Đừng bắt em phải khóc – Phần 6

8:00 chiều 26 Tháng Mười Hai, 2016

– Trâm vào đi, đứng đó làm gì nữa
– Đợi con chút mẹ…
Vừa kết thúc câu nói đã thấy bóng dáng của mẹ Thịnh ra trước cửa đón mẹ con.
– Chào chị, chị với cháu tới tôi vui rồi còn mua quà cho nó nữa.
– Đi thăm người bệnh phải vậy thôi chị ạ.
– Dạ vào đi chị, Thịnh nó đang nằm trên đầu lầu.
Cô lững thững bước theo sau mẹ cô, bác Vượng mở he hé cửa phòng của Thịnh mọi người tiến sâu vào trong. Trên giường bệnh anh ta nằm thù lù như một xác chết trôi, mới nằm có một đêm mà tướng tá khệ nệ như ông già. Đột nhiên cô cười khành khạch (hơi vô duyên) mẹ cô và mẹ Thịnh quay sang nhìn cô làm cô nín liền ngay lúc đó.
– Con khỏe chưa Thịnh?
Mẹ cô cất tiếng hỏi han Thịnh, dường như sau một cơn đau dữ dội trông mặt mày anh trắng bệch.
– Dạ con đỡ rồi bác. Cảm ơn bác đến thăm con.
– Con hỏi thăm gì Thịnh đi sao đứng ngơ ngơ ở đó. Miệng mồm đâu hết rồi
Tuy là con gái cưng của nhà họ Đặng nhưng cách dạy con của mẹ cô rất hay. Mẹ cô chưa hề bênh vực cô khi cô làm gì sai hay nói không phải ý. Điều đó khiến mọi người trước giờ đều trầm trồ khen ngợi về cách xử lý của bà trong công việc lẫn cuộc sống.
– Thì người ta trả lời cho mẹ nghe rồi con hỏi lại làm gì nữa. Với lại cũng không được thân lắm !
– Hừm! Ăn nói cho cẩn thận lại. Đây là nhà người ta đó.

soc-vi-tan-khi-ve-ra-mat-chong-chua-cuoi-moi-tiet-lo-gia-canh-treo-ngoe-cua-anh-1

Mẹ cô ghé sát tai cô thì thầm nói.
– Chị với cháu ở lại ăn cơm trưa nha. Lâu lâu mới qua đây chơi. Thôi tui với chị phòng khách ngồi để hai đứa nó ở lại đây nói chuyện.
– Ơ..mẹ
Dường như hiểu ý nhau muốn để không gian riêng cho hai đứa nhỏ nên hai bà liền dắt nhau xuống lầu để cô chỏng chơ trong căn phòng của anh. Sắc mặt cô bỗng thay đổi 360 độ. Cô đã có ác cảm với anh từ mấy hôm nay rồi bây giờ mẹ cô lại cố tình nhốt cô vào trong cái bẫy này làm cô khó xử vô cùng.
– Anh xin lỗi vì đã thất hứa với em mấy lần rồi.
– Đâu ai chưa giải thích đâu kêu giải thích đâu.
Mặt cô lúc này kênh kiệu hẳn lên.
– Đó không phải giải thích mà là giãi bày những lý do vì sao không đến với em được.
– Thôi… Thôi không cần đâu. Cũng không quan trọng lắm.
– Uh huh ! Em nghĩ sao cũng được. Nếu không tin thì có thể đi ra.
Cô lúc này sựơng chín cả mặt vì câu nói có ý như muốn đuổi khéo cô. Vốn dĩ bản tính của cô là đứa luôn tự ái cao khi nghe câu này xong bỗng dưng hai mắt cô đỏ cay xè.
– Còn lâu tôi mới thèm tới đây chẳng qua mẹ tôi bảo sang nên tôi sang xem anh sống chết như thế nào. Bây giờ còn bày đặt đuổi ai vậy?
Giọng đầy hậm hực cô xổ ra một tràng như bắn rap .
– Em bỏ cái tính ăn nói kiểu bất cần đó đi.
– Kệ tôi lại còn dạy đời ai vậy? Chào !
Lòng tự ái của tao dâng lên đến đỉnh điểm, cô quay quắt bước thẳng ra cửa đóng sầm lại đi xuống thẳng dưới phòng khách thì hai bà mẹ đang nói chuyện.
– Gì vậy Trâm gì ? Sao không ở trên đó nói chuyện với Thịnh.
– Con có công việc bận ở công ty gấp. Mẹ xin phép bác Vượng về đi.
– Ơ hôm nay thứ 7 mà công việc gì? Bảo anh Hai giải quyết hộ đi.
– Mẹ…. không được ! Con muốn về tự giải quyết. Bác Vượng, hôm sau con với mẹ cùng sang chơi nhé. Bây giờ phải cáo lỗi với bác rồi.
– Ừ nếu có công việc gấp thì nên về con ạ. Hôm sau nhớ sang nhà bác chơi nhé.
– Vâng ! Về thôi mẹ.
…..

– Ai cho mà về ?!?
Theo phản xạ mọi người đều hướng về nơi phát ra giọng nói ấy ,chẳng ai khác chính là giọng của Thịnh . Mẹ anh lật đật chạy đến đỡ Thịnh vì sợ anh chưa được khỏe.
– Thịnh, sao con lại xuống đây con chưa khỏe mà.
– Con không sao ! Con đỡ rồi mẹ. Con xuống đây để vạch mặt tên nói xạo kia.
Mẹ cô và mẹ anh ta đều trố mắt nhìn Thịnh rồi quay sang nhìn cô một cách khó hiểu. Chẳng một ai biết được câu nói của Thịnh có ngụ ý gì.
– Con nói gì vậy Thịnh?
– Thật ra cô ấy chả có công việc gì đâu chẳng qua bị con nói cho quê nên bỏ về đó. Người gì 25 tuổi mà bản tính còn trẻ con quá hay giận hờn vô cớ nữa.
Mẹ cô lại sửng sốt thêm một lần nữa đã thế lại một phen bẽ mặt với mẹ của Thịnh vì tội của nói dối.
– Trâm, con học ai tính nói xạo vậy hả ?
Tí về mẹ mách với bố vì dám nói xạo với người lớn.
Mặt cô xanh không còn giọt máu nào. Từ trước đến nay bố mẹ luôn dạy cô cách giữ kẽ với người lớn nhưng không nghĩ hôm nay cô lại nói xạo với người ngoài như thế.
– Mẹ..mẹ hiểu lầm con rồi. Là anh ta đuổi con ra khỏi phòng mà.
– Thịnh.. sao con lại đối xử với bé Trâm như vậy?
Được dịp hai bà mẹ thay phiên nhau dạy bảo chấn chỉnh lại con cái.
– Con ghét ai ăn nói bất cần với con lắm. Mẹ hiểu tính con mà.
– Nhưng Trâm nó là con gái tại sao con lại đuổi con bé nó có nói gì đi chăng nữa con là đàn ông không được đối xử như vậy.Mau xin lỗi đi !

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: