Duyên phận – Phần 12

8:00 chiều 18 Tháng Mười Một, 2016

1 tuần trôi qua. 2 người không liên lạc gì với nhau. AT cũng không về nhà. Mẹ hỏi cô
– Sao lâu khong thấy thằng T về
– Từ nay không về nữa đâu mẹ
– Chúng mày cãi nhau à. Mày cứ bắt nạt nó đi. Mẹ thấy nó hiền. Lấy về rồi khéo mày làm mẹ nó
– Không cưới đâu mà mẹ lo
– Ừ. Mẹ nhớ lời mày

Cô cũng thấy nhớ AT lắm. Một tuần khóa máy, không gặp. Cô nhớ anh da diết. Nhiều khi muốn mở máy lên. Nhưng lại nhủ cố lên. Rồi sẽ quên anh thôi. 1 tuần qua ngày nào cô cũng nằm khóc. Dù gì cô với AT cũng bên nhau hơn 3 năm qua. AT tuy hơn cô 2 tuổi. Nhưng vì AT trải qua môi trường quân đội nên anh khá chín chắn. Gặp nhau, yêu nhau đã là cái DUYÊN. Nhưng có lấy được nhau và sống được với nhau lại là cái PHẬN

Cô nhận được tin nhắn face của AT
– Sao em không mở máy
– em muốn chấm dứt thật à
– ừ. Anh cũng mệt với cái tính trẻ con của em lắm rồi. Ừ. Chia tay đi. Mai anh sẽ xin nghỉ. Anh sẽ về nói chuyện với bố em. Xin lỗi 2 bác. Mình chấm dứt đi. Đồ độc ác
Đọc tin nhắn của AT mà cô tức quá. Yêu thì yêu. Không yêu thì thôi. Chứ về xin lỗi cái gì. Khùng mà. Cô mở máy. Gọi không thấy AT nghe. Cô bực quá nhắn sms lại “không yêu thì thôi. Chứ mắc mớ gì về bảo bố em. Em tự nói được. Em cấm anh về nói chuyện với bố mẹ em”. AT không nhắn tin lại. Cũng không điện lại. Càng làm cô điên lên. Cô mở điện thoại luôn. Mà không thấy động tĩnh gì

duyen-phan-12

Ngày cuối tuần. Cô đi làm về đã thấy xe AT dựng ở sân. Tim cô như bị bóp nghẹt. Cô vào thấy AT đang ngồi cùng bố cô. Không biết AT đã nói chuyện ấy với bố cô chưa nữa. Cô đi vào khong nói gì. Đi thẳng về phòng của cô. Nằm trên giường tức phát khóc. Cô thấy nghẹt thở. Cô thấy tiếng mở cửa rồi đóng chốt trong. Cô đoán AT về. Cô vẫn nằm quay vào tường. Bất ngờ AT leo lên giường. Ôm chặt lấy cô. Cô vùng ra. Nhưng AT ôm cô chật cứng.
– Còn muốn chia tay anh không?
– Thả em ra
– Trả lời anh đi đã
– Em không muốn tiếp tục nữa. Em đã nói anh không được về nhà em nữa cơ mà
– Anh có về nhà em đâu. Anh về nhà bố mẹ mà
– Ai là bố mẹ nhà anh
– Thôi. Đừng giận anh nữa
Cô cố đẩy anh ra. Vùng dậy
– Em không giận. Em chỉ thấy chán thôi. Chán lắm luôn. Chia tay đi anh. Đừng lằng nhằng cho mệt
– Cho anh 1 lý do chính đáng?
Cô ngồi khóc. Rồi nói 1 loạt những điều cô buồn, cô lo lắng với anh
– Nghe anh nói này. Anh không bỏ em đâu. Mấy ngày qua. Anh cũng định buông rồi. Nhưng anh nghĩ. Anh sẽ không thể tìm được người phụ nữ nào tốt hơn em cả. Em hãy tin ở anh. Cho anh thêm thời gian đi. Còn chuyện ngày lễ tết. Thực sự trước giờ anh k nghĩ nhiều về nó. Anh hứa anh sẽ thay đổi. 2 đứa mình hợp tuổi. Bản thân anh cungz thấy hợp. Vợ chồng thuận hòa rồi làm sẽ ra mà. Đúng không?
Cô ngồi không nói gì. Chỉ khóc. At nói ngọt đến nỗi cua trong lỗ cũng phải bò ra
– Nhìn anh này. Nín đi. Đừng khóc không bố mẹ em tưởng anh đóng cửa đánh em. Đừng đòi bỏ anh nữa nhé
– Anh đi ra nữa. Em chưa biết thế nào
– Thôi mà. Anh quyết không từ bỏ đâu. Chả nhẽ mai anh mang quần áo về đây ở luôn
– Anh điên à. Cưới xin gì mà đòi về đây. Em nói rồi. Anh đi ra đi. Để em 1 mình
– Không. Anh đi ra để em ngồi nghĩ linh tinh à
AT định “cả môi lấp miệng em”. Nhưng cô né. Cô đẩy AT ra ngoài bằng được. Đúng là AT không nhớ những ngày kỉ niệm. Không lãng mạn, không ga lăng. Nhưng AT rất chịu khó. Không phải người con trai nào cũng làm đực những điều AT đã làm. AT cũng dai nữa. Cô nói, thậm chí cả văng tục nữa mà AT vẫn quyết bám không buông. Nằm nghĩ, rồi khóc. Cô ngủ quên tự lúc nào. Đến lúc có tiếng đập cửa mạnh. Cô mới giật mình tỉnh giấc. Ra mở cửa. AT đứng đó. Nhìn cô như nhìn sinh vật lạ
– Vợ ơi. Vợ ra ăn cơm. Chồng nấu xong rồi
Cô định bước ra. AT chặn lại
– Em định ra với bộ dạng này à. Bố mẹ tưởng anh đánh em thật đấy
Cô quay vào phòng. Tóc tai rũ rượi. Mắt sưng húp. Mặt mũi bơ phờ. Quần áo xộc xệch. Trông gớm ghiếc thật. AT theo cô vào phòng. Chải đầu cho cô. Hôn nhẹ lên má cô. Cô không nói gì. Quay ra rửa mặt rồi ăn cơm. Vào bữa cơm. Bố trêu cô
– Mày mất sổ gạo à mà cái mặt thế kia
– Vâng.
– Con gái con lứa. Ngủ trương thây. Để thằng T nấu cơm thế à
– Bố kệ anh ý. Về ăn cơm được phải nấu được chứ sao. Tí còn rửa bát nữa
– Mày bỏ tính đành hanh đi. Sau đi lấy chồng. Người ta lót lá chuối về tận nơi giả đấy
– con không lấy chồng. Khỏi ai trả
– Tao nói mày cứ cãi nhèm nhèm đi
– thế thằng T hôm nay lại về à- mẹ cô lên tiếng. Không quên đánh mắt nhìn cô
– vâng. Mấy bữa con bận quá ạ
Cô mệt nên ăn vội bát cơm rồi vào phòng nằm. Cơm xong AT rửa bát xong xuôi mới vào phòng cô
– Em mệt à. Ăn ít thế
– Em mệt. Đau đầu nữa
– Quay đầu ra đây. Anh xoa cho dầu cho
Miệng nói, tay làm. AT chỉnh đầu cô mằm trên đùi anh. Rồi xoa dầu, bóp đầu
– Chắc buồn anh lắm à. Mít đừng nghĩ nữa nha. Để mình anh nghĩ được rồi. Hôm qua mẹ điện lên cho anh. Hỏi 2 đứa tính thế nào. Bao giờ cưới
– Anh bảo sao?
– Anh chưa trả lời mẹ. Nhưng anh tính để anh 29 tuổi rồi cưới. Lúc ấy kinh tế chắc khá hơn
– Vâng. Chúc mừng anh. Lúc ý nhớ mời em. E chắc chắn sẽ đến dự
– Này…- AT đẩy mạnh đầu cô
– Anh điên à. Em đang đâu đầu đấy. Định giết người à?
– Ừ. Anh đang muốn giết em đây
– Thế em nói sai à. Anh muốn cưới lúc nào cũng được mà
– Ghét cái mặt. Thế e định thế nào
– Giờ e còn cjar biết có nên yêu nữa hay không. Chứ nói gì đến cưới
– Thôi nào. Đừng thế mà em. Anh vẫn đang cố đây. Anh đăng ký đi học rồi. Anh học thêm về mạch điện tử
– Lại học à?
– Ừ. Cái này nhanh thôi. 3 tháng. Học cấp tốc. Anh tìm đc ông thầy này giỏi lắm
– thế tóm lại anh theo cái gì. Học về cái gì?
– Anh học cả điện công nghiệp, cả điện lạnh nữa. Cái điện lạnh trước anh cũng tìm hiểu khi học dưới Quảng Ninh rồi
– Rồi. Chả biết lấy anh về. Mẹ con em có cháo mà ăn không nữa
– con bú ti là lớn. 2 vợ chồng mình ăn cháo lưỡi cả ngày. No luôn
Lành rồi. Hết cãi nhau. Đây là lần cãi mhau lâu nhất từ trước đến nay. Cô với AT lại chìm đắm trong nụ hôn ngọt ngào. Dù giạn AT đến mấy. Chỉ cần AT nịnh nọt vài câu. Âu yếm, vuốt ve. Hôn cô thật sâu là cô không thể giận thêm được nữa

Ở công ty cô có 1 anh đồng nghiệp. Có vợ và 1 cô con gái rồi. 2 anh em rất hợp chuyện với nhau. Vì cô mới vào làm. Mà lại là vị trí nhân sự. Anh làm ở cty kinh nghiệm cũng 7-8 năm rồi. Anh em hay ngồi cafe sau giờ làm. Anh hay kể với cô về lịch sử công ty, về mọi người. Điểm mạnh gì, điểm yếu gì. Đay cũng là cách để cô tiếp cận nhanh hơn phục vụ công việc của mình. Cô cũng cảm thấy anh K rất quý mến cô. Thậm chí nhiều cô cảm nhận thấy hơi quá. Hôm cô hỏi anh quán vịt nào gần đây nhất mà ngon. Để mua về nhà. Anh K chỉ cho cô xong. Cuối tuần sau đã rủ cô bằng được vào quán ấy anh chiêu đãi.
Lần AT về. Sáng hôm sau phải đèo cô đi làm vì xe cô bị thủng săm. Buổi trưa AT nhắn tin cho cô “vợ ơi, vợ đi nhờ ai về nhé. Hôm nay anh về muộn rồi”. Cô vô tư nhắn cho anh K “chiều đèo em về với nhé. Xe em hỏng”
2 ngày sau. Cô đang tắm. Nghe tiếng AT gọi “em. Nhanh vào anh bảo”. Tắm xong. Vừa vào phòng. AT vứt điện thoại xuống giường
– Em đọc đi
– Ai cho phép anh động vào điện thoại của em
– sao anh không được động. Em là vợ sắp cưới của anh cơ mà
– sắp chứ chưa cưới. Mà có cưới cũng không được thế.
– Em có gì dấu anh à mà thế. Có tật giật mình à?
– Em chả có tật gì hết. Sao
– Anh không định đọc tin nhắn đâu nhưng nó đập vào mắt. Em đọc đi
Cô nhìn màn hình “chào em. Chắc em không biết chj là ai đâu. Chj là vợ anh K. Hình như em với anh K khá thân thiết. Em làm trên phòng hành chính hả. Anh K về vẫn bảo chj anh ý mà cua cô nào. Chết cô ý. Em cũng cẩn thận nhé”. Trời đất. Cô đang bị ghen sao??? Chưa bao giờ cô nghĩ đến tình huống này. Cô rep lại
– vâng. Em chào chị. Chắc chj hiểu nhầm rồi ak”
– Nhầm làm sao được em. Hôm trước còn nhờ anh K chở về tận nhà mà
– vâng. Có gì em xin lỗi chj. Em hiểu cảm giác của chj ạ. Anh em em chơi vô tư thôi. Không có ý gì đâu chj. E cũng có người yêu. Sắp cưới rồi. Chj đừng lo ak
– ừ. Vậy chj chúc mừng em
Quay sang AT. Ánh mắt hình viên đạn nhìn cô
– Sao? Như nào? Nói anh nghe
– Anh đang ghen à?
– Định làm người thứ 3 à
– em tát cho anh phát nhá. Anh không hiểu tính em à
– Làm sao mà cứ để người ta điên nhỉ. Thằng ý là thằng nào. Sao để vợ nó nói thế
– Anh K. Hôm anh gặp ở siêu thị rồi còn gì. Vợ anh ý hiểu lầm thôi. Mai e xử lý anh ý
– Vớ vẩn anh giết
– Em còn chưa xử vụ người yêu cũ anh đưa đi nhà thờ đâu
– Đã giải thích rồi còn gì. Đừng có mà lấp liếm
– Gì mà lấp liếm. Trông anh ghen lên. Đẹp trai phết đấy
Cô ôm cổ anh. Cắn nhẹ môi anh kiểu khiêu khích. Tay cô xoa nhẹ tai AT. Cái này cô biết động đúng “cơn điên” của AT này. AT ghì chặt eo cô. Con quỷ suýt đòi ăn thịt người

Hôm sau lên công ty. Cô gặp Anh K
– Này. Anh nói gì với vợ anh mà để chj ý nói em đấy
– vợ anh nói gì em. Khổ. Đọc được có tin nhắn anh chở em về. Mà chụp mũ anh. Anh xin lỗi. Nói gì nặng lời em bỏ qua cho anh
– Em hiểu cảm giác của chj ý. Là anh không biết giải thích thôi. Anh em vô tư thì chơi với nhau. Chứ ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình khác thì tội em to lắm
– Ừ anh biết rồi. Anh xin lỗi
– Anh về xin lỗi vợ anh kìa
Từ lần đấy. Cô vẫn chơi với anh K. Vẫn tiếc chưa có dịp về nhà anh để gặp vợ anh. AT thì lần nào đưa cô đi làm cũng gặp anh K ở cty. Sau anh em cũng hay rủ nhau bia bọt rượu chè

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: