áo trắng, diễu qua diễu lại trước mặt tôi. Rất nhiều đêm tôi vã mồ hôi thức dậy giữa đêm và không còn ngủ được nữa.

Nhưng ngay cả lúc tôi sụp đổ nhất thì tôi vẫn không thể chia sẻ được với ai cả. Bản thân tôi làm việc gì cũng lưu ý tính hiệu quả và giải quyết vấn đề. Tôi sợ chia sẻ với ai đó thì họ sẽ cũng chỉ biết khuyên tôi nhẫn nhịn, tha thứ và quay trở về như một kịch bản thường thấy. Mà điều đó thì tôi đã có quyết định cho riêng mình rồi.

Ốm nghén và quá nhiều biến cố, tôi gầy đi rất nhanh. Có hôm tôi bị tụt huyết áp trong giờ làm việc, ngất xỉu. Tôi được đưa vào một phòng khám tư chuyền nước và siêu âm. Bác sỹ khám cho tôi bảo: “Cơ thể suy nhược nặng. Em có thai sao lại để ra tình trạng này?”

Tôi không đáp, hỏi lại: “Em yếu quá, và cũng không đủ điều kiện sinh con lúc này. Liệu em bỏ thai được không?”

Chị bác sỹ lắc đầu “Không, nghỉ ngơi tuyệt đối một thời gian là được, sao phải bỏ?”

Bs chỉ đơn giản nghĩ về yếu tố sức khỏe. Nằm trên giường bệnh, nước mắt tôi chảy ngang, khóc, không nói thêm gì nữa. Chỉ mới nói ra thôi mà tôi cũng cảm thấy mình độc ác và tàn nhẫn quá.

Lúc này con tôi được 11w5d, bs siêu âm bảo “Con gái nhé. Nhìn cái tay cựa quậy này”. Tôi bất giác sờ tay lên bụng. Con gái- đúng như mong ước của chồng tôi rồi đấy thôi.

Tìm kiếm nâng cao: