Đừng bắt em phải khóc – Phần 3

8:45 sáng 24 Tháng Mười Hai, 2016

– Sao rồi con? Thịnh có nói gì với con không?
– Đòi cưới con đó bố mẹ.
– Hả? Thiệt hả? Trời ơi.
Bố mẹ cô kêu trời kêu đất ì xèo cả phòng khách trước câu nói đầy nghi hoặc của cô . Vẻ mặt hớt ha hớt hải của hai người làm cô ôm bụng phì cười ra ghế.
– Ha ha, con giỡn với bố mẹ đó. Bố mẹ kỳ quá à sao không bàn tỉnh mọi chuyện trước với con vậy ?
– Thì bố mẹ muốn làm con bất ngờ. Mà con nè, con thế anh Thịnh sao? Bố mẹ là chấm được hoàn hảo rồi đó.
Cô trầm ngâm mãi một hồi lâu, khúc khích cười thầm trong bụng.
– Điểm 10 cho chất lượng đó mẹ ,hihi.
– Vậy con thích rồi hả ?Trời ơi ông ơi, không lẽ con mình nó có cảm tình nhanh vậy sao?
– Thì giống bà ngày xưa mê tui vậy đó. Hihi con cái nó thương thì mình đánh nhanh rút gọn.
– Bố này, con chưa nói gì cơ mà, huhu
– Thôi đi cô nương tôi là bố của cô việc gì tôi chả hiểu cô. Nhìn thoáng qua đã biết con như mẹ cô khi xưa yêu không dám nói đấy à?!?
– Bố chọc con hoài.
Nói rồi cô bỏ chạy thật nhanh lên lầu đóng sầm cửa lại. Cô như một con lật đật rộn ràng cả buổi tối. Nhảy tót lên giường nằm phè phỡn ngước mặt lên trần nhà “ Ấy t chết rồi quên xin số điện thoại của ảnh rồi? Làm sao nhắn tin đây ta?!?” Mãi nói chuyện coo quên đi một nhiệm vụ đặc biệt ấy Lòng cô lại ngổn ngang chất vấn bản thân mình thật hậu đậu. Dựng ngược người lên, cô đi đi lại lại cầm chặt điện thoại trong tay nhằm tìm ra giải pháp biết được số điện thoại của Thịnh. Bất chợt, điện thoại cô reo lên, là số điện thoại rất lạ. Cô chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại đang sáng vài giây rồi vuốt sang để nghe.
– Alo !
– Em à ,Em ngủ chưa?
– …..
Giọng lạ mà quen, quen mà lạ của ai đó khiến cô bán tín bán nghi. Đâu đó thoáng lên một cảm giác thật gần. Chẳng ai khác đích thị Đỗ Thịnh đây rồi. Cô mừng như vớ được vàng quên mất rằng tại sao anh lại có số điện thoại của cô, cô nhanh chóng đáp lại lời anh:
– Anh Thịnh hả?
– Tinh tế đấy, anh đây . Anh vừa về đến nhà em ạ.
– Vâng , em chưa ngủ. Sao anh có số điện thoại của em?
– Anh còn biết nhiều điều về em nữa cơ.
– Hả?
Chỉ là cuộc đối thoại qua sóng điện thoại truyền qua tai nhau nhưng anh cảm nhận nhưng anh cảm nhận được cô đang hết sức ngạc nhiên trước câu nói úp mở của anh.
– Đợi anh chút, anh đi tắm rồi anh sẽ gọi lại cho em.
– Ok anh!
Cô dập máy, quẳng điện thoại sang một bên, tay gác lên trán suy nghĩ rồi lại nghĩ suy…
15 phút trôi qua, vừa nghe tiếng chuông điện thoại cô vội với máy lên là Thịnh đang gọi Facetime cho cô. Chết rồi! Nãy giờ lo thẩn thờ, cô quên mất rằng mình cũng chưa thay đồ ngủ. Loay hoay, không để anh đợi lâu cô bắt máy trả lời.
“ Wow..” Cô không kiềm chế được cảm xúc đành để nó biểu hiện ra bên ngoài. Khi nãy cho anh lịch lãm với bộ đồ Âu thì bây giờ lại thấy giản dị đáng yêu làm sao

xin-loi-anh-chi-muon-coi-ao-em

– Sao em ngạc nhiên dữ vậy? Em làm gì nãy giờ chưa chịu thay đồ.
– Em bận một chút công việc nên chưa kịp thay.
Con gái đừng nên làm việc quá sức. Anh nói chuyện với em chút xíu rồi anh sẽ bắt em đi ngủ ngay. Giữ gìn nhan sắc mai mốt còn làm cô dâu nữa.
-Hả?
– Hả gì chứ. Bộ em định làm bà gái ế hay sao?
– Honggg phảiii
Vẻ mặt ngây ngô pha chút ngượng ngùng của cô làm cho cả thế giới đang lao đao vì cuộc nói chuyện của hai người .
Vài ba câu tán gẫu không gì quan trọng chỉ là hỏi thăm nhau rồi ai nấy chào tạm biệt nhau. Điện thoại đã tắt, trong đầu cô vẫn còn lăn tăn về anh. Bao lâu rồi cô chưa hề có cảm giác xao xuyến khi nghĩ nhiều về một ai đó.
Về Thịnh, sau khi dập máy bên cạnh anh mẹ đã ngồi ở đó.
– Sao rồi ông tướng của tui, nói chuyện với bé Trâm phải không? Chà vẻ mặt của thiếu gia nhà tôi hớn hở quá ta!
– Hahaha mẹ hay chọc con quá. Con bình thường mà.
– Thôi đi cậu, tôi và bố cậu chọn mặt gửi vàng không sai đâu .
– Bố mẹ thấy Trâm sao?
– Mẹ thấy con bé dễ thương, ngoan mà giỏi nữa. Hi vọng hai đứa hợp với nhau. Chuyện mấy đứa con có yêu nhau hay không thì để cho bọn con tự quyết định nhé.
– Ôi người phụ nữ tâm lý của con. Con sẽ tìm hiểu bé Trâm
– Ừ! Có kết quả báo mẹ hay. Mẹ đi ngủ nhé .
– Dạ! Bố mẹ ngủ ngon. Chụt
– Tranh thủ hôn tôi đi có vợ rồi không có nhiều thời gian hôn tui đâu.
Định mệnh – nhân duyên hay là một câu chuyện gì sắp mở ra đối với hai con người trai tài gái sắc Đỗ Thịnh và Đặng Trâm này đây!
– Thịnh ơi, dậy đi con. Xuống ăn sáng rồi đi làm.
– Dạ !

Tiếng “dạ” kèm theo giọng điệu ngái ngủ của anh làm ba mẹ chậc lưỡi lắc đầu. Đối với bố mẹ anh ta, 28 tuổi vẫn được xem như trẻ lên 8 khi gia đình vẫn luôn chăm sóc anh ta chu đáo từng li từng tí.

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: