Đừng bắt em phải khóc – Phần 2

8:43 sáng 24 Tháng Mười Hai, 2016

Tiếp đến câu chuyện đang bỏ dở tại nhà, cô mọi người trở về phòng ăn còn cô lẽo đẽo bước sau đó. Yên vị chỗ ngồi, bầu không khí trở nên trầm lắng xuống.Cô được sắp xếp ngồi đối diện cùng anh. Lúc này ánh mắt rụt rè lại thu gọn về một góc “phía dưới nền nhà”.

– Trâm !

– Dạ…?!?

Cô giật bắn người bởi tiếng gọi của bố cô. Trâm của ngày nào bản lĩnh trên thương trường mà nay lại mỏng manh như cô gái mới lớn.

– Sao con cứ cúi gầm cái mặt xuống vậy.Vui vẻ tiếp chuyện với hai bác kìa con.

– Chắc con bé nó lại thằng Thịnh nhà tôi.

– Dạ, con nhà tôi ngoan lắm. Trước đến giờ không ăn chơi đua đòi, trai gái bậy bạ. Những việc này tôi luôn tự tin về con gái của tôi.

– Anh chị không nói tôi cũng đoán ra được nhìn thấy con bé tôi tin nó là đứa dâu hiền vợ thảo.

– Hả?!?

Cô há hốc mồm, mắt trợn ngược lên cho câu nói của mẹ anh ta. Sự ngạc nhiên chân đến đỉnh điểm khi mọi chuyện đang đi xa quá sức tưởng tượng của cô. Ngập ngùng cô lên tiếng the thẽ:

– Dạ hai bác vừa nói sao ạ?

– Anh chị chưa cho nói gì cho con bé biết sao?

– Vâng tôi và bà ấy chưa nói gì cho con bé biết để tạo sự bất ngờ đấy mà.

Trâm à, bố mẹ và hai bác có hẹn nhau cho con và Thịnh gặp mặt quen biết làm bạn bè. Anh Thịnh nhà bác Vượng này giỏi lắm đó con nên học hỏi anh để tiếp thêm kiến thức .

tinh-yeu

– Nhưnggg ….sao bố mẹ không nói trước với con để con chuẩn bị tâm lý…

– Ủa sao phải chuẩn bị tâm lý chứ. Tim đập thình thịch muốn rớt ra ngoài rồi phải không?

– Bố nàyyy

Lời nói giận yêu bố nhưng thâm tâm của cô cũng đoán được ngụ ý cuả cuộc gặp mặt này như thế nào rồi. Cả buổi ăn cô chỉ lắp được vài ba đũa, thấy cô đang bỏ vào miệng từng miếng thức ăn chậm rãi đột nhiên Thinhj đứngaamieenThinhj:

– Xin lỗi hai bác cho con được đổi chỗ ở gần em Trâm được không ạ?

– Quá tốt luôn đó chứ.

Bố mẹ cô không cần suy nghĩ vội lên tiếng sau lời ngỏ của anh. Mẹ cô đứng dậy tiến về phía mẹ của Thịnh nhường chỗ cho anh được ngồi gần cô. Hai tay cô đột nhiên đan chặt lại rút phía dưới bàn ăn, mồ hôi mẹ mồ hôi con bắt đầu lấm tấm đổ ra như phát sốt. Hiện tượng gì đây?!? Cô gặng hỏi trong đầu mấp máy không nói nên lời.

– Em ăn ít quá. Em không vừa lòng thức ăn sao?

Câu nói từ tốn ,chậm rãi truyền âm dần đến tai cô khiến cô như đang có luồng điện chạy dọc sống lưng vậy. Giọng người miền Nam của anh nhỏ nhẹ dễ gần làm sao!

– Dạ … không.. không phả.

– Cô lấp la lấp liếm từng chữ một. Phía người lớn dường như họ hiểu ý nên dán ơ nói chuyện cùng nhau bỏ mặc đôi trẻ thì thầm to nhỏ.

– Hay thấy anh xấu trai quá nuốt không vô hả?

Một tay chống cằm nhìn cô, miệng mỉm cười khiến cơ mặt cô đỡ căng hơn lúc nãy.

– Dạ hong có.. em không đói lắm.

– Thôi đừng cố nuốt nước bọt nói chuyện nữa. Anh qua đây chủ yếu gắp đồ ăn cho em thôi. Nào ăn đi!

Anh gắp lấy gắp để nhiều món để ngập trong chén của cô ép cô ăn cho hết. Cô cũng nể mặt nên cố ăn hết những thứ anh mời.

Cơm nước xong xuôi anh xin phép bố mẹ hai bên mời cô ra ngoài nói chuyện riêng.Chẳng biết từ lúc nào trong lòng cô lại rạo rực một cảm xúc khó tả khi mà anh muốn cùng cô được hàn huyên tâm sự.

Trăng hôm nay sáng đến mức rọi thẳng xuống bể bơi cạnh chỗ cô ngồi, thi thoảng có cơn gió nhẹ lướt qua khiến cô thật rùng mình co rúm lại.

– Em lạnh hả Trâm ?

– Dạ..hơi hơi lạnh thôi ạ.

– Em có ổn không hay chúng ta vào nhà là chuyện.

– Dạ thôi anh ở đây nói chuyện cho yên tĩnh. Ah, em hỏi anh chút nhé.

– Ừ em hỏi đi. Đừng nói là hỏi anh bao nhiêu tuổi nha.

– Đúng rồi đó, sao anh biết hay vậy? cô trố mắt ngây ngô nhìn anh.

– Giác quan thứ 6 đó. Em đoán xem anh bao nhiêu tuổi?

– Chắc anh lớn hơn em chừng 1 đến 2 tuổi thôi. Em 25 tuổi rồi.

– 25 tuổi rồi luôn hả? Nhìn em như mới 21 tuổi à. Haha

– Ý anh là sao ?

– Khen em trẻ đó, chắc do nhỏ con nên lâu già so với độ tuổi. Vậy em đoán anh 26 – 27 thôi đó hả?

– Không phải sao?!?

– Tất nhiên là không phải rồi. Anh mới hai mươi tuổi..chưa cộng thêm 9 =.=

– Trời trẻ quá!

– Phải rồi, đẹp trai lâu già mà em.

– Ở đâu ra cái định nghĩa đó vậy?

– Của Đỗ Thịnh em ạ. Hihi

– Biết giỡn quá >.<

– Em thấy thoải mái hơn chưa? Lúc nãy anh có để ý có lẽ em chưa thích nghi khi có sự xuất hiện của anh đúng không?

Sự đùa cười pha lẫn nghiêm túc khiến nhìn anh chững chạc làm sao. Anh để ý đến cả cảm xúc của cô chỉ trong lần đầu gặp mặt. Hình như.. hình như hình ảnh của anh đang được định vị trong đầu cô dần dần…

Lăn tăn cả buổi tối, đến giờ anh và bố mẹ ra về. Cô cùng bố mẹ ra tiếng mọi người về. Dõi theo từng bước đi của anh, ngay lúc này đây có lẽ khẳng định cô mến anh mất rồi!

Lững thững bước vào nhà, bố mẹ kéo cô lại ngồi phịch xuống ghế sofa hỏi dồn dập tò mò cuộc trò chuyện của hai người.

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: