Đẻ con không giống chồng – Phần 1

4:52 chiều 14 Tháng Ba, 2017

Mình thật sự thấy ngưỡng mộ những người phụ nữ, 9 tháng 10 ngày mang nặng đẻ đau sinh con giống chồng y đúc, giống nội như khuân. Nếu được chọn con giống chồng mà không giống tôi thì có lẽ tôi đã hạnh phúc, không dám thật hạnh phúc mà hạnh phúc hơn bây giờ

Sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, mình là gái thành phố chính hiệu. ba mẹ cũng có của để dành cho 2 đứa con gái thân yêu. Ba mẹ cũng chỉ quanh quẩn ở nhà thôi, không buôn bán, cũng không làm công việc nhà nước. vì nội tôi ở Mỹ nên cũng cho con cháu của ăn của để

Khi tốt nghiệp cấp 3 tôi thi đậu và học Đại học. sinh viên vui lắm các bạn, có thêm nhiều bạn mới ở khắp mọi miền đất nước, có thêm nhiều bạn ở quận khác.

ap-luc-con-trai-hon-chuc-nam-khong-dam-sinh

Mình bắt đầu có nhiều mối quan hệ hơn, nhưng tất cả chỉ dừng lại ở mức bạn bè bình thường, nhớ cũng mọi người lê la ăn mực nướng ở An Dương Vương quận 5, hay thuộc lòng các quán Karaoke ở đường Sư Vạn Hạnh (ai ở sài gòn thì biết rõ nhũng con đường này)

4 năm đại học trôi qua nhẹ nhàng và êm đềm, vì những năm tháng đại học mình cũng không có mối tình nào sâu đậm nên không có gì để kể hết. Các bạn thắc mắc gái thành phố mà không có mảnh tình vắt vai, cũng có những yêu đương giận hờn nhưng rồi cũng kết thúc vì tôi khá khó tính.

Ra trường mình có ngay một vị trí công việc ổn định do ba mẹ thu xếp tại công ty xây dựng, vì học chuyên ngành kế toán để lo lót một chân cũng dễ dàng

Công ty mình nằm trên con đường sầm uất trong thành phố, xung quanh có rất nhiều công ty hoạt động đủ cả mọi lĩnh vực. cứ đến giờ nghỉ trưa cả con đường rộn ràng và nhộn nhịp hẳn vì toàn nhân viên văn phòng đến giờ ăn trưa

Mình hay chọn cách ăn một mình, vì 1 phần khác trầm tính trong công việc, phần vì thích ăn một mình cho thoải mái. Chọn vị trí cao…lầu 3 ngồi ngay góc quan sát con đường thành phố buổi trưa nắng nóng và nghĩ về nhiều điều linh tinh

Một lần vì đợi đồ ăn lâu quá do quán rất đông vào zalo và quét những người gần xung quanh mình, chỉ là lướt xem ai ở gần, bao nhiêu tuổi, nam hay nữ….1p sau: tin tin…anh chào em. Em xinh thế , ở gần anh thế mà anh không biết vậy?

-Anh hỏi có duyên ghê, thế anh là ai ở gần tôi mà tôi cũng chả biết thế???

-Hihi (thầm nghĩ già rồi còn cười cái kiểu con nít thế này)

Đồ ăn bê ra tôi vội tắt máy và không để ý đến anh ta, ăn vội bữa trưa mình nhanh chân trở lại với công việc

Lại góc quen thuộc vào giờ nghỉ trưa, khi bê cơm tôi oder tới, bé phục vụ bảo chị ơi có người tặng chị ly campuchino ạ! Ngỡ ngàng 10s…bỗng điện thoại chợt vang lên tin nhắn zalo

-Con gái chắc thích campuchino em nhỉ? Chúc em ăn trưa ngon miệng nhé!

Ôi sễn nổi da à, là cái người mà hôm trước quét zalo ở quán đây mà

-Anh tên Minh, anh làm công ty bên cạnh..anh rất vui nếu em đồng ý làm bạn với anh! Em rất xinh!

-Oái! Anh chưa biết mặt tôi mà khen tôi xinh à?

Con trai bây giờ xạo ghê

-Avar của em

-Chỉ là avar thôi mà!

-Ừ nhưng nhờ avar mà anh nhận ra em ở ngoài, ngồi cùng quán, lầu 3, phía trong góc. Mình giật mình out ra vô trang cá nhân của Minh, Minh không có đăng ảng gì cả, avar là con mèo đen thui thùi lùi…mình không rep tin nhắn lại, tự nhiên tim đập mạnh kiểu như đi ăn vụng mà bị bắt gặp ấy, khổ thân!

Bắt đầu Minh tìm cách tiếp cận mình nhiều hơn, trưa nào cũng campuchino, mình ngán campuchino đến mức sau này cạch mặt cả thức uống này…

Hôm nay thứ 2, mình xin nghỉ ở công ty, nội ở Mỹ về thăm nhà, nên cả nhà đi chơi quận 1, 10h sáng cả nhà lên xe và đi lòng vòng ăn trưa ở sushi bar…đến chỗ ăn 11h30 điện thoại có tin nhắn

-Hôm nay em không đi làm à?

-À ừ…anh có vể quan tâm tôi nhiều quá nhỉ, à mà đừng kêu campuchino nữa nhé, tôi phát ngán rồi

-Vậy em cho anh biết em thích uống gì đi. Anh 32t em bao nhiêu rồi mà xưng tôi lạnh lùng với anh thế?

-Tôi bận rồi, hẹn anh khi khác nói chuyện nhé. Ths vì những ly campuchino

Cả ngày đi mệt nhoài cũng về đến nhà, vội vàng tắm rửa và leo lên giường, mình thích cảm giác này, kiểu như cả ngày mệt mỏi, tối về có nơi để ngả lưng thật sung sướng, bật máy lạnh 16 độ, trùm chăn kín, ngủ thiếp đi lúc nào không hay đến sáng

Vẫn lần 3, vẫn góc quán quen thuộc nhưng hôm nay lại không thấy ly campuchino hay 1 thức uống nào được tặng cả…không biết đã trở thành thói quen từ bao giờ , bỗng thấy thiếu omggg không được không được, tại sao mình lại như thế nhỉ, đúng là dở hơi cám lợn, thức tỉnh nào

Đến ngày thứ 2…3…4…5, 5 ngày vẫn không thấy ly campuchino nào, mở điện thoại lên zalo thì thấy nick Minh vừa mới truy cập…à thì ra thế tán gái mới được mấy hôm mà đã nản rồi. tôi bèn hỏi bé phụ quán

-Cho chị hỏi em biết cái anh mà tặng chị ly campuchino là ai được không? Chị hơi tò mò

-Dạ, em tưởng chị không quan tâm chứ, vì không thấy hỏi hay gì cả. mà chị ơi 5 hôm nay rồi em cũng không thấy anh ấy đi làm chị à!

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: