Đừng bắt em phải khóc – Phần 5

8:48 sáng 24 Tháng Mười Hai, 2016

– Trời, Thịnh nó đùa vậy con cũng không biết nữa. Có quà cho con nữa kìa. Món ăn vặt con thích nữa đó.
– Huh?!?
Cô ngoái đầu lại 180 độ vì nghe phong phanh có “đồ ăn vặt”. Mà món ăn vặt chính của cô chính là KitKat trà xanh.
– Thịnh đem KitKat mua một rổ cho con đó tha hồ lên kí đi. Con gái gì đâu lớn rồi mà như con nít.
– Trời ơi…!
Ánh mắt sáng rực mở to đen láy hồ hởi, cô chạy nhanh về giỏ kitkat đó. Dường như lúc đó cô bỏ mặc cả thế giới xung quanh bốc vội thỏi kitkat ra nhai ngồm ngoàm.
– Trâm lùn ăn từ tư thôi, ăn nhiều sâu rang bây giờ. Ngon không em?
– Dĩ nhiên là ngon rồi. Em ăn hết cái này anh mua cho em đống khác trước khi qua nhà em đấy nhá!
– Được rồi, mỗi ngày anh sẽ mua một giỏ quà có đầy đủ tất cả những thứ em thích ăn.
– Há há biết chiều đấy ! Tặng quà xong rồi anh về đi chớ.
– ừ anh về đây Trâm. Thưa 2 bác con về.
– Ừ chào con, đi đường cẩn thận nha con.
Miệng cô một mực muốn anh đi về nhưng trong lòng cô thì không phải vậy, cô muốn nhìn anh thêm mọt chút nữa.. Bởi có lẽ…
– Trâm, ngồi đó làm gì nữa đưa Thịnh về đi con.
– Dạ thôi bác ơi, để em ngồi ăn đi bác. Con về nhé!
….
“ Tên Thịnh này khó hiểu quá?!? Chẳng biết anh ta đang có ý đồ gì không nhưng có vẻ không thật tâm cho lắm..” – Cô vừa ăn vừa nghĩ bụng, đến cả tin nhắn anh ta không thèm nhắn cho cô mà lại qua hẳn nhà cô biếu quà cáp. Chột dạ, cô chạy tọt lên phòng tắm rửa xong xuôi đợi anh ta về đến nhà cô gọi điện hỏi han nói chuyện.
….
45 phút trôi qua, cô lấy hết can đảm gọi điện thoại facetime cho Thịnh. Tiếng chuông đổ được 1 hồi chuông thì bên kia đã bắt máy.
– Hi em, anh biết em gọi cho anh hỏi gì rồi đấy.
-…
– Em muốn hỏi hôm nay sao anh không reply tin nhắn của em đúng không?
– Đúng ! Khinh người quá đáng. Làm tốn thời gian nhắn tin cho kẻ xem thường người khác.
Cô nghiêm túc gằn giọng trả lời anh, sự ấm áp cả ngày nay bây giờ mới được bộc phát.
– Này, bình tĩnh nào cô gái. Hôm nay anh bận không kịp reply tin nhắn cho em, định chiều đi làm về rồi sẽ qua nhà gặp em nhưng rất tiếc em lại đi chơi cùng bạn.
– Đàn ông các anh chỉ giỏi biện minh. Ngưng ngụy biện đi.
– Ha ha anh không hề ngụy biện. Sự thật vẫn luôn là thế.
– Thôi không nói chuyện với người không trung thực. Byeee

tro-ly-cua-chong-nhech-mep-cuoi-gui-cho-chi-nhung-hinh-anh-do

Cô tắt máy cái rụp không để cho Thịnh đáp lại câu nào. Chưa bao giờ cô lại giận dỗi vô cơ về một người như thế….
“ Ting..” tin nhắn điện thoại reo lên sau đó, màn hình hiện lên rõ số điện thoại của Thịnh. Cô thầm nghĩ “ ha ha chắc không trả treo được gì nên bây giờ nhắn tin bây giờ”. “ Ngủ đi Trâm lùn, luyên tha luyên thuyên chuyện không đâu. Mai anh qua đón đi ăn sáng đấy” – Trời sai rành rành ra còn nói mình luyên thuyên, vô duyên hết sức ! Bố mẹ chọn nhầm người rồi, chẳng ra làm sao cả.. cô thất vọng ra mặt ngay vì đây vì câu nói của anh, mọi thứ về anh mà cô đang mong ước chợt vỡ vụn.
Sáng hôm sau, tiếng chim bố cô nuôi bên ngoài khung cửa sổ hót ríu rít làm cô chợt bừng tỉnh. Hôm nay cuối tuần, cô không phải lên công ty nên muốn nướng thêm một chút nữa.. Cô nhìn sang đồng hồ đã 8 : 30 sáng rồi sao ! Nhớ lại tin nhắn hôm qua của Thịnh, cô lại ghét anh thêm một lần nữa vì cái nói phét. Nếu có lòng thành đã sang đón cô đi ăn sáng thật rồi nhưng rốt cuộc tội chồng thêm tội.
Quả thực, mặc dù miệng thì nói không cần nhưng cả ngày hôm đó cô không thấy anh qua thật. Lòng bỗng bồn chồn khó chịu nhưng quyết không gọi cho tên xạo xuyên lục địa này được. Đang thả hồn thẩ thờ, mẹ cô mở cửa phòng vào với vẻ hốt hoảng:
– Trâm, con nghe gì chưa?
– Gì vậy mẹ? Gì mà mẹ bối rối vậy?
– Thịnh nó bị nhiễm trùng đường ruột, bác Vượng mới gọi cho mẹ
– Huh? Đàn ông vạm vỡ cũng bị bệnh sao? Dở quẻ thôi mẹ ơi, kệ đi!
– Sao kệ được. Mẹ định kêu con chở mẹ đi qua đó thăm chú Thịnh nó làm sao. Con không đi mẹ kêu chú Cường chở mẹ đi vậy.
– Á khoan từ từ mẹ để con suy nghĩ 30 giây.
– Đi thăm bệnh mà cô làm như đi lấy chồng vậy còn suy nghĩ.
– Thôi được rồi để con chở mẹ đi qua đó coi dung nhan mấy người dở quẻ ra ngô ra khoai gì. Già rồi mà làm như còn trẻ. Mắc ói =.=
– Ơ cái con này, đi thăm người ta thôi mà sao xà xể dữ vậy
– ..=.=..
30 phút sau xe lăn bánh đến nhà Thịnh. Cô hoàn toàn không biết đường đi tất cả đều do mẹ cô chỉ dẫn bởi vì bố mẹ cô từng qua đây ăn cơm, bàn bạc công việc. Cũng không thắc mắc gì khi nhà của anh ta lại to lớn như vậy, nó được thiết kế theo kiểu châu Âu cổ kính, xung quanh được rào kiên cố tránh thị phi bên ngoài dòm ngó. Lái xe vào phía bên hầm chuyên đậu ô tô, cô bước ra từ xe liếc nhìn mọi thứ. Quả thật tuy biệt thự ấy khá nguy nga nhưng nó vẫn tạo nên một không gian khá thoải mái giống nhà của cô.

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: