Đừng bắt em phải khóc – Phần 7

8:02 chiều 26 Tháng Mười Hai, 2016

– Người xin lỗi trước đáng nhẽ là cô ấy ý chứ không phải con. Đi thăm người bệnh nhưng không hề có chút tâm nào.
– Còn đỡ hơn những người chỉ thích nói suông, giả vờ lý do này lý do nọ.
– Là sao? Chuyện gì nữa?
Mẹ cô và Mẹ Thịnh đồng lên tiếng vì câu chuyện mỗi lúc một mâu thuẫn.
– Rốt cuộc là có chuyện gì? Sao mẹ thấy nó rắc rối dữ vậy? Hai đứa đang có khúc mắc gì sao?
– Là….
Cả Trâm và Thịnh cùng đồng thanh nói.
– Thôi thôi anh chị giận hờn kiểu con nít rồi phải không? 49 gặp 50 cả rồi. Tóm lại hôm nay con bé không bận việc gì thì hai mẹ con ở lại ăn cơm cùng nhé.
– Tôi xin lỗi chuyện con bé nói dối nhé chị.
– Trời không có gì đâu chị, phải làm sao nó mới nói được như vậy chứ. Ôi xời chuyện của bọn chúng năm nắng hai lạnh mệt lắm. Để bọn nó tự giải quyết, việc mình mình phải ăn. Cơm nước chuẩn bị sẵn hết rồi.
Thịnh ngồi cười tủm ta tủm tỉm vì được một phen chọc tức cô. Vốn dĩ anh biết cô có tính hay dỗi hờn và hơi trẻ con nên điều đó đôi lúc cũng khiến anh xả stress với con người đặc biệt này. Riêng cô, cô hậm hực anh không nói một lời nào xuyên suốt cả buổi ăn. Mẹ cô và mẹ Thịnh cũng hiểu ý sắp nhỏ nên cũng mặc kệ bọn chúng bày tỏ cảm xúc vu vơ.
Kết thúc buổi ăn, cô cố tình níu níu tay mẹ đòi về nhanh vì không thích gặp mặt anh ta nữa, được đà Thịnh lại làm tới:
– Ôi trời ăn no rồi lại đòi ti mẹ nữa hả?
25 tuổi chưa có phải 25 tháng đâu, à không 25 tháng cũng hết ti mẹ rồi mà.
Anh hất mặt về phía cô kiểu chế nhạo.

dang-ngu-chong-dung-day-doi-yeu

– Cái thằng này sao con chọc con bé hoài vậy? mẹ thấy con mới là con nít đó.
– He he phải như vậy mới đủ trình độ tiếp cận nàng này chứ mẹ
– Thôi cảm ơn chị nhé. Thịnh nhớ giữ gìn sức khỏe nha. Bác với Trâm về đây !
– Dạ con chào bác. Trâm lùn lái xe cẩn thận nhé.
-….
Vài ngày sau..
Thịnh trở về nhà sau giờ tan tầm như thường lệ, đáng lẽ giờ này a chuẩn bị đi đánh tennis nhưng hôm nay Thịnh thật khác. Thấy thế làm lạ, mẹ hỏi dồn dập anh:
– Sao vậy con? Sao mà mặt ủ rũ vây?
– Mẹ..
– Sao? Có chuyện gì phải không?
– Gia Băng sắp làm đám cưới rồi mẹ.
– Rồi sao? Mày đứng nói với mẹ là mày buồn vì con bé lấy chồng nhé. Ngay từ đầu bố mẹ đã không thích vì thói lẳng lơ của nó rồi. Nói bao nhiêu mới chịu hiểu hả?
– Nhưng.. nhưng đó là người con yêu mà mẹ. Mẹ đừng nói nặng nhẹ cô ấy có được không?
– Không có nhưng nhị gì cả. Con xóa sổ tên nó trong đầu hộ mẹ đi. Con đừng phá vỡ bao nhiêu thứ bố mẹ đang sắp xếp cho con.
– Mẹ.. hãy cho con thời gian. Con cố quên cô ấy rồi nhưng chưa thể được. Mọi chuyện vẫn còn vương vấn mà mẹ.
– Im ngay cho mẹ. Đừng làm bố mẹ phải khó xử khi gia đình mình chấp nhận sang nhà người ta ăn cơm rồi. Con còn phải lấy vợ nữa..
-….
Hóa ra cuộc gặp gỡ của 2 gia đình đều có lí do của nó..
“ Ting..” Tiếng chuông điện thoại tin nhắn reo lên anh chẳng buồn đả động đến nó.
15 phút sau…

Tiếng điện thoại báo cuộc gọi đến reo dồn dập nhìn trên màn hình là số điện thoại thằng bạn thân của anh:
– Gì vậy mày?
– Nhậu không? Ra lounge đi có chuyện tao muốn nói.
– Việc gì vậy?
– Ra đi rồi tính. 30 p sau có mặtđó.
– Ừ !
Tâm trạng đang bứt rứt mà anh được dịp xả stress vào bia bọt, nhạc xập xình đàn đúm với đám bạn.
Bạn thân của ah có cổ phần riêng ở đây nên khi vừa đến đám nhân viên đã nhận ra anh là bạn nên đưa anh đến nơi cần đến..
Anh chưng hửng một vài giây ngay lúc ấy, mọi thứ đang quay cuồng theo nhạc. Đối diện với anh, ngoài bạn thân ra là Gia Bnagw, người mà anh vừa mới nhói lòng khi nghe tin cô chuẩn bị đám cưới.
– Anh! Anh ngồi đi, em nhờ Phong hẹn anh ra đây em có chuyện muốn nói…
– Chuyện gì? Em sắp có chồng rồi thì nói gì bây giờ.
– Mày và Băng ngồi đây nói chuyện nhé. Tao đi có việc giải quyết chút.
– Anh ! Em nhớ anh ( Rất lẳng lơ ) Tại sao bố mẹ không cho mình đến với nhau cơ chứ.
Gia Băng vừa nói vừa nốc cạn ly rượu mà Phong vừa rót khi nãy.
– Mục đích em hẹn anh ra đây làm gì?
– Em muốn cùng anh uống rượu lần cuối. Em muốn.. em muốn được bên anh lần cuối.. Tất cả những gì sắp tới chỉ là một sự ép buộc.. Em yêu anh.
– Em say rồi hay sao Gia Băng?!?
– Chưa..em chưa hề say.Em nói thật !
– Anh.. Anh cũng nhớ em.
Thịnh không hề hay biết chính cuộc gặp ngày hôm nay sẽ là một chuỗi những câu chuyện đáng sợ về sau..

23 : 00, không gian xung quanh vẫn đang nháo nhào bởi dòng người hòa vào âm nhạc. Anh và Gia Băng đều say ngất ngưởng. Cô ta ôm anh, hôn trong chốn đông người. Không trốn tránh, không ngượng ngùng điều gì.

– Anh say rồi, anh lái xe được không?

– Chắc là không. Em say chưa?

– Em chưa say lắm. Để em lái xe chở anh.

Cô rút trong túi chìa khóa của anh, dìu anh xuống bãi đỗ xe. Sự tinh ranh của cô dĩ nhiên không thể để mình say khướt được.

Còn tiếp.

Tìm kiếm nâng cao: