Đừng bắt em phải khóc – Phần 4

8:47 sáng 24 Tháng Mười Hai, 2016

Với lấy điện thoại cạnh bên giường, anh nheo mắt nhìn vào màn hình chủ yếu xem có ai nhắn tin gọi điện thoại cho anh không. Chẳng có tin tức , anh nghĩ bụng chắc Trâm còn nướng hơn cả anh. Vươn vai đứng dậy anh tiến đến gần cửa sổ to được gắn toàn kiếng, anh kéo phăng tấm rèm cửa ra ánh nắng rọi thẳng vào khiến anh m bắt lại nheo mắt lại. Rít một hơi không thì sáng sớm, anh bỗng thấy tâm trạng hôm nay phần khởi đến lạ…

– Bố mẹ, hôm nay con có hẹn với bọn bạn thân. Tối con không ăn cơm nhà. Bố mẹ không phải đợi nhé.

– Ừ con đi chơi đi vui vẻ. Nhớ về sớm nha con.

Trâm vừa nói vừa lật đật xỏ đôi giày vào chân, với tay lấy cặp mắt kính cô chạy vội nhảy tọt vào xe.

Từ ngày về Việt Nam, số lần cô rong chơi la cà ngoài đường chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cơ sự gì hôm nay bọn bạn thân hẹn hò cô lại đồng ý ngay tức khắc .

Đến công ty, cô sực nhớ về Thịnh liền nhắn một tin cho anh ta “ have anice day anh” rồi nhấn nút gửi. Cô thở phào nhẹ nhõm sau tin nhắn .10 phút… 20 phút… 1 tiếng trôi qua cô không thấy anh đáp trả câu nào. Nhớ lại cuộc đối thoại khi tối không biết mình có điều gì phật ý anh ta không mà hôm nay có mỗi tin nhắn thôi cũng không trả lời lại. “ Anh ta bận? Hay anh ta không thích mình? Hay anh ta chỉ bông đùa?… bao nhiêu câu hỏi dồn dập vào trong đầu cô buổi sớm tinh mơ.. Kết thúc buổi làm việc tiêu hao quá nhiều năng lượng vào lúc 19 giờ tối hôm đó cô lật đật ra xe đến địa điểm đã hẹn sẵn trước đó. Đó là một nhà hàng sushi nằm ở Q1 khá khang trang và lịch sử. Cô để xe bên đường cho bảo vệ chạy vào chỗ gửi, chỉnh đốn lại váy áo cô lấy điện thoại ra gọi con Nhi bạn thân nhất trong số đám bạn của cô.

mon-qua-dau-dieng-vo-tang-ke-thu-ba

– Hey bồ, tới chưa mày?

– Lầu 1 lên đi gái.

– Okay, mấy đứa kia tới chưa?

– Chưa có tao với con Trang thôi. Mày lên đi hôm nay có bạn tao nữa.

– Uh huh!

“Mấy con này đã bảo cả nhóm âu rồi mới tụ tập tự dưng có người lạ đâu xuất hiện” – cô hậm hực vừa đi vừa nói. Không gian ở quán Sushi khá yên tĩnh vì được bố trí mỗi chỗ một vị trí ngồi riêng có rèm cửa tránh ồn ào. Cô bước đến dãy cuối cùng phía ngoài kéo nhẹ tấm rèm ra ccô chợ ngạc nhiên khi lời con Nhi nói sai bét. Không chỉ có một người lạ mà tới tận hai người đàn ông đó là người yêu của Nhi và Trang .Chưa kịp để cô định hình con Nhi lên tiếng:

– Ngồi đi mày, làm gì đứng như trời trồng thế ?

– Sao mày không bảo có người yêu tụi mày tao đỡ phải ngại.

– Khiếp! 25 tuổi rồi làm như gái 15 tuổi mà ngại với chả ngùng. Tao có nói mày cũng có người yêu đâu mà dẫn đi. Haha

Cả đám cưới ồ lên như gọi bạn cô cười ồ lên như ngạo mạn cô, cô thêm một quả bẽ mặt trước đám đông. Sở dĩ cô luôn là người để tụi nó chọc vì từ rất lâu rồi cô chưa hẹn hò cùng ai.

Ngồi được 10 phút nhân vật cuối cùng trong nhóm bạn thân của cô xuất hiện là Liên. “ Oh My God” Liên nó cũng đi theo cùng người yêu của nó. Cô không biết ngày hôm nay có đi nhầm ngày khoe người yêu của bọn nó hay không mà đứa nào đứa nấy cũng kè kè một anh.

Cô liền sực nhớ lại sáng nay, hóa ra Thịnh vẫn không hồi âm lại một câu nói nào. Bản tính tự ái cao dồn vào cô liền lấy điện thoại ra xóa tin nhắn khi sáng vừa nhắn cho anh ta.

– Ê, ăn gì kêu thêm đi. Mày muốn ăn gì cục vàng nhà họ Đặng.

– Con điên! Ăn gì cũng được. Bọn mày kêu đi.

…..

Cả ngày hôm nay làm việc tốn khá nhiều calo nhưng không hiểu sao cô vẫn ăn không ngon dù nó là món cô thích. Tán gẫu với đám bạn xuyên tạc nhiều thứ, mọi người chia tay nhau ra về. Ai nấy đều có soái ca chở đi, riêng cô một mình một ngựa phi thẳng đến nhà .

– Con.. con.. con chào bố mẹ con mới về. Ơ…

– Ơ gì hả con? Thịnh nó ngồi đây nãy giờ chị Thịnh nó ngồi đây nãy giờ bố bảo điện thoại cho con nhưng nó bảo nó gọi cho con về rồi.

– Ơ..anhhh..anhh nói xạo đó bố.

Cô bực tức ra mặt khi anh dám bịa đặt rằng đã gọi cho cô. Cả ngày không hề có một cuộc điện thoại hay một tin nhắn nào của anh mà giờ đây lại quay mặt bố mẹ cô. Chưa kịp phản pháng lại anh buông lời:

– Hề, bỏ qua chuyện ấy đi. Anh có nói xạo em đâu. Anh biết em làm gì tối nay luôn nhưng thôi anh để em có không gian riêng tư chút xíu đó.

– Làm gì giờ này anh còn ở đây vậy?

– Anh qua thăm hai bác. Biếu hai bác chút yến sào để tẩm bổ.

– Hơ ! Vậy thì anh thăm hai bác đi nhé.Không phận sự nên miễn tiếp anh!

Cô ngoe nguẩy như đang dỗi hờn anh vì câu nói hững hờ ấy mà chả đả động gì đến cô. Rốt cuộc cả ngày nay ngóng trông anh bây giờ mọi thứ lại đổ xuống sông xuống biển.

Tìm kiếm nâng cao: